Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ bảy,
26.05.2018 06:43 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Năm 2018
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 939736
Tin tức > Trang Văn trong nước

Truyện ngắn
Trần Quang Quý

Cuối cùng thì vợ chồng lão An cũng ra phố. Khác với số đông người làng Phương Tân ra thủ đô để "phát triển kinh tế mới" - khẩu ngữ mà người làng vẫn gọi những nông dân nghèo, lam lũ rời làng trong tiết nông nhàn làm phu hồ, làm "công ty" mua bán phế liệu di động hay buôn thúng bán mẹt, bưng bê cơm phở... ông bà lão An ra Hà Nội là để ở với vợ chồng người con trai cả, tên Bình.
Đọc tiếp...


Trần Thùy Mai

Nhà tôi ở trên lưng chừng đồi từ cổng đến nhà thoai thoải con dốc nhỏ. Những bậc đá trắng viền cỏ xanh, lấm tấm hoa tím. Ở xứ này, hoa muguet tím nở bất cứ nơi nào có cỏ…

Thầy Rudolph rất thích cỏ. Mỗi lần tôi đàn, thầy cứ nhìn mông lung ra bãi cỏ xanh: “Hình như nhìn cỏ tôi nghe rõ tiếng đàn của em hơn”. Thầy bảo thế.

Đọc tiếp...


Một “nghi án” văn chương về nhân vật trong một bài thơ của nhà thơ Phạm Tiến Duật từ 39 năm trước, tưởng đã có lời giải đáp nhưng vào những ngày tác giả lâm trọng bệnh lại có thêm tình tiết mới. Đọc tiếp...
Nguyễn Nguyên An


Hạnh thuỳ mị, nết na; tính hạnh đoan trang. Hân lung linh sức trẻ, mắt vời vợi tin yêu. Người ta bảo: "Chị em sinh đội không chỉ giống nhau, thậm chí cô này ốm cô kia cũng ốm".

Hè, Hân về nhà. Xe vừa đỗ, cô đã tìm chị, ôm chị cười. Hải lại thút thít trong vòng tay em. Bà mẹ trách yêu:

- Làm chị mít ướt vậy, không sợ em nó cười cho.
Đọc tiếp...
Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

- Gái lùn! Gái lùn, dậy! Dậy! Sắp sáng rồi!

Gọi, lay. Đập tay, giật chân. Không khéo phải cấu véo, đấm đạp, dựng nó lên nó mới chịu dậy cũng nên. Đêm đang khép cánh. Mặt đất đã âm ấm khí dương. Ừ thì con gái hai mươi là tuổi ăn tuổi ngủ, nhưng tuổi này cũng là tuổi làm lụng chứ. Không thì lấy gì mà ăn. Không bớt ăn bớt ngủ dậy từ lúc này, khi thiên hạ còn ngủ cả, không lấy sự chịu thương chịu khó để bù lấp chỗ kém cỏi của số kiếp thì làm sao mà sống được, làm sao năm giờ có hàng cho khách đến lấy kịp chầu ăn sáng của mọi người!

Đọc tiếp...
Băng Sơn


Sinh thời, nhà thơ Xuân Diệu là người ham sống, luôn gấp gáp, muốn thu nhận thật nhiều về mình, muốn tiếp xúc thật nhiều với đời, nên từng có nhiều giai thoại về những bữa ăn bồi dưỡng cho ông sau từng buổi ông nói chuyện về thơ, và ông đi nói chuyện thơ ở mọi nơi thì ít ai có nhiều như ông.

Chắc vì thế mà ông có câu:
Nhanh với chứ, vội vàng lên với chứ
Em em ơi, tình non sắp già rồi...

để mà:

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi

Đọc tiếp...

Truyện ngắn của Bùi Việt Sỹ

Thầy hiệu trưởng có cuộc họp, tiếp anh phóng viên trẻ là bà giáo già làm hợp đồng. Không biết hiệu trưởng khi nào mới về, anh phóng viên gợi chuyện với bà giáo để giết thời gian. Bắt đầu là chuyện thuê ô-sin rất khó khăn ở thời kinh tế mở, dần dà đến những kỷ niệm trong đời giáo viên của bà.

Đọc tiếp...
Truyện ngắn của Trương Thị Kim Chi


Việc chị Phúc tự tử làm rung động cả xóm.
Người ta tụm năm tụm bảy xì xào bàn tán. Người ta tò mò, thương xót, và hẳn có chút thú vị, dù không ác ý với cái tin giật gân nóng hổi đó.

Anh Hai tôi đã lên bệnh viện từ sớm. Không khí trong nhà rất căng thẳng. Riêng tôi, đang thở hồng hộc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại vì liên tục chạy đi dò la tin tức, sực nhớ tội lỗi của mình, phóng về nhà, dọt vô buồng, chui tọt xuống gầm giường. Phen này chắc chắn đầu tôi sẽ ê ẩm với những cục u, bởi các khớp tay gập lại của anh Hai.
Đọc tiếp...

Truyện ngắn. PHẠM THANH KHƯƠNG

1

Bây giờ đang là cuối đông, những trận gió mùa tràn về dứt từng chiếc lá cuối cùng trên cây bàng già nua bao năm đứng trân trân chịu trận bên bờ sông. Cây bàng có từ bao giờ tôi cũng không biết, nhưng quanh năm suốt tháng, mỗi khi từ đồng về, người ta lại đem bầy trâu buộc vào mấy cái rễ trót mọc trồi lên trên mặt đất. Chỗ đất buộc trâu lúc nào cũng nham nhở, nhầy nhụa, lở loét, khai và khăn khẳn mùi phân. Những ngày nắng ráo còn đỡ chứ phải ngày mưa không một ai dám đặt chân vào, đất ở đấy sủi bọt lục bục như lỗ trạch lòng mương nước. Từ những vũng trâu đằm, mùi khắm, khai, thối, bốc lên theo gió loang xa cả một vùng sông nước. Rồi nước từ những vũng trâu đằm ấy chảy xuống sông, hòa vào nước mặc người đôi bờ hì hụi gánh về đổ bể lấy nước ăn. Những ngày như thế, cha thường bắt tôi chèo thuyền ngược lên hướng thượng nguồn mới cho nổi lửa nấu cơm.
Đọc tiếp...
Truyện ngắn DI LI


Tôi kể lại câu chuyện này mà các tình tiết của nó chẳng liên quan gì đến “Chuyện tình nơi quán rượu”(1) với nam tài tử Tom Cruise trong vai anh chàng pha rượu bảnh trai có cái lắc hông khiến cả nửa dân số thế giới dán mắt vào vô tuyến. Cũng không hề dính dáng tới những bữa tiệc cocktail của giới thượng lưu, nơi các quý ông ngày ngồi đếm phong bì tối đến đứng tụm lại thành vòng tròn bàn chuyện nên mua hòn đảo nào giữa đại dương, và các quý bà vai trắng nõn nà bận rộn với việc bắt tay hơn là uống champagne. Câu chuyện của tôi xảy ra cách đây tám năm và nó gây cho tôi một phản xạ có điều kiện khi cứ mỗi lần uống một ly cocktail vào lúc 11 giờ đêm (thói quen tôi không thể bỏ) là phải soi tận đáy cốc qua cái ánh đèn kềnh kệch trong quầy bar. Và đôi mắt nàng, vẫn hiện hữu như thể 2920 ngày mới chỉ là hôm qua.

Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3 ... 53, 54, 55, 56, 57, 58  [sau]
 
 
 
Thư viện hình