Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
09.05.2021 04:24 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Năm 2021
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 1391180
Tin tức > Trang Văn trong nước
1. Ngày bé tôi hay lẻn vào sân Ga Hàng Cỏ để xem thi lấy bằng lái tàu hỏa. Giữa sân ga người ta cắm 1 cái cờ làm mốc. Lái tàu mà phanh trước cờ trong vòng 50cm là đỗ. Nhưng có người siêu việt, phanh chỉ cách cờ có … 5mm. Người đó là anh Thắng Cờ. Đọc tiếp...
Ngày 5 tháng 11 năm 2019, tại bến phà Gót, Cát Hải, Hải Phòng, chúng tôi lên xe du lịch Tây về phố cổ Hà Nội. Đến Hà Nội, chúng tôi ra ga mua vé đường dài đi Bình Thuận, điểm xuống ga Suối Kiết. Theo lịch chạy tàu, 6 giờ ngày 6 tháng 11 tàu khởi hành vào Nam, nên chúng tôi nghỉ ở nhà khách quân đội số 99 cách ga khoảng vài ba trăm mét. Đọc tiếp...
Vài nét về tác giả: Nguyễn Văn Tiệp, sinh ngày10/2/1994. hiện sống tại xóm 7, Bế Triều, Thị trấn Nước Hai, Hòa An, Cao Bằng. Đây là lần đầu tiên tác giả gửi bài cộng tác với Người Bạn Đường. Xin trân trong giới thiệu cùng bạn đọc tản văn Ký ức cây ngô đồng của anh Đọc tiếp...
Có người ví “Đà Lạt như người đẹp Paris - Miss Paris”, là thiên đường du lịch của Việt Nam. Bởi, Đà Lạt là thành phố trên núi, có thiên nhiên độc đáo, kiến trúc độc đáo và con người độc đáo. Đó, là ba trụ cột làm nên “Thương hiệu Đà Lạt”. Đọc tiếp...
Ăn bánh đa kê cũng không thể vội vàng như các nón ăn khác. Miệng nhai tai nghe tiếng ròn tan của bánh đa, vị ngọt của đường cát thấm vào chân răng và vị thơm bùi ngậy của đậu xanh… Cầm miếng bánh đa kê trên tay đưa lên miệng thì , đồng quê hiện về. Lúc ấy người ta tạm quên đi cái hối hả của thị thành, mà cảm thấy hương đồng gió nội phảng phất đâu đây. Thời gian như dừng lại bên mẹt bánh Đọc tiếp...
Hắn vốn chưa bao giờ tin ở Định Mệnh. Nhưng, thời gian qua, có những sự việc buộc hắn dần phải tin vào một thứ lý lẽ của Trời Đất mà hắn thường cho rằng chỉ tồn tại trong văn chương cổ… Mọi sự lại bắt đầu bằng chuyện của người hàng xóm. Đọc tiếp...
Dường đấng cao xanh cũng hiểu được ước nguyện chân tình của Thông. Toàn thân ông dần hóa thành một con chó đá. Có điều, nó không mang dáng hình của con chó đá cũ, mà tạc vào không gian một con chó sói căng mình lên, nhe nanh uất hận tru về nơi hoang dã...
Đọc tiếp...
Trong khuôn viên một ngôi chùa nhỏ rêu phong và rợp bóng cổ thụ ở rất xa Kinh thành, Nhật Tôn ăn vận lối hành giả bước đi với dáng vẻ không giống ngài mọi ngày... Đọc tiếp...
Lần đầu tiên công bố 1 chương trong Hồi ký của nhà văn Nguyên Ngọc


(Tiếp theo kỳ trước)

Công việc Hội nhà văn, ai từng ở đấy đều biết, muốn làm thì làm bao nhiêu cũng không hết ; không làm cũng chẳng sao. Người viết vẫn viết. Người viết hay cứ viết hay. Người viết tồi cứ viết tồi.

Dạo ấy tôi cố gắng làm hai việc : hết sức góp phần lập trường Nguyễn Du. Và ra tờ Văn học nước ngoài.
Đọc tiếp...
Hồi ký của nhà văn Nguyên Ngọc lần đầu được công bố

Tôi về làm việc ở Hội nhà văn chưa được vài tháng thì nổ ra chiến tranh biên giới phía bắc. Anh Nguyễn Đình Thi bảo:

-Phải đi sơ tán, lên Đà Lạt, bảo vệ lực lượng. Tôi ngạc nhiên:

-Ơ, sao lại sơ tán ? Phải lên biên giới chứ. Đọc tiếp...
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 59, 60, 61  [sau]
 
 
 
Thư viện hình