Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ ba,
22.01.2019 22:59 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Một 2019
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 1041303
Tin tức
Nhận được thư của anh ở quê gửi vào, tôi trằn trọc ngủ không ngon giấc, suy nghĩ mãi không biết nên khuyên anh như thế nào. Anh viết thư cho tôi như một lời tâm sự và cũng là điều mà anh muốn chia sẻ:
Ông lão ngừng kể, đưa tay làm dấu thánh. Hai hàng nước mắt chảy trên gò má nhăn nheo. Không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng một giọt sương rơi trên cành lá. Cổ họng tôi như bị tắt nghẹn lại. Cố gắng lắm tôi mới thốt lên lời:
Trương Công Dũng đã từng trải qua những năm tháng ác liệt trên chiến trường miền Nam trước năm 1975. Ông xuất hiện trên văn đàn rất muộn, in một vài truyện ngắn, nhưng rồi từ bỏ chuyện sáng tác văn chương vì nhiều lý do khác nhau. Tuy nhiên, chỉ với vài truyện ngắn đầu tay, đã chứng tỏ ông là tay bút tài năng. Xin giới thiệu với bạn đọc một truyện đầu tay thật đặc sắc của ông: Lưỡi dao
Tuyên ngôn của Chủ Nghĩa Ăn Thịt Người Đẻ Sách (1)

Một bóng ma đang ám ảnh các nền văn học và nghệ thuật tiểu thuyết: Bóng ma Chủ Nghĩa Ăn Thịt Người Đẻ Sách.
Tất cả văn lực của văn học: từ các phái Văn hoàng tới Chính trị hoàng, từ các em Mở Mồm Tung Bướm tới cánh trương tuần làng văn... đều đã liên hợp lại thành một liên minh thần thánh để trừ khử bóng ma đó.
“Có lẽ nào…” là bài thơ ngắn, chất chứa nhiều suy ngẫm, trải nghiệm về thế thái nhân tình. Nhiều từ viết hoa tự do, nhiều dòng đặt dấu chấm ngắt quãng làm xé lẻ thành nhiều câu là sự dụng ý đầy khe khắt của người lao động nghệ thuật thơ. Nhưng những cái đó chỉ là thủ thuật về mặt hình thức; nếu ta cứ chăm chắm hướng vào vài thứ đó thì chưa thể tạo nên được dấu ấn gì.
Gói lời yêu vào lửa
Em chùng chình bước qua
Ngoái đầu, em thành lạ
Ríu chiều hiu hắt mưa
NẾU TA CÓ NHAU Tặng KA. - Kỷ niệm một thời xa * Em từng nói sẽ yêu anh mãi mãi Từ bây giờ, đến cả kiếp sau... Trái tim anh dành trọn với em yêu Tưởng trên đời không thể yêu hơn thế!
Ta kể những dòng này
Không hẳn thanh minh
Trong khổ đau
Khiếp nhược tầy đình
Ta nợ đời-nợ Chúa
Nghe được tiếng âm vang thánh thót của đàn, sau mỗi trận bom ác liệt của quân thù, Phan Vũ biết nghệ thuật không bao giờ chết, không bao giờ biết khuất phục; cái đẹp - cái thiện luôn biết trỗi dậy, vươn cao trên cái xấu - cái ác để reo mầm sống thanh bình cho đất nước.
Không có cái gì xa lạ với thế giới thơ Tiutchev hơn tư tưởng hay cảm hứng thần thánh hoá con người. Có thể nói, thơ Tiutchev sống bằng cảm quan đau đớn và bất an về thân phận con người: cuộc sống của nó ngắn ngủi và quá mong manh; tâm hồn nó bị xâu xé bởi những lực đối kháng, là trường đấu tranh khốc liệt giữa cái thiện và cái ác, với ưu thế thấy được của cái ác; trí lực của nó hữu hạn, không đủ để cho nó nhận chân và làm chủ thế giới; đức tin ở nó yếu ớt không đủ để nó có thể đinh ninh vào sự cứu rỗi tinh thần và sự sống vĩnh hằng chân phúc trong thế giới của Thượng Đế.

Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, ... 806, 807, 808  [sau]
 
 
 
Thư viện hình