Hội Văn học Nghệ thuật VN tại LB Nga http://nguoibanduong.net

Nhàn - Truyện ngắn song ngữ Việt - Anh của Châu Hồng Thuỷ
18.05.2013 19:15

Ốp "Búa liềm mới" được lệnh phải giải tán trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Tin sét đánh làm cả cộng đồng người Việt trong ốp bàng hoàng, choáng váng.

Nửa phút sau, nổ bùng cơn ồn ào, nhốn nháo.

Biết sơ tán đi đâu số hàng hóa trong thời hạn ngắn như vậy? Lại còn chỗ ăn chỗ ở? Người ta chửi Ban quản trị: "Đồ lừa đảo! Hợp đồng với tây đã hết, không báo trước cho bà con, để cố thu thêm một tháng tiền nhà..."

Chủ tịch Hội đồng quản trị, mặt tái mét, phân bua: "Bà con thông cảm. Chúng tôi cứ nghĩ rằng sẽ đàm phán được để gia hạn hợp đồng..."

Tâm thần hoảng loạn, Nhàn ôm con ngồi khóc. Toàn thân run lẩy bẩy, nàng không biết làm gì. Ngay cả việc chạy ra tacxophon - máy điện thoại công cộng - ngoài hành lang gọi điện cho mấy đứa bạn đến giúp, nàng cũng không đủ sức. Nhà người ta có vợ có chồng, hoặc có bồ, cơn hoảng loạn qua nhanh, xúm nhau vào đóng gói hàng hóa. Đằng này Nhàn chỉ có mỗi một mình, lại còn đứa con sáu tháng xanh như tàu lá đang khóc ngằn ngặt trên tay. Cả ốp năm tầng mấy trăm phòng, hàng nghìn con người sống trong đó, lại chất đầy hàng hóa. Đứa bé sinh ra trong cái ốp thiếu dưỡng khí, làm sao khỏe mạnh.

Nhàn chẳng thể nhờ ai được. Trong lúc hoảng loạn, người ta phải lo thân trước đã. Chẳng ai có thời giờ nghĩ trên đời này có một cô Nhàn.

Tâm thần dần hồi tỉnh, Nhàn bế con chạy đi gọi điện. Hành lang rầm rập người vác hàng hoá. Họ huých mẹ con Nhàn suýt ngã. Ồn quá, Nhàn phải hét to vào máy.

Mấy đứa bạn của Nhàn đang bán hàng ở "Xalút-1" tức tốc đến ngay. Thấy Nhàn khóc, chúng nó bật cười:

- Tưởng nhiều nhặn gì, có mấy bịch áo gió brắc (1) của mày, một chuyến xe là hết. Nhặt mấy bộ quần áo của mày và nhóc ấn đại vào bao tải đi. Chúng tao vác hàng xuống trước!

Nhàn là người cuối cùng rời khỏi ốp. Ôm con xuống cầu thang, nàng mới thấy hết cảnh hoang tàn của cuộc chạy loạn. Người ta chỉ kịp mang đi những gì đáng tiền lớn. Bếp điện, xoong nồi, bát đĩa vất ngổn ngang. Đám dân mấy phố xung quanh kéo đến hôi của, mặt mày hể hả.

Được bạn bè đùm bọc trong cơn hoạn nạn, Nhàn cũng không vui lên được.

Cái Hoa, đứa bạn cùng làm với Nhàn ở nhà máy dưới Egorepxk ngày còn  hợp  tác lao động, cho mẹ con nàng ở tạm. Căn phòng chỉ vẻn vẹn có mười lăm mét vuông. Nửa gian ngoài chất đầy hàng hóa. Nửa gian trong kê được hai cái giường. Chẳng có riđô, cũng chẳng có màn. Ở Nga không có muỗi, chẳng thấy người ta bán màn bao giờ. Tối, cái Hoa ôm bồ ngủ. Bên này, con Nhàn khóc u ơ. Nhàn không dám ru. Tủi thân, Nhàn chỉ dám khóc thầm.

Con bạn của Nhàn thật vô tư. Nó đã gần ba mươi, có chồng, một con ở nhà. Bồ của nó là trai tân, sang Nga theo đường "du lịch". Hoa bảo với Nhàn:

- Thằng chồng tao ở nhà nó biết rồi, dọa bỏ. Chuyến về phép vừa rồi, tao dán vào miệng nó mấy trăm đô. Lại đặt vào đít nó cái xe máy, im re. Cả đời nó đã bao giờ nhìn thấy tờ đô, đạp cái xe tòng tọc luôn tuột xích. Mấy lão bạn chồng tao đến chơi nói khích: "Có vợ mà cho đi tây, như cúp không khóa để ngay Bờ Hồ". Tao đốp lại ngay: "Có vợ mà cho đi tây. Vừa được cả cúp, được ngay cả bồ". Thằng Đại bồ tao bây giờ thật dở hơi. Nó mới chưa đầy hai mươi tuổi, bị bọn trong ốp trêu "Phi công trẻ lái máy bay bà già", mà vẫn cứ đòi tao bỏ chồng để lấy nó. Dại gì mà tao lấy trẻ ranh. Được cái nó khỏe, hàng ngày cửu vạn cho tao. Kiếm được vài "buộc" (2) là tao phới.

Nhàn lại khác. Nàng là gái chưa chồng. Hồi còn làm công nhân ở Egorepxk, Nhàn được Sở yêu. Ai cũng bảo Nhàn may mắn. Nhà máy hàng trăm công nhân nữ. Thành phố của Nhàn lại là thành phố cấm. Các bạn trai ở xa đến chơi phải có vida mới được phép ở lại vài ngày. Nhàn có nhan sắc, nên mới may mắn được yêu là vì thế.

Sở làm ở nhà máy ô tô Zil ở trên Mát. Rồi Sở đi "bộ đội". "Bộ đội" là từ dân Cộng ta chỉ những người bỏ  việc  nhà  máy, hoặc  hết  hợp  đồng  lao động, tự  ở lại đi buôn. Những năm tám chín, chín mươi, ai đã đi "bộ đội" thường bị mọi người tẩy chay, không chứa chấp, phải sống chui lủi. Nhàn thương tình, đón Sở về. Nhà máy có lệ cấm không cho nam giới ngủ lại, Nhàn dùng dây thừng thòng từ tầng hai xuống cho Sở trèo lên. Chị em trong ốp cũng nhiều người làm vậy. Mấy trăm con người đang hơ hớ tuổi yêu đương, cấm đoán sao nổi.

Vì sống bất hợp pháp, Sở thường ru rú trong phòng. Nhàn phải nuôi Sở. Sở rủ Nhàn lên Matxcơva. Ở thủ đô gần chục triệu dân, sống dễ lọt hơn cái thành phố mắt muỗi này. Mọi người gọi tắt là Egorep, rồi chệch đi thành "Eo ôi khiếp". Có người lạ đến là cán bộ nhà máy, rồi công an biết ngay. Có lần công an đến kiểm tra, Sở nhảy vào ngồi trong cái nồi quân dụng năm chục lít, Nhàn lấy cái nồi khác chụp lên. Không hiểu lúc ấy Sở ngồi thế nào mà cũng lọt.

Nhà máy của Nhàn cũng vừa hết hạn hợp đồng. Mọi người được nhà máy mua vé cho về nước. Nhàn bỏ vé máy bay, theo Sở lên Matxcơva. Vay mượn bạn bè, hai người thuê một phòng ở "Búa liềm mới" để bán hàng. Đứa con ra đời trong cái phòng chật chội ấy.

Lưng vốn được khoảng vài chục tờ, Sở về nước báo cáo với bố mẹ hai bên để làm giấy tờ kết hôn chính thức, tiện thể đánh áo gió, áo "phông rết" từ nhà sang. Hàng Việt Nam lúc này đang được giá. Lo được đủ "giấy tờ" về phép, Sở cầm toàn bộ vốn liếng về, dặn Nhàn bán nốt mấy bịch áo gió rồi nghỉ ngơi, đợi Sở sang. Sở về được hai tuần thì "Búa liềm mới" sập.

Biết tin Sở về nhà đã lấy vợ, không sang nữa, Nhàn còn rụng rời hơn cả khi nghe tin ốp "Búa liềm mới" giải tán.

Nhưng nàng không khóc, chỉ bật ra được một câu: "Đồ khốn nạn!"

Không thể để bạn nuôi báo cô mãi, mặc dù nó rất tốt bụng, Nhàn đi khắp năm tầng "Xalut-1" nhặt vỏ chai bia. Lưng địu con, tay đẩy xe vỏ chai, Nhàn đem bán cho cửa hàng. Cái Hoa cho Nhàn ít vốn. Nhàn mua bia, thuốc lá về giao cho các cửa hàng bán đồ khô. Mỗi một thùng bia, tút thuốc lãi được dăm ba rúp. Người ta thương tình nhận cho Nhàn, chứ cánh đánh bia chuyên nghiệp họ ra tận chợ "ốp-tôm" (3)  chở bằng xe tải về giao, Nhàn cạnh tranh sao nổi. Cái Hoa bảo tiền bán vỏ chai, bán bia, thuốc, Nhàn cất làm vốn. Tiền ăn hàng ngày, Hoa bao tất.

Nhàn căm thù cánh đàn ông. Trước những lời ve vãn ong bướm, Nhàn trừng mắt khinh bỉ. Bọn họ thường nghĩ, đàn bà đã lầm lỡ một lần, chắc cũng chẳng gìn giữ gì nữa. Có người lúc rượu bốc lên, nói huỵch toẹt: "Tiện thì làm. Buông vài lời bỡn cợt, cô nào dễ thì chơi. Ai hơi đâu mà mất công tán tỉnh. Thời buổi đánh quả, thì giờ là vàng bạc. Gái tây hôm nào chẳng lượn lờ trong ốp, xì tiền ra là nhanh nhất. Điều hòa âm dương là chính. Yêu iếc quái gì!"... Chưa nghe hết câu, Nhàn nhổ nước bọt quay đi.

Căm ghét đàn ông, nhưng nhiều đêm trong Nhàn cứ cồn cào nỗi khát thèm nhục thể. Khuya, bên kia giường cứ thỉnh thoảng kêu cọt kẹt. Cái Hoa ý tứ, cố giữ gìn, nhưng thỉnh thoảng không kìm được, bật ra tiếng rên khe khẽ. Thằng Đại, bồ của nó, đang tuổi hai mươi, cả đêm sùng sục như trâu húc mả.

- Nhè nhẹ thôi, kẻo cái Nhàn thức giấc. - Tiếng cái Hoa thì thào.

- Kệ nó! Nhà mình chứ có nhà nó đâu mà sợ. - Đại cười khùng khục trong chăn.

Nhàn đưa ngón tay lên miệng, cắn đến tím bầm.

Cái Hoa đã đặt mua vé máy bay.

- Tao phải về thôi mày ạ. Thằng chồng tao đang dọa bán nhà. Tiền của mấy năm lao động, buôn bán bên này dồn cả vào mới xây được căn nhà. Lúc xây lại đứng tên hắn. Tao phải về để giữ, không thì trắng tay.

- Mày về tao ở với ai? - Nhàn khóc.

- Thì tao bàn giao thằng Đại cho mày. - Hoa nói tỉnh queo. - Cửa hàng sẵn có rồi. Nó khỏe mạnh, xốc vác, mày có thể dựa vào nó được. Kiếm ít tiền dắt lưng làm vốn, sau này về nước còn có cái lều chui ra chui vào chứ.

- Chịu thôi, ai lại thế. - Nhàn giãy nảy. - Nó là bồ của mày cơ mà. Tao sợ đàn ông lắm rồi.

Hoa phì cười:

- Bồ chớ có phải chồng đâu mà tao giữ. Sợ gì bọn đàn ông. Phải dắt mũi chúng nó chứ. Nếu mày không ưng thằng Đại, thì chọn thằng nào là "soái", chỉ phải ở nhà lo cơm nước cho nó. Mày đẹp, tao thấy mấy thằng cứ liếc mày hoài. Cho chúng nó vào tròng đi. Chỉ có điều, đừng để có bầu.

Nhàn là con gái nhà lành. Một lần lầm lỡ, nàng chẳng dám về quê. Không thể gặp bố mẹ họ hàng với một đứa con không bố.

Ngay trong đêm đầu tiên sau khi Hoa về nước, Đại đã mò vào giường Nhàn.

Hoảng hốt, Nhàn choàng dậy.

- Việc gì Nhàn phải sợ. Tội gì phải chịu cảnh hai người cô đơn nằm một phòng lạnh lẽo. Sống với tôi, Nhàn sẽ có tiền nuôi con. Nhàn giúp tôi bán hàng, lãi chia đôi.

- Không, không! - Nhàn run rẩy ôm chặt con vào lòng. - Tôi không thể! Đàn ông các anh...

- Tùy nhàn. - Đại thở dài. - Tôi không thể sống thiếu đàn bà. Rồi tôi cũng phải rủ người khác đến ở thôi. Không biết lúc ấy họ có chịu để cho Nhàn ở chung phòng nữa không?

Những đêm sau, Nhàn đặt đứa con nằm ngoài che chắn. Thỉnh thoảng nàng giật mình tỉnh giấc, ôm chặt lấy con, sợ nó rơi xuống đất. Nàng không thể đi đâu được. Không còn ai thân thích đến mức cho ở nhờ như cái Hoa. Đại cũng chưa rủ ai về ở cùng, cũng chưa đuổi mẹ con Nhàn. Vốn tiếng Nga của anh chàng "du lịch" mới được một năm còn ú ớ, Đại vẫn cần có Nhàn bán hàng giúp hàng ngày. Nhàn đẹp, lại có duyên bán hàng, khách lúc nào cũng đông.

Điều không thể tránh khỏi đã xảy ra.

Cái thai trong bụng Nhàn lớn dần. Đại ép nàng đi bệnh viện. Nhàn sợ. Nhàn muốn giữ đứa con. Đứa con sẽ cột chặt Đại với mình.

"Xalút -1" tan. Đại và Nhàn chạy về ốp "Xokol".

Gần đến ngày Nhàn sinh nở, Đại bỏ đi không một lời từ biệt. Sáng ra, Nhàn thấy trên bàn có mấy trăm ngàn.

* * *
Đang giữa đêm khuya, một người đàn ông đập cửa phòng thường trực của Ban quản trị ốp Xokol:

- Anh Tuyền ơi! Vợ tôi đau đẻ, nhờ anh gọi điện cho bệnh viện đưa xe tới đón giúp tôi với.

Bồng đứa con nhỏ trên tay, nước mắt Nhàn lã chã. Không biết thằng lớn mấy hôm nay ở nhà ăn uống ra sao. Mấy người phòng bên trước lúc nàng đi viện đã nhận trông giúp hộ. Ốp mới dựng, toàn người tứ xứ, không có ai là người thân thích. Họ trông giúp con mình là tốt lắm rồi. Ngày mai đã đến hạn nộp tiền thuê nhà. Trong túi một xu chẳng có...

Gặp Thiện, người đàn ông đập cửa nhờ gọi giúp điện thoại hôm nọ, Tuyền hỏi: - Thế nào, vợ anh đẻ con trai hay con gái?

Thiện lắc đầu thở dài:

- Thấy cô ấy trở dạ một thân một mình, tôi nhận là vợ để các anh gọi giúp, chứ tôi đã vợ con gì đâu.

(Matxcơva 15/6/96 - 14/1/97)

In lần đầu trên báo Khoa học và cộng đồng số 70, Matxcơva,5/3 năm 1997.

Chú thích:

1. Brắc: Hàng bị hỏng, bị lỗi (tiếng Nga)

2. Buộc : Một xấp tiền gồm 100 tờ (Mười  nghìn  đô - tiếng lóng)

3. Chợ bán buôn (tiếng Nga)

Đăng trên Viet Nam News, Volume XI, số 122/ tháng 2/ 2013

Tacxophon - Điện thoại công cộng trong các Ốp (Ký túc xá) thời xưa

Bản dịch tiếng Anh của Mạnh Chương

LADY NHÀN

By Chau Hong Thuy

Translated by Manh Chuong - Edited by Elisabeth

The authorities ordered New Hammer and Sickle Market to be disbanded within 24 hours.

The news came out of the blue and shocked the whole community, causing great commotion.

How could they relocate their goods in such a short time? And what was more, what about their accommodations? They hurled accusations at the Management Board:

"You are swindlers! You knew our contract with the local government was over, but you didn't tell us so that you could collect our rent for one more month!"

"Please have sympathy with us. We thought we would be able to negotiate with them to extend the contract, but…." The president of the board tried to explain, his face deathly pale.

Panic-stricken, Nhàn embraced her baby, crying. Her whole body was trembling. She did not know what to do. Even if she wanted to run to the public telephone on the veranda to phone her friends for help, she did not have enough strength. Her neighbours had their own families and lovers. They could help each other to pack their goods and move. But not Nhàn. She was single, with only the sallow six-month old baby who was now crying convulsively in her arms. The whole five-story market, with a hundred rooms and thousands of people living in it, was loaded with mountains of goods. The baby was born in it, so it lacked oxygen. It was not a healthy baby.

Nhàn had nobody to turn to. In the panicked atmosphere, people were taking care of themselves first. No one remembered that there was even a lady named Nhàn in this world. Then her mind got gradually calmer. Nhàn embraced her baby and went out to phone her friends. The veranda was crowded with people carrying their goods. They stumbled against her. It was so noisy that she had to scream into the phone.

Some of her friends, who were selling goods in Salute-1 Market, rushed to help her. Seeing her crying, they burst into laughter:

"We assume you have loads of goods, but only a few bags of faulty jackets. One car is enough. Don't worry. Pick up your clothes and those of your baby and pack them in that bag. We'll carry the goods downstairs first!"

Nhàn was the last person to leave the market building. On the way downstairs, she saw the whole messy scene of evacuation. People could only bring their most precious things. Electric stoves, pots and pans were everywhere. People from the neighbourhood rushed to the scene to plunder the things with beaming faces.

Even though her friends had come to help her, Nhàn still did not feel better. Hoa, her friend from the time they worked together in a factory in Egorepxk a long time ago, had provided her with temporary accommodations. The room was only 15 square meters large. No radio. No mosquito net. In Russia, there were no mosquitoes. During the night, Hoa slept in the other bed, cuddling with her boyfriend. In this bed, Nhàn's baby was crying, but she did not dare to lull it to sleep. Pitying her own lot, she cried in silence.

Hoa was a light-hearted woman, about thirty years of age. Even though she was already married and had a child in her home country, Hoa had a boyfriend here in Russia. She said to Nhàn:

"My husband found out that I have a boyfriend and threatened to divorce me. In a recent visit home, I glued his mouth with some hundred-dollar notes and bought him a motorcycle. So he stopped trying to put up a fight. He had never seen a dollar in his life and had only a bad bicycle. My boyfriend Đạo is only twenty, but he insists that he wants to marry me. Do you think he's half-witted? I'm not a fool, to marry such a green horn. But he is strong, so he can help me a lot, carrying goods for me. When I get a hundred thousand US <$>, I'll quit working here."

Nhàn was quite different. She was not married. While working in the factory in Egorepxk, she loved Sở. People thought she was a lucky girl at that time, because the factory had hundreds of female workers. The town she lived in had banned visits by men. If any man wanted to visit the town, they had to get a visa just to stay for a few days. Nhàn was a pretty girl, so she was lucky enough to be loved.

Her lover Sở worked in the Zil truck-making plant in Moscow. Then he left his job in the plant and went to do business privately. In the '80s and '90s, those who had left their jobs were often looked down on, so they had to huddle here and there. Nhàn felt pity for him and invited him to live with her. The factory banned all men from sleeping in the area, but Nhàn used a rope so that Sở could climb to the second floor. Many girls in the building had done the same. How could they ban those young girls from love?

Sở lived illegally, so he had to shut himself in the room. Nhàn had to sustain Sở. He urged her to go to Moscow, because he thought it would be easier to live in the capital city. It was no use living in this small town. One day, police came to check the building, but at the end of the day Sở escaped.

The contract with the factory where Nhàn worked was about to expire. The workers were given plane tickets to fly home. Nhàn threw away the ticket and followed Sở to Moscow. They rented a room in the New Hammer and Sickle Market building with money borrowed from their friends so that they could make a small living by trading goods. The baby was born in that narrow room.

Their working capital was numbered in several dozen hundred dollar notes. Sở went home to tell his parents they wanted an official marriage and bring jackets back to Russia to sell. He took home all the money they had both earned. Sở had been home for two weeks before the New Hammer and Sickle Market was disbanded.

When she was informed that Sở had gotten married and would not come back to Nhàn, she was terror-struck and seized with more dismay than when she heard the news of the disbanding of the market. But she did not cry. She only burst out: "What a scoundrel!"
It was not fair to live on the support of her friend. Even though her friend was very good to her, Nhàn went everywhere in the five-story Salute building to pick up empty beer cans and bottles. With her baby on her back, she pushed a cart full of the containers to sell them to a shop nearby. Hoa loaned Nhàn some money. Nhàn used the money to buy beer and cigarettes to resell them to some dry goods shops. She could earn three Russian rubles for one carton of beer and one carton of cigarettes. Hoa told Nhàn that she could keep the money from selling empty beer cans and bottles, beer and cigarettes for working capital and Hoa could provide Nhàn with her daily food.

Nhàn started showing her hatred of men. If any man tried to woo her, she would roll her eyes and look at him in disgust. But even though she hated men, when the night came, Nhàn keenly felt the need for sex. In the depths of the night, she heard creaking sounds from the other bed. Hoa was moaning gently, while her boyfriend Đại was making love to her with the violent lust of a twenty-year-old.

"Please, do it gently, or else you will wake up Nhàn," Hoa said in a low voice.

"Don't think about her. It's our house, not hers, so don't worry!" Đại said, giggling in the blanket.

Nhàn had to bite her finger black and blue to keep control.

Hoa booked her plane ticket.

"I've got to go home, Nhàn. My husband is threatening to sell the house. All of my money was spent on building the house and the house is under his name, so I have to go home now, or I'll be empty-handed."

"Who am I going to live with if you go home?" Nhàn asked, crying.

"I'll hand Đại over to you," Hoa said with a straight face. "You've already got the shop. He is strong and hard-working, so you can rely on him. When you earn some money, you'll be able to go home and build a house."

"No, I can't. I can't do that," Nhàn said. "He's your lover. And I am frightened by men so much, you know."

"He's only my boyfriend, not my husband. And don't be scared of men," Hoa said, laughing. "You could easily lead him by the nose, you know. If you don't like Đại, choose someone else who can stay home and cook for you. You're beautiful and guys have always glanced at you lovingly. Lure them into your trap! Just don't get pregnant."

Nhàn came from an educated family. She had got this wrong once, so she did not dare to go home. She did not have the heart to let her parents and relatives see her with her fatherless baby.

The first night after Hoa went back to their home country, Đại went to Nhàn's bed. In great fear, Nhàn woke up suddenly.

"Don't be scared! What is the use of living alone on this single bed? Live with me and you'll have money to raise your baby. You can help me to sell the goods and we'll split the profits evenly."

"No, no! I can't! You men…." Nhàn said in a trembling voice, hugging her baby tightly.

"It's up to you." Đại heaved a sigh. "I can't live without women. I'll get another woman anyway, you know. And I don't know if she'll agree to let you live in this room."

Every night after that, Nhàn placed her baby in a way that would shield her. Sometimes, she woke up suddenly and quickly embraced her baby tightly for fear that it would fall onto the floor. She couldn't go anywhere. There was no one around to help her and give her accommodations as Hoa had done to her. Đại did not yet have another woman to sleep with, but he had not asked her to go. His Russian was still poor, so he needed Nhàn to sell goods for him. She was beautiful and gentle, so she could lure more customers.

The unavoidable thing happened at the end of the day.

The foetus got ever bigger in the womb. Đại forced her to go to the hospital to get an abortion. Nhàn was afraid. She wanted to keep the baby, which she believed would tie Đại to her.

The Salute-1 market building disbanded. Đại and Nhàn drifted to Xokol Market. Nhàn's due date was approaching. Đại left without a good-bye. In the morning, she woke up and found nothing.

***

It was midnight. A man came to knock at the door of a guard of the Management Board of Xokol Market:

"Mr Tuyền! My wife is in labour. Please phone the hospital to send a car. Please help me!"

Carrying the baby in her arms, Nhàn cried, tears falling down. She wondered if her first child would be fed well. Her neighbours had not helped her to take care of her child. This was a new market and people had come from everywhere, so she did not have any close friend. It was good to have them help her, she thought. Tomorrow was the deadline for her to pay the rent. There was nothing in her pocket….

Meeting Thiện, the man who had knocked on the door asking for help, Tuyền asked:

"Did your wife give birth to a boy or a girl?"

Thiện shook his head, saying:

"She's not my wife. I found her in painful labour. She lived alone without any relatives, so I accepted her as my wife so that you could help, because I am still single, you know!"

Translated by Mạnh Chương

Viet Nam News/ Volume XI, Number 112/ February/ 2013



URL của bản tin này::http://nguoibanduong.net/index.php?nv=News&at=article&sid=7215

© Hội Văn học Nghệ thuật VN tại LB Nga contact: info@nguoibanduong.net