Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ bảy,
22.07.2017 06:58 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Bảy 2017
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 821480
Tin tức > Trang Văn trong nước
Nhà văn Lê Minh Khuê
Truyện ngắn: LÊ MINH KHUÊ


Bình nhìn thẳng vào mắt tôi. Bọn tôi đứng, nhìn một giây vào mắt nhau. Một vẻ buồn thoáng qua trên mặt anh. Khuôn mặt rám nắng, điển trai, không phải loại điển trai tầm tầm. Một khuôn mặt bất cứ người đàn bà nào cũng thấy được yên ổn khi sống bên cạnh. Cô Mi thông minh kia đã nắm được cái đó và cô muốn tạm buông neo. Tôi đi dọc bờ sông. Cảm thấy hai người đang nhìn tôi, để có cái mà nhìn. Cả hai đều đang nghẹn thở. Một thoáng, tôi có nghĩ tới chàng trai chồng Mi. Nhưng rồi tặc lưỡi: ôi dào, chuyện người khác, làm sao lo cho hết?
Đọc tiếp...


Tản văn. PHẠM TRUNG KIÊN

Quanh quất đâu đó trong phòng, cảm giác như gặp lại một mùi ổi chín, để nhớ những ngày thu có tiếng chim chào mào về tha hạt ổi trong vườn… Khu vườn ấy của bà ngoại, lao xao những mùa cây trái, nằm yên trong những kỷ niệm đầm ấm của tuổi thơ… Xóm ấy là xóm trại, quanh co những lối đi đầy dứa dại, những cây dương xỉ, dây mây, dây bìm bìm bám đầy tường đất… Ngồi bên bậc cửa là nhìn ra những mảnh ao chuôm có tiếng ếch nhái, ễnh ương kêu chiều ộp oạp, chen trong cánh đồng hoai hoải vàng, chuẩn bị đón mùa lúa mới…

Đọc tiếp...
Mai Tiến Nghị
(Truyện ngắn đoạt giải tư Cuộc thi truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)


Y là người vô duyên! Điều này do chính mồm y nói ra. Dù rằng y đang là một hiệu trưởng trường Trung học cơ sở- cách nói văn hoa của các nhà cải cách giáo dục để chỉ trường cấp hai ngày xưa.
Đọc tiếp...

Truyện ngắn Dạ Ngân


Dễ chừng hai mươi lăm năm đã trôi qua. Cuộc chiến tranh, nói như nhiều người , đã lui vào dĩ vãng . Có hẳn như vậy không, vậy thì phải giải thích thế nào với những giấc mơ có súng đạn bùn máu và những cơn buồn như áp từ phía sau khiến ta phải ngoảnh lại luôn. Hay tâm hồn con người là thứ khó cắt nghĩa nhất, nó quá nhiều ngóc ngách để một khoảnh khắc nào đó, nó bất chợt rung lên một hình ảnh một kỷ niệm một chi tiết bởi cái mạng nhện tưởng là mong manh của ký ức ?
Đọc tiếp...
Truyện ngắn của Dạ Ngân


Đã ngoài ba mươi tuổi nhưng út Thơm là người trẻ nhất nhà. Chị còn khá sạch mắt dù không tiếc thân mình trong việc nhà việc cửa, khi đi làm, không bao giờ chị viện tới các loại kem dưỡng da chống nắng vẫn theo xuồng hàng về tận xóm ấp mà các chị các cô thôn quê bây giờ quen dùng như một thứ bửu bối chống lại mặt trời.
Đọc tiếp...
 NV Trần Thùy Mai
Trần Thùy Mai



Chỗ Mận tạm trú nằm trong con hẻm khuất nẻo. Phía trước là chùa, bên hông là trường học. Trong khung cảnh nghiêm trang kia, căn nhà sơn màu đỏ tím lòe loẹt nằm nghiễm nhiên như thách thức, với cái bảng hiệu được trưng lên như một nụ cười trâng tráo: Nhà nghỉ Đoan Trang.
Đọc tiếp...



Truyện ngắn đoạt giải Nhất cuộc thi Truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ

Ngô Phan Lưu




Xóm Ao hiện có hai người bệnh trầm trọng. Rất nặng. Nặng đến mức, giờ đây cái chết nhẹ ngang bằng hơi thở. Đó là chú Khiêu chồng thím Xanh. Đó là bà Mển vợ lão Sùng. Cả hai đã là trái banh trong chân đội banh Nhà Thương. Đội banh ấy đã cố gắng chuyền nhau, không cho lọt vào "gôn" Tử Thần, nhưng đều thất bại, để trái banh bị lủng, và cũng vì đá quá, cuối cùng xẹp hơi... Ruộng rẫy, bò trâu đã bán sạch. Gia đình họ đang trên bờ vực thẳm... Chú Khiêu ung thư gan thời kỳ chót! Bà Mển ung thư phổi thời kỳ chót! Chờ chết!


Đọc tiếp...

Truyện ngắn

DI LI

Việc tìm kiếm ngôi nhà, theo tôi, khác nào tìm kim đáy bể. Trên khu phố cổ người xe nhằng nhịt, cho dù có sẵn số nhà tìm cũng còn khó, huống hồ… Ông bạn già hiến kế: “Mình sẽ chia nhau đi tìm theo hai hướng. Và đi hết chỗ nào, sẽ đánh dấu vào sơ đồ chỗ đó”. Tôi tắt điện thoại, xin nghỉ phép ba ngày và bắt đầu cuộc hành trình. Chúng tôi phải đi bộ như những người hành khất, mắt dán vào từng ngôi nhà, từng lan can, từng ô cửa sổ. Những dãy nhà cũ kỹ đan vào nhau như mắc cửi, ngày đêm ồn ã tiếng người đổ về từ khắp thành phố, những con phố sầm uất mà tôi vẫn lái xe qua hàng ngày giờ đầy vẻ độc ác và bí hiểm...

Đọc tiếp...
Truyện ngắn của Bích Ngân


Mặt hồ xanh, gợn sóng. Kim thấy Tây Hồ cũng hao hao như bao mặt hồ mà cô từng biết. Cũng lao xao, u hoài, cũng lưu nhiều tương truyền và cũng nhờ thêu dệt từ tưởng tượng mà Tây Hồ quyến rũ như một người đàn bà đẹp và biết làm đẹp. Vẻ đẹp vừa từng trải vừa hoang sơ có sức thu hút khách thập phương ngay trong những ngày nắng nóng
Đọc tiếp...
Nhuỵ Nguyên

(Tác phẩm đoạt giải tư Cuộc thi Truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)

Thằng bé không chào anh, đứng sát tận góc phòng giương mắt nhìn anh xa lạ. Cuốn vở kẻ dòng trên tay anh, vẫn còn nguyên những chữ mẫu. Thế là kế hoạch buộc thằng bé ngồi vào bàn của anh thất bại thảm hại. Anh giận đến run bắn người.

- Bước lại!

Thằng bé, bàn tay trái nắm lấy hai ngón của tay phải đặt trước quần lủi thủi bước những bước ngắn chủn lại phía anh.
Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3 ... 54, 55, 56, 57  [sau]
 
 
 
Thư viện hình