Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ ba,
23.07.2019 19:30 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Bảy 2019
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 1131593
Tin tức > Trang Văn trong nước
Nhà văn Nguyễn Quang Thân
Nguyễn Quang Thân

Năm đó bố tôi không bệnh tật gì mà chết, gọi là chết đói cũng được. Làng đò dọc chuyên chở khách buôn và củ nâu từ chợ Phố xuống Vinh chết già một nửa. Những người chết đầu tiên trong các làng là thợ rèn, sau đó đến phiên những người đi đò dọc, trong khi những người này chết đói thì dân vạn chài ven sông Phố ăn cá nướng trừ bữa. Rồi đến họ cũng chết. Cuối cùng là nông dân. Cả một vùng ven sông Phố chết vãn người. Bến sông vắng ngắt. Chỉ có những con ngựa Nhật thả rong gậm cỏ. Chúng cũng bị giết thịt. Người ta biết chắc chắn là ăn thịt ngựa vào sẽ đi ỉa chảy mà chết ngay, nhưng dù có thế nào thì cũng có cái để cho vào mồm mà nhai cho đỡ cơn đói. Cho đến lúc không còn ai đủ sức cầm dao mổ ngựa nữa. Và những con ngựa Mãn Châu lính Nhật bỏ lại cũng tự chết, xác kềnh càng ven bờ sông không ai dòm ngó gì đến.
Đọc tiếp...
Cuốn tiểu thuyết "Utopi – một miếng để đời" (1) mở ra cho người đọc một thế giới trong mộng tưởng, một vương quốc ở nơi xa xôi với những con người vui vẻ, tràn đầy tình yêu, một xứ sở chỉ có những tiếng hát, lời ca của sự công bằng và niềm hạnh phúc. Đọc tiếp...
Nhà văn Ma Văn Kháng
Truyện ngắn. Ma Văn Kháng

Trong giây phút, Biên nhận ra tất cả vẻ đẹp thật nhuần nhụy và thuần khiết ở người phụ nữ này. Và như để cưỡng lại cái nhìn bất nhã vào hình sắc lồ lộ sức sống tươi trẻ của chị, Biên đổi thế ngồi, quay mặt lên mũi thuyền. Rồi nhìn thấy một mái chèo ngắn gác ở đó, anh liền quài tay nhấc lên...



Đọc tiếp...
Anh nhận ra cô ngay, dù cô bây giờ đã là một thiếu phụ trông đẫy đà và viên mãn, khác xưa rất nhiều. Mười lăm năm, thời gian đã kịp làm quá nhiều, và cả không kịp làm nhiều việc. Cô cũng nhận ra anh, và luống cuống. Anh thấy có những tia nhìn cảm động ấm áp trong mắt cô, đôi mắt đen và buồn, giờ đây sự mỏi mệt thấp thoáng. Cô cười, vẫn cái cười nhếch miệng quen thuộc. "Anh không ngờ gặp lại em ở đây", anh nói, "Vâng, em cũng không ngờ... Và anh có biết là... em đã nghĩ về anh suốt bao năm qua...". Lời của cô nghe rất thật lòng, thật đến xốn xang, day dứt. "Em bây giờ sống ra sao?", "Em có chồng và hai đứa con. Cuộc sống cũng bình thường như mọi người, không có gì đáng kể. Còn anh?", "Anh cũng không có gì để kể, hơn thế". Đọc tiếp...
Bìa sách I am đàn bà
Truyện ngắn của Y Ban


... Một thằng bé được mới sinh còn nguyên cả dây rốn nối với bánh rau bị bỏ vào một cái dành lót rơm treo lên nhành cây trong rừng. Thị đi kiếm mật ong nhìn thấy cái dành bèn lấy xuống
Đọc tiếp...
Nguyễn Toàn


(Truyện ngắn đoạt giải tư Cuộc thi Truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)

Đọc tiếp...
(Truyện ngắn đoạt giải nhì Cuộc thi truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)

Nguyễn Danh Lam
Đọc tiếp...
(Truyện ngắn đoạt giải nhì Cuộc thi Truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)

Kiều Bích Hậu
Đọc tiếp...
(Truyện ngắn đoạt giải Nhất cuộc thi Truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)

Hồ Thị Ngọc Hoài

Đọc tiếp...
Hồi ký của Phan Thị Vàng Anh về Nhà thơ Chế Lan Viên


Một ngày của cha tôi bắt đầu vào lúc bốn giờ. Cha tôi dậy sớm để nấu cơm, nấu nước, rồi sắp vào một cái khay con, một đôi đũa, một cái bát… xong hết mới gọi tôi dậy ăn.
Cha đã để sẵn nước sôi trong nhà tắm, dắt sẵn xe đạp ra ngoài sân… Làm xong hết những việc ấy, cha đi học bài.

Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3 ... , 58, 59, 60  [sau]
 
 
 
Thư viện hình