Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
21.08.2017 05:03 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Tám 2017
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 834021
Tin tức > Trang Văn trong nước
LTS: Nhà thơ Chử Thu Hằng sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, tốt nghiệp trường Quản lý Y tế Praha (1981 – 1984), hiện là Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội; Chủ biên Tác Phẩm Mới; Ủy viên Thường vụ CLB Thơ VN; BTV trang lucbat.vn; đã có nhiều tập sách được xuất bản: Khoảng trời hoa nắng (Thơ – NXB Hội Nhà văn 2011); Hồn phố (Tản văn – NXB Hội Nhà văn 2011); Cõi Riêng (Thơ – NXB Hội Nhà văn 2012); Nhớ một thuở Viêng Chăn (Bút ký tư liệu – NXB Thời đại 2012); Lạc mình trong Phố (Thơ – NXB Hội Nhà văn 2016). Xin giới thiệu với bạn đọc Người Bạn Đường một tản văn về Hà Nội của nhà thơ Chử THu Hằng
Đọc tiếp...
Năm 1972, ở chiến trường Quảng Trị, người lính bộ binh Lục Vĩnh Tưởng bắn 7 phát tên lửa cá nhân cháy 7 xe tăng quân lực VNCH. Anh được phong anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Ai cũng cảm phục. Đọc tiếp...
Thầy họ Giả, tên Nhân. Kẻ lắm chữ trong thiên hạ gọi sang trọng là Giả tiên sinh. Các môn đồ và dân gian thì nôm na là thầy Giả. Thân sinh ra thầy là cụ Giả Dã, còn ông nội Giả gì thì không thấy sách nào ghi lại. Đọc tiếp...
Anh không tin là Hào đã chết. Anh không tin! Có lẽ chỉ là buồn buồn đi chơi đâu đó chốc lát thôi, rồi thế nào cũng sẽ về mà. Đọc tiếp...
Có lẽ không ai là không có một người bạn rất thân trong làng. Người bạn tuổi thơ. Lớn lên, xa nhau mỗi người mỗi ngả. Mỗi khi nhớ về quê hương, ta lại nhớ đến người bạn thân thiết ấy của mình. Có thể nói chính người bạn thân tuổi thơ giúp ta nhớ lại một cách sinh động nhất thời thơ ấu. Đọc tiếp...
Tưởng nhớ một người thầy quê xứ Nghệ của tôi!

Hồi học lớp 5 lớp 6 (1965-1967), chúng tôi may mắn được học một thầy dạy toán, thời Pháp thầy dạy trường Bưởi, tuổi thầy lúc đó tôi ước chừng khoảng 53, 54. Ngay sau hai khóa học đó thầy chuyển đi và tôi không bao giờ được gặp lại thầy nữa. Kể từ ngày đó khi nói đến thầy, chúng tôi thường gọi thầy là Cụ Nhị. Đọc tiếp...
Họ hàng nhà cóc vốn sống lẹt đẹt, ít hòa nhập, ít mạo hiểm. Tiếng kêu không có khả năng vang xa, đã thế lại hay nghiến răng, như một bằng chứng của kẻ hay đố kỵ. Rồi chẳng hiểu do chúng phịa ra, hay họ nhà khác nói đểu, mà cứ thấy truyền tụng “con cóc là cậu ông trời”, mà có khi nhà cóc ta tưởng thế thật. Đọc tiếp...
1. THẢ NEO KÝ ỨC

Có những lúc tự hỏi liệu có phải mình đã neo một phần ký ức vào quán cà phê nhỏ bên ngã ba sông? Rồi hồ như nhận ra… ừ, thì có! Cũng không biết tự bao giờ? Đó là nơi đã gắn với một thời vụng dại, ngô nghê, và gắn với cả những con người ngày cũ. Nên những lần có dịp về quê lại thường ghé quán, đôi khi chỉ một mình. Phải chăng tôi đang mong tìm nhặt lại chút xanh xưa?
Đọc tiếp...
Đã có lệnh tấn công. Tấn nhỏm dậy trong hố cá nhân của mình để ra hiệu cho các chiến sĩ thuộc quyền chuẩn bị xung phong. Đây đã là đợt tấn công thứ tư của đơn vị anh lên cái đồn địch phía trên ngọn đồi... Đọc tiếp...
Chiến tranh chấm dứt. Anh đòi trở về quê nằng nặc, từ chối tất cả mọi ưu đãi, thăng hàm, đề bạt, chỉ mong về quê. Với anh, cuộc chiến đã xong, đất nước đã hòa bình và thống nhất. Quê hương là tiếng gọi duy nhất, sau mười hai năm anh ra đi. Đọc tiếp...
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 56, 57, 58  [sau]
 
 
 
Thư viện hình