Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
24.07.2017 12:38 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Ba 2015
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 5
Số truy cập: 822354
Tin tức
Tưởng nhớ một người thầy quê xứ Nghệ của tôi!

Hồi học lớp 5 lớp 6 (1965-1967), chúng tôi may mắn được học một thầy dạy toán, thời Pháp thầy dạy trường Bưởi, tuổi thầy lúc đó tôi ước chừng khoảng 53, 54. Ngay sau hai khóa học đó thầy chuyển đi và tôi không bao giờ được gặp lại thầy nữa. Kể từ ngày đó khi nói đến thầy, chúng tôi thường gọi thầy là Cụ Nhị.
NBĐ: Tác giả Lê Quốc Hiền, đã từng tham gia quân đội, chiến đấu tại chiến trường K (Cam phu chia), hiện là Luật sư, công tác tại Đoàn Luật sư tỉnh Thanh Hóa. Nhân ngày Thương binh Liệt sĩ 27-7, xin trân trọng giới thiệu bài thơ "Vẫn lính sư đoàn" của anh cùng độc giả Người Bạn Đường

Đọc để nhớ lại những ngày đầu tiên mới vô Nam (20/7/1954 – 20/7/2017)

Vậy là nhà giáo Trần Nhân Thế đã ăn cái tết thứ ba ở miền Nam kể từ sau ngày đất nước bị chia đôi, 20 tháng 7 năm 1954. Hai cái tết đầu tiên thì Thế còn ở ngay tại thủ đô Sài Gòn.
Họ hàng nhà cóc vốn sống lẹt đẹt, ít hòa nhập, ít mạo hiểm. Tiếng kêu không có khả năng vang xa, đã thế lại hay nghiến răng, như một bằng chứng của kẻ hay đố kỵ. Rồi chẳng hiểu do chúng phịa ra, hay họ nhà khác nói đểu, mà cứ thấy truyền tụng “con cóc là cậu ông trời”, mà có khi nhà cóc ta tưởng thế thật.
PHỐ NÚI TÌNH THÂN

Đứng trước biển mà mơ về phố núi
Ta buâng khuâng bên dải lụa sông hồ
Đâu Dốc Võng đâu Hòn Ngang lẻ bạn
Tháng giêng vàng hanh buổi chợ chiều quê
Bấc về lộng gió trở mùa
Giậu phên rạn nứt, xới lùa gốc trơ
Khói cay hoen mắt chảy mờ
Tình đời sấp ngửa mấp mô tủi hờn
ĐỨNG Ở NƠI CỎ CAO HƠN NÚI

Giữa rừng cây, chập choạng chiều
Cỏ rối bước chân, vấp ngã
Vin cành dậy, lao xao lá
Bỗng nhiên, nhớ được một điều
1. THẢ NEO KÝ ỨC

Có những lúc tự hỏi liệu có phải mình đã neo một phần ký ức vào quán cà phê nhỏ bên ngã ba sông? Rồi hồ như nhận ra… ừ, thì có! Cũng không biết tự bao giờ? Đó là nơi đã gắn với một thời vụng dại, ngô nghê, và gắn với cả những con người ngày cũ. Nên những lần có dịp về quê lại thường ghé quán, đôi khi chỉ một mình. Phải chăng tôi đang mong tìm nhặt lại chút xanh xưa?
Đã từ lâu tôi mong ước có ngày trở lại thăm nước Nga , nơi đã đào tạo tôi trong 2 năm ( 1955-1956 ) để trở thành phiên dịch Nga văn. Tôi vẫn còn nhớ đinh ninh hai câu thơ của Mai-a-cốp-ski mà tôi được học trong lớp và rất hãnh diện :
Cho dù tôi là một ông già da đen cao tuổi .
Tôi vẫn học tiếng Nga - tiếng của Lê nin!
Đọc Một sắc hoa ban, tập thơ của Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Nguyễn Anh Tuấn có các bút danh Mai An Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Yên Thế. Tốt nghiệp khoa Văn Đại học Sư phạm Hà Nội, anh lên dạy học ở Tây Bắc, gắn bó đời trai trẻ với vùng cao nghèo khó Sơn La ngót chục năm. Trở về quê nhà Hà Nội, anh được biết đến là một đạo diễn điện ảnh & truyền hình có năng lực sáng tạo. Từ tuổi ngoài hai mươi trẻ trung và nhiều phiêu bạt, gian khổ, anh đã làm thơ, viết văn. Anh trước tiên là một nhà văn với nhiều tác phẩm văn xuôi đáng được chú ý, ngoài kịch bản phim là tiểu thuyết, truyện ngắn… Và với thơ, tác giả này đang khiến nhiều đồng nghiệp và độc giả nói chung thật sự ngỡ ngàng(1).

Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 789, 790, 791  [sau]
 
 
 
Thư viện hình