Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
03.10.2022 23:04 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười 2022
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 1577184
Tin tức > Nghiên cứu-Phê bình-Chân dung
Nhà văn Nguyễn Trọng Oánh

Trong văn học, cũng như trong đời sống, có những con người lầm lũi, suốt đời không một lần chói sáng, chẳng được “Thà một phút huy hoàng…”. Họ lặng lẽ đi qua cuộc sống, lẩn khuất đâu đó trong đám đông vô danh, đầu chẳng nhô cao hơn chung quanh dầu chỉ đôi phần, không một lần to tiếng…, và khi đã đi hết con đường của họ trên cõi dương này thì sẽ mãi mãi chìm đi trong lãng quên. Tài năng của họ, nếu họ có ít nhiều tài năng nào đó, chủ yếu được làm bằng sự cặm cụi, kiên trì, dũng cảm một mình, anh hùng một mình, không ai biết, chẳng cần, chẳng để ai biết.
Đọc tiếp...

(Nguyên tác tiếng Ý: QV, 10 anni in un istante) Bản dịch của Trương Văn Dân
Những ngày cuối tháng 9 trời vẫn còn có nắng nhưng buổi sáng mát mẻ. Không khí rộn ràng niềm vui, đó đây có tiếng cười giòn giã của những trẻ em đang nô đùa với những chiếc đèn màu và trong không gian thoang thoảng mùi thơm của chiếc bánh Trung Thu. Đọc tiếp...
Sáng 28.9.21 thấy trên FB của nhà thơ Đoàn Văn Khánh có bài Kinh Nguyện An Lành và Chú Đại Bi lòng tôi bỗng bất an. Gọi anh Khánh không được, thấy Nguyên Cẩn online nhưng gọi mãi đến lần thứ 4 mới liên lạc được. Anh cho biết là đang nhờ các chùa cầu an cho anh Thạch vượt qua nguy hiểm.
Đọc tiếp...

Phạm Quỳnh cho rằng tiếng Việt có sức sống vô cùng lớn, vì có thể mượn từ ngoại lai để làm giàu kho từ ngữ của mình. Nhờ mượn chữ Tàu [hiểu là từ Hán Việt] mà tiếng Việt mỗi ngày một giàu thêm; mượn chữ Tàu thì mượn bao nhiêu cũng có thể tiêu hoá được… không kể ngày nay đôi khi có thể mượn thêm chữ Tây nữa. Đúng vậy, ngót nghìn từ Hán-Nhật do người Nhật đặt ra vào cuối thế kỷ XIX, khi du nhập nước ta cũng được người Việt Nam tiếp nhận, sử dụng toàn bộ. Đọc tiếp...

Khoa học ngôn ngữ đến nước ta khá muộn. Trong các tác phẩm của Thượng Chi Phạm Quỳnh, chúng tôi chưa thấy ông dùng từ ngôn ngữ, chỉ thấy các từ quốc văn, quốc ngữ, quốc âm,… Nhưng ông viết rất nhiều về tiếng nói và chữ viết của các dân tộc Việt, Hán, Pháp, tỏ ra có hiểu biết sâu sắc về lĩnh vực ngôn ngữ, đích thực là nhà ngôn ngữ học đầu tiên của nước ta. Đọc tiếp...
(Đọc Trò chuyện với Thiên thần của Trương Văn Dân) Chẳng hiểu sao trong số bạn bè quen biết ở SG khoảng 10 năm lại đây, mình cứ hy vọng cặp vợ chồng Elena- Trương Văn Dân sẽ sớm hình thành một khuynh hướng hay trường phái tiểu thuyết mới ở khu vực phía Nam, mang tính đột phá trong trào lưu cách tân tiểu thuyết hiện nay. Có lẽ vì Elena hiểu sâu văn hóa Ý và Pháp, giàu lý luận về các trào lưu tiểu thuyết phương Tây; còn Trương Văn Dân là cây bút sáng tác có nội lực và bản sắc riêng chăng? Đọc tiếp...

Đọc Tiểu thuyết của Trương Văn Dân, Nhà xuất bản Tổng hợp - TP HCM. 6-2020
,
“Trước tiên chúng ta hãy tốt, rồi sau đó chúng ta sẽ hạnh phúc” - (Jean Jacques Rousseau)

Trương Văn Dân đã chuẩn bị cho việc hình thành tác phẩm "Trò chuyện với Thiên thần" từ nhiều năm qua. Một tác phẩm khác thường, nung nấu bởi tình yêu cuộc sống và con người. Đọc tiếp...
Mấy hôm nay, tin tức, bình luận về sự ra đi của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp gây náo động dư luận. Mặc dù đây không phải là trường hợp một chính khách, một quan chức, một nhân vật nổi đình đám trong xã hội. Đọc tiếp...
Khi lần đầu gặp Phạm Xuân Trường, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì, chỉ qua vài câu chuyện, qua mấy bài thơ đọc lướt, qua cặp mắt, khóe miệng, tiếng cười đều toát lên sự mạnh mẽ của đấng trượng phu, tôi tin ngay rằng đã gặp được người cũng luôn cả nghĩ, nghĩ liên miên, giống mình. Nhưng cũng thấy lo, vì qua bạn bè đồng nghiệp, cả thiện ý và ác ý, kể về ông thi sỹ đầu bạc hơi bị nhiều những chuyện rất đáng ngại!
Đọc tiếp...

(Thay cho nén hương kính tiễn nhà văn Nguyễn Xuân Khánh)

Khi về làm biên tập, tôi luôn nghe chị Lê Minh Khuê và vài người nữa nhắc đến cuốn tiểu thuyết có tên “Trư cuồng” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Chị Khuê khen hết lời, vài người nữa cũng rất khen, trong khi một bạn cùng thời khá thân của Nguyễn Xuân Khánh thì bảo cuốn sách ở mức đường được thôi. Tuy thế, sự tò mò về cuốn sách là có thật và nó cứ tăng dần lên trong tôi, khi Nguyễn Xuân Khánh trở lại văn đàn bằng mấy tiểu thuyết lịch sử dày cộp, gây tiếng vang trong dư luận. Đọc tiếp...
Chuyển đến trang 1, 2, 3 ... 134, 135, 136  [sau]
 
 
 
Thư viện hình