 |
Kho bài viết |
 |
|
| Tháng Chín 2010 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| |
|
1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
| 6 |
7 |
8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
| 13 |
14 |
15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
| 20 |
21 |
22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
| 27 |
28 |
29 |
30 |
|
|
|
| ≤ < ≡ > ≥ |
|
|
|
|
 |
Bình chọn |
 |
|
|
 |
Nhận thư điện tử |
 |
|
|
 |
Thành viên online |
 |
|
Thành viên: 0 Khách: 3
Số truy cập: 105700 |
|
|
|
|
 |
 |
|
|
 |
LTG: Đầu phố tôi có một gian phòng bung ra từ tầng một của khu nhà tập thể được xây từ thời bao cấp. Căn phòng này được chủ nhà cho thuê để bán hàng ăn. Hai chị em dâu thuê chung. Buổi sáng cô chị gầy nhẳng bán phở bình dân. Đến xêm xêm 11 giờ thì cô em phốp pháp bán bún chả. Một trưa vì nóng bức, vì lỡ bữa tôi ra ăn ở quán. Cô bán bún chả vừa thấy tôi nhỏn nhẻn cười duyên bảo” tuần trước cháu đi phô tô kết quả đề thấy thằng Nịnh híp đang in bài của chú, cháu mới biết chú là nhà văn. Thỉnh thoảng rỗi hay là không ngủ được cháu cũng viết lăng nhăng một ít. Hôm nay cháu liều mang ra. Chú đọc cho cháu nhé. Lúc nào thích chú cứ ra đây ăn, không phải trả tiền mà cháu lại cho chú uống bia chai Hà Nội. Coi như cháu giả công đọc của chú. Được không?  |
|
|
Mùi nồi nước bồ kết làm Hạnh cứ rưng rưng, hít đầy ngực, và chực khóc! Bà Sửu dội từng gáo nhỏ lên mái tóc đứa em, bàn tay lần nhẹ từng lọn, rồi dừng lại nơi vết sẹo dài, khá to vắt ngang trên vành tai bên phải. Chải rạch ra, vuốt ngón tay vào, bà Sửu bỗng dừng lại giữa chừng, trong lúc Hạnh im lặng cúi đầu. Đó là lúc cả hai chị em đang cùng nhớ lại một câu chuyện buồn thủa còn bé dại.  |
|
|
Đoàn Mã Kỳ đã tìm thấy vùng núi thiêng. Đến được đấy còn phải đi một quãng xa. Mã Kỳ chọn đám đất trống, tầm nhìn quang, buông tay nải, tựa lưng vào gốc cây lớn, cởi dép cỏ, duỗi đôi chân sần sùi vết xước còn tươm máu nghỉ sức. Mã Kỳ tu một hơi rượu đựng trong chiếc bầu khô. Có chút men nồng làm cho khuôn mặt to bè, cằm bạnh, hốc hác, đôi má lõm sâu, lưỡng quyền nhô ra cùng với màu da xám chì của kẻ trải qua bao gian nan nhọc nhằn, tươi tỉnh lên đôi chút.  |
|
|
Đừng bao giờ tìm gió trên cánh đồng - sẽ thật là vô ích nếu cố gắng tìm kiếm những gì đó đã ra đi” . An thích nhất câu thành ngữ cổ của người Ba Lan! Nhưng cô luôn tin rằng vẫn luôn có một cách khác để tự mình thoát ra khỏi sự hỗn loạn của chính mình, tuy không thể ngay lập tức nhưng dần dần cô sẽ làm được điều đó  |
|
|
Tài tốt nghiệp thủ khoa Cao học, thông thạo tiếng Anh chẳng kém gì tiếng mẹ đẻ. Một công ty nước ngoài đóng tại Hà Nội mời Tài vào việc với mức lương 500 đôla một tháng nhưng nghe theo lời mời chào chiêu hiền đãi sĩ của quê hương, Tài quyết định khăn gói về quê với khát khao phát triển được tài năng và góp sức mình xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.  |
|
|
Một thảm cảnh đã diễn ra trước thanh thiên bạch nhật. Lão nông dân mất sạch ruộng bắt đầu nhận ra mình bị lừa gạt tự nhận là một ngu nông. Con cái lão mòn gót chân đi tìm lời hứa của ông chủ Sân golf 36 lỗ. Lời hứa vẫn chỉ là lời hứa. Cái bánh vẽ vẫn chỉ là cái bánh vẽ, nhưng được cái đậm sắc màu hơn. Cha con lão quay về đồng áng thì ôi thôi, không còn chỗ đất cắm dùi. Lão rao bán ngôi nhà hai tầng khắp bàn dân thiên hạ, nhưng không một ai ngó tới, bởi thị trường nhà đất đang đóng băng. Cứ nhìn những khu biệt thự dọc đường cái quan từ siêu thị Mê Tơi đến Liệt Nam mọc rêu đã đủ thấy cám cảnh, nói gì những ngôi nhà trong các làng có sân golf án ngữ  |
|
|
Ở Liên Xô về, Thuần phải phục viên, coi như mất việc luôn. Cũng thử đi tìm việc ở vài nơi nhưng không được vì "thiếu đạn". Đành "dĩ nông vi bản". Thấm thoắt đã mười mấy năm. Đứa con trai đang học năm cuối đại học giục anh đi thăm nhà người yêu nó ở huyện bên. Cô bé này đã đến thăm nhà anh nhiều lần. Xinh đẹp, khỏe mạnh, có học, chẳng có gì phải chê. Thậm chí cô còn gợi anh nhớ phảng phất hình dung lại gương mặt người bạn hồi cùng ở nước ngoài. Thế là cha con anh đi.  |
|
|
Cái tên Nguyễn Huy Hoàng đi vào đời sống văn chương đất nước theo cách “Vua biết mặt chúa biết tên” hơi muộn, mặc dù gần hai chục năm trước, anh đã ra đời tập thơ đầu tay và nhận giải nhất ký của Báo Văn nghệ trẻ. Còn câu chuyện Nguyễn Huy Hoàng, bố của đứa con gái 12 tuổi, bị mất tích ở Nga từ những năm 90 của thế kỷ trước thì hầu như ai cũng biết, khắp thế giới bao người biết đến. Biết để rồi thương đứa bé, thương vợ chồng anh. Một đứa bé gái bé bỏng, học xuất sắc nhất trường phổ thông 222 của Matxcơva, đẹp như thiên thần lại bỗng nhiên lưu lạc.
 |
|
|
Sợ nhất ra chợ vớ phải hàng giả. Thật tội cho những ai lớ ngớ trước mọi nước sơn, những mác này mác nọ trên đủ các mặt hàng thượng vàng hạ cám ở cái chợ này. Tôi đã mấy phen bị lừa, cuối cùng nghiệm thấy tốt nhất hãy chọn hàng của những người mặt mũi hiền từ, ăn nói nhẹ nhàng mà bỏ tiền ra thì còn tin được.  |
|
|
Nhà văn Vũ Đảm, hiện là Phó tổng biên tập Tạp chí Nhà văn - Hội Nhà văn Việt Nam; đã in 15 tập truyện ngắn và tiểu thuyết, nhận nhiều giải thưởng về truyện ngắn, tiểu thuyết. NBĐ xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc một truyện ngắn của anh
 |
|
|
|
|
 |
|