Hội Văn học Nghệ thuật VN tại LB Nga http://nguoibanduong.net

Chùm thơ Thái Dương Hạ San
06.08.2009 00:43


Thái Dương Hạ San
(Cộng hòa Czech)

Trương Chi - Mỵ Nương

Tiêu thả linh hồn vào trầm bổng
Trương Chi buông dốc mái, đò trôi
Ánh trăng non chênh chếch chia đôi
Nửa trên bến sông côi,
nửa về nơi gác tía...


Gió nhức nhối, thở dài trên bãi mía


Bìm bịp kêu nghèn nghẹn phía thượng nguồn


Tiêu mênh mang đêm vắng lệ ai tuôn


Ướt chén ngọc gọi buồn lầu Phượng Các.


 


Ghẹo đùa chi - Hỡi trời cao nghiệt ác


Đôi tim yêu tan tác u sầu


Chỉ cách nhau một khúc sông sâu


Kẻ nón lá


                người lầu cao vọng tộc.


 


Tiêu thương xót phận hèn, thân thảo mộc


Tiếc cho mình đơn độc chuyến đò trăng


Tiêu nỉ non khóc duyên nợ trái ngang


Tiêu ai oán biệt ly người vàng ngọc...


 


Trong văng vẳng tiếng tiêu


                                            người lầu cao bật khóc


Hàng liễu đêm xõa tóc tang thương


Linh hồn ai còn chưa thoát vấn vương


In đáy chén đêm trường về thổ lộ...


 


Mỵ Nương ơi, nàng tìm ai đáy mộ


Mộng Tuyền Đài vỗ giấc nghìn thu


Ánh trăng đêm trên tóc liễu như ru


Khúc tiêu cũ hẹn Tình Lang hạnh ngộ...


 



  Tác giả Thái Dương Hạ San


Giấc mơ hoang vu


 


Sau lưng là ngày hôm qua


Vết bỏng của tình yêu chưa nguội


Đêm lắng nghe đìu hiu lần cuối


Xô bước chân yếu đuối… rã rời…


 


Còn tuổi nào dành cho yêu, tình ơi


Nồng nàn vừa nhẹ rơi,


đêm rối bời nguyệt tận


Biệt tình quay đi, nghe gió cười vơ vẩn


Nghe quạ kêu sương lẫn giọt chuông cầu…


 


Quạ kêu sương lẫn tiếng chuông cầu


Tôi là ai, đang trôi về đâu?


Cuối con đường có màu hy vọng?


Phía xa kia dòng chảy hững hờ…


 


Phía xa kia có giấu một giấc mơ?


Thiên đường mong manh dại khờ tuổi trẻ


Thiên đường hoang vu, loài người rất nhẹ


Tôi chợt bay lên


khe khẽ…


bồng bềnh…


 


 


Vì anh không về



Chẳng có gì khó khăn khi anh sẽ trở về


Chờ em trên con đường xanh lá


Lối ấy ngày xưa hai đứa mình trẻ quá


Nên trót buông tay


khi vội vã qua đường…



Chẳng có gì khó tin khi xương rồng trổ hoa


Gai góc thế mà hóa ra say đắm


Nếu một ngày anh về từ xa lắm


Em biết mình đằm thắm, khác đâu…



Chẳng có gì là mơ khi anh ngắm thật lâu


Trước khi gọi em “bồ câu bé bỏng”


Xin phút ấy gió đừng rung làm hỏng


Âm thanh mơ hồ vang vọng của yêu…


 


Thế mà anh đi mãi một chiều


Con đường cũ bỗng nhiều lá đổ


Xương rồng không hoa, nhựa tràn loang lổ


Gió cuồng điên xô nát cỏ nhầu…


 


Vì anh không về nên chiều rất sâu


Hun hút về đâu mà chiều không đáy


Vì anh không về hoàng hôn vụt cháy


Những sắc đỏ thiêu tình ấy lụi tàn…


T.D.H.S


 


 



URL của bản tin này::http://nguoibanduong.net/index.php?nv=News&at=article&sid=3972

© Hội Văn học Nghệ thuật VN tại LB Nga contact: info@nguoibanduong.net