Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ bảy,
24.06.2017 13:01 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Sáu 2017
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 4
Số truy cập: 810826
Tin tức > Trang Văn trong nước
Đã có lệnh tấn công. Tấn nhỏm dậy trong hố cá nhân của mình để ra hiệu cho các chiến sĩ thuộc quyền chuẩn bị xung phong. Đây đã là đợt tấn công thứ tư của đơn vị anh lên cái đồn địch phía trên ngọn đồi... Đọc tiếp...
Chiến tranh chấm dứt. Anh đòi trở về quê nằng nặc, từ chối tất cả mọi ưu đãi, thăng hàm, đề bạt, chỉ mong về quê. Với anh, cuộc chiến đã xong, đất nước đã hòa bình và thống nhất. Quê hương là tiếng gọi duy nhất, sau mười hai năm anh ra đi. Đọc tiếp...
Nhớ không lầm là hình như sau khi bà nội của tôi mất một vài ngày thì nhà nước đổi tiền. Đó là vào khoảng giữa tháng 9 năm 1985. Khoảng sau 6 giờ sáng thì Đài Phát thanh Việt Nam đã thông báo tin đặc biệt về việc đổi tiền. Má hoảng hồn, nói đổi tiền nữa kìa ông ơi, có tiền đâu mà đổi? Đọc tiếp...
Tôi gọi xóm tôi là xóm vũ phu. Ấy là tôi gọi thế, chứ xóm này có tên một vị anh hùng dân tộc hẳn hoi và xóm ấy không phải toàn mấy ông mất nết ưa nói chuyện bằng tay chân với vợ.
Đọc tiếp...
Nhà văn Lê Mai
Chẳng hiểu do ngẫu nhiên hay do người viết truyện bịa ra mà ở nghĩa địa thôn Đào có hai ngôi mộ của hai người bạn thân được chôn cất cạnh nhau. Một ngôi đẹp lắm, to lắm, uy nghiêm lắm ... được ốp đá cẩm thạch đen bóng, lấp lánh ánh xanh, bia mộ long lanh dòng chữ thiếp vàng: Giáo sư tiến sĩ - viện sĩ - NGUYỄN QUANG THIÊN - Viện trưởng:...
Đọc tiếp...
Nhà văn Châu La Việt
Năm ấy tôi 20 tuổi, hai năm đời lính, quân hàm binh nhất và liền hai mùa khô cắm chốt ở trọng điểm đèo Ba Cô trên đường vào Cánh đồng Chum. Đến mùa mưa, binh trạm tạm ngưng vận chuyển, đơn vị chúng tôi được lệnh rút về hậu phương để “củng cố lại sức chiến đấu". Thế là lính tráng lôi thôi lếch thếch kéo nhau về một thị trấn nhỏ biên giới, dựng lều dựng lán đóng quân ở đây.
Đọc tiếp...
Chúng tôi là một tổ công binh chốt trên đèo Ngam. Có những lúc trên trọng điểm, bom đạn dập tơi bời, nói thật chẳng còn biết trời đất trăng sao gì, ngoại trừ làm sao giữ được đường thông và mình không bị dính bom đạn. Đọc tiếp...
Nhà văn Đặng Xuân Xuyến
Giấc mơ thứ tám: ÂN NGHĨA TIỀN KIẾP

Tôi ngả lưng xuống phản. Rồi thấy mình lơ lửng, lơ lửng, bay phía trên một con đường. Tôi càng cố hạ thấp độ cao để xuống con đường thì càng hạ, con đường càng thấp xuống, như cố giữ khoảng cách giữa tôi và con đường không thay đổi. Đọc tiếp...
Diệp bồn chồn đi đến tủ lạnh vơ vội chai La vi mát lạnh dốc ừng ực vào mồm. Bé Kiều Trinh vẫn thiêm thiếp trên chiếc giường nệm êm ái, trắng bong. Bỗng bé mỉm cười vu vơ. Nụ cười mụ dạy. Nụ cười thánh thiện làm lòng Diệp lắng xuống. Đọc tiếp...
Ngày ấy vào cuối những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi đó mới vào nghề, tôi dạy ở một trường cao đẳng sư phạm miền núi. Cơ quan tôi tổ chức ăn tập thể cho những hộ độc thân. Vì một trường ở miền núi, nên hầu hết chúng tôi phải ăn tập thể. Đọc tiếp...
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 55, 56, 57  [sau]
 
 
 
Thư viện hình