Hội Văn học Nghệ thuật VN tại LB Nga http://nguoibanduong.net

Giấc mơ chiều lạc nghiệp - Chùm thơ của Trần Vấn Lệ (Hoa Kỳ)
22.01.2019 09:28

NẮNG CHƯA BAO GIỜ NGỌT NHƯ NẮNG HÔM NAY

Cả tuần không thấy nắng, bây giờ thấy nắng rồi...Không giấu được niềm vui, tôi cười khi soi mặt!

Mai mới là Chúa Nhật, hôm nay ngày cuối tuần, bạn mới vừa gọi phone mời tôi ra quán...nắng!

Không đi thì không đặng...mà ở nhà làm chi?  Tôi nửa muốn nên đi / một nửa...thôi từ chối!

Tôi muốn dành ngày cuối / nhìn ngày nắng cuối năm...Bạn chắc đã phom phom / xe chạy trên xa lộ?

Không đi thì rất nhớ...anh em, nhớ vô cùng!  Mà đi thì...nhớ nhung / lụa ai phơi bờ giậu!

Ôi lòng tôi thật...xấu / chọn em, chỉ chọn em.  Bởi em là nắng lên...trên ngọn cây băng giá...

Cây mùa Đông không lá, em đang là mầm Xuân!  Tôi tin nắng ấm dần / sau một tuần lạnh buốt...

Nắng chưa bao giờ ngọt / như nắng ngày hôm nay!
Tôi ngửa hai bàn tay / hứng chân mày em nhé...

Hứng mắt em đầy lệ / ô kìa mấy giọt suơng...Bờ giậu nắng vuơng vuơng / lụa vàng mây cố quận...

Tôi nhớ mây, nhớ nắng...
nhớ Mạ đang thầm lặng / ra vườn nâng niu hoa...rồi vào nhà đưa Ba / nụ hoa đào nở sớm...

Em ơi em, anh uống / giọt cà phê mắt Xuân!  Ai cấm anh bâng khuâng / nhớ về em, mãi mãi? Lụa Mã Châu em trải / bờ giậu nắng bình minh...

Mạ Ba vì chữ Tinh / sinh ra em con gái...Anh nhớ em cũng phải:  "Đê Đầu Bái Mỹ Nhân!"

GIẤC MƠ CHIỀU LẠC NGHIỆP

Cô bé ấy hỏi tôi:  "Đứng gần tui chi vậy?".  Tôi đáp:  "Nghe có mùi cỏ cháy, không ngờ đứng gần cô".

Cô bé ấy tròn xoe / hai con mắt thật đẹp, tôi ngó xuống đôi dép / cô ấy mang thật xinh...

Không biết cô có nhìn / thấy tôi nhìn cô ấy?  Như có mùi cỏ cháy?  Huơng đồng gió nội chăng?

Mặt cô bé như trăng, đẹp không sao tả được!  Có lẽ ngàn năm trước...mình có gặp Tây Thi?

Mỗi lần Tây Thi đi, Ngô Phù Sai bén gót...hôn cái mùi ngọt ngọt / nở bùng từng đóa sen!

Ờ nhỉ, tôi với em / sao không làm như thế?  Tôi muốn hỏi cô bé...mà gió cứ ngu ngơ...

*
Thưa bạn, đó, bài thơ / tôi làm chiều Lạc Nghiệp / đường xe lửa không còn, còn lối mòn giữa cỏ...

Gần tôi, cô bé nhỏ...như đóa hường trắng thơm.  Ước gì tôi được hôn /đôi môi cô bé ấy...

Tôi thèm mùi cỏ cháy / khi người ta đốt đồng...Tôi thèm cả hoa hồng / nở trên môi cô bé...

Sách có chữ Mỹ Lệ / là Đẹp Đẽ phải không?  Và ai chưa có chồng / thì mùi huơng bát ngát...

Tôi ngó lên Đà Lạt / tôi rủ cô bé đi / chỉ đường xe lửa kia, hai đứa mình đi bộ...

Trả lời tôi...là gió!
Trả lời tôi...là hương!
Hình như khói Đơn Duơng / cũng có mùi cỏ cháy?

Nếu Tình Yêu là vậy, tôi đang đâu Đại Dương?  Ba mươi năm tha huơng / nhớ ơi mùi của gió...


NHÌN LÊN TRỜI LIÊN KHƯƠNG

Tôi múc một chén gạo / gọi lũ chim bay về...Tôi móc trái tim, nhe, gọi em về có được?

Sao em cứ chớp chớp / hai con mắt hả em? Em không phải là chim...Trái tim anh...không phải...

...để một một người con gái / nâng niu về nhà chồng!

*
Mười bảy tuổi, sang sông.  Đôi mắt nàng chớp chớp.  Chân mây nhìn muốn ngợp.  Chân mày càng xa xôi...

Những đám mây cứ trôi...bồng bềnh không tại gió...mà có cái gì đó / làm mây bồng bềnh trôi...

Em có lần hỏi tôi "có biết chùa Long Thứu"?  Tôi nói tôi không hiểu / Long Thứu nghĩa là gì...

Hồi đó, em bỏ đi / về Thái Phiên, thì phải?

Rồi, một người con gái, lấy chồng, đi qua sông...

*
Ngày của tôi trống không.  Tiếng chuông Chùa vang vọng.  Hình như mây gợn sóng?  Hình như buồn...tự nhiên!

Hình như tôi rất hiền?  Nhớ em hiền như Phật!  Có gì đâu phải khóc / khi em là người dưng!

Tôi lang thang trong rừng / khi dừng quân nghỉ mệt.  Tại sao mình không chết / như bạn vừa hy sinh?

Máy bay chuyển thuơng binh / còn để vuơng giọt máu.  Em lấy chồng, theo Đạo / thấy Chúa đau làm sao?

Tôi nghĩ đời chiêm bao
Bài thơ này xếp lại
Mai, buồn buồn đem trải
nhìn, lại thấy Quê Huơng!

Em à, một chữ Thuơng / mà đoạn trường nối đoạn!  Bến đò xưa còn nắng...rồi nắng tàn, hoàng hôn...

Nhìn lên trời Liên Khương, máy bay vừa cất cánh.  Chim bay đâu?Mùa lạnh?


EO GIÓ GIÓ LÙA EO ÁO LỤA


Vòng tay tôi nhớ về Eo Gió
Lạnh lắm người ơi gió xứ người
Tôi gió mùa Đông, ai gió núi
Áo ngày xưa tưởng bóng mây trôi...

Áo ngày xưa với người năm cũ
Tính thuở người ta mười bảy Xuân
Ôi nụ môi hồng như đóa mộng
Trời dành muôn thuở một giai nhân!

Đi thêm bước nữa vào hang núi
Mà trượt bàn chân xuống lũng ngàn
Xe lửa trượt về trong quá khứ
Đường rừng bỗng hóa nẻo quan san!

Eo Gió...gió lùa eo áo lụa
Cái hình tam giác áo dài em
Nếu trời nắng ấm em không khoác
Lên vóc lưng ngà chiếc áo len... 

Biết nhớ nhiều hơn từng chút đó
Biết buồn...tôi chỉ đứng vòng tay
Cúi đầu xuống thấp, hôn em nhé
Trời ạ, trên đầu vẫn bóng mây...

Eo Gió, ngàn năm Eo Gió hỡi
Nghe hoài tiếng sóng đập Danhim...
Đèn khuya soi bước người trên núi
Nhớ quá...Hoa Vàng Nở Gót Sen!


Trần Vấn Lệ



URL của bản tin này::http://nguoibanduong.net/index.php?nv=News&at=article&sid=8254

© Hội Văn học Nghệ thuật VN tại LB Nga contact: info@nguoibanduong.net