Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ sáu,
22.10.2021 18:50 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười 2021
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 1444216
Tin tức > Trang Văn người Việt tại Nga
Nhà văn Thùy Linh


Những ngày sau đấy, cuộc sống không khủng khiếp như chị vẫn nghĩ về mấy cuộc tình trước hành hạ chị. Hóa ra anh đã không thêm vào cuộc đời chị những gì lớn lao. Cuộc chia tay chẳng đào khoét một hố sâu tật nguyền nào trong tâm hồn chị. Sao lại như vậy. Chính chị cũng không lý giải được điều này. Chị không mừng, không buồn phiền vì điều đó. Chắc anh còn nhẹ lòng hơn nhiều. Một vài lần anh gọi điện cho chị vào đêm khuya, nói rằng anh vẫn còn nhớ ly cocktail của chị. Chị còn mời khi nào anh thích thì cứ đến, chị sẽ pha tặng. Nhưng anh không đến. Chị cũng không chờ mong.

Đọc tiếp...
Nhà văn Thùy Linh


- Anh về đi! Chị giục, xiết chặt chiếc khăn dạ quàng trên vai vào người.
- Đứng với anh thêm một lúc nữa.
Đôi chân bồn chồn đổi chỗ. Lúng túng anh đút tay vào túi áo khoác mầu khói, lấy ra bao thuốc lá, hai ngón tay thon mảnh nhón lấy một điếu. Rồi kẹp chiếc bật lửa zippo giữa hai ngón tay, ngón trỏ bật nắp một cách điệu nghệ, liền sau tiếng tách nho nhỏ, một nụ hoa lửa bùng lên.
Có lẽ ta về thôi. Em thấy lạnh rồi.
Chị quay mặt đi và nói.

Đọc tiếp...

Thùy Linh

"... À ơi, à ơi mẹ ru con mẹ ngủ ngon, lời ru đi vào trong mơ...".

Vừa xoa lưng bé Tũn chị vừa hát khe khẽ. Nhìn hàng mi con bé khẽ động đậy, chị biết rằng nó chưa ngủ. Từ ngày mẹ nó mất, nó vẫn trằn trọc như thế. Những ngày đầu nó còn khóc đòi mẹ. Khóc đến cạn hơi rồi lịm đi. Trong giấc ngủ thỉnh thoảng lại giật mình, cái giọng nhỏ kêu khào khào: "Mẹ ơi"... Rồi nó không khóc nữa, không đòi mẹ, không giật mình, chỉ nằm im, mắt nhắm nghiền, hai hàng mi động đậy, nhưng không ngủ. Người nó rộc rạc đi, gầy như một con mèo hen. Trong đôi mắt nó ánh sáng cứ nhạt dần, nhạt dần... Mới đầu ba nó sợ lắm. Khổ sở vì cái chết bất ngờ của vợ, bất lực trước nỗi đau đớn của con, có lúc chỉ biết ôm bé Tũn nằm khóc. Chị là hàng xóm thương cảnh hai cha con mà tới giúp. Bé Tũn níu vào hơi ấm người đàn bà trong chị. Còn chị cứ thấy phảng phất quanh mình mùi hôi chua nồng của con bé, theo chị cả vào giấc ngủ buồn. Đêm nằm ở nhà mình mà cứ ngỡ đang nằm bên con bé, thảng thốt quờ tay sang, định cất tiếng hát ru, giật mình tỉnh dậy mà tê tái.

Đọc tiếp...



Nguyễn Huy Hoàng

Sắp đến giờ mở cửa cho hành khách bay tuyến Ômxkơ - Maxcơva. Lập đưa mắt nháo nhác tìm vợ. Vợ anh chạy ra kiôt ngoài bãi đậu xe ô tô để mua cho anh mấy hộp nước phan-ta vì nàng lo xa, sợ trên máy bay không có bữa điểm tâm. Vẫn biết trên máy bay tuyến đường dài, bữa lót dạ không đến nỗi tồi, nhưng Lập vẫn cứ im lặng để nàng thực hiện trọn vẹn nghĩa vụ một cô vợ chiều chồng.

Đọc tiếp...
Hoa Pion

Nếu đặt cạnh hoa Hồng thì hoa Pion chỉ là một cô gái thô vụng đủ đường. Cũng vì thế mà nó không gai góc, đỏng đảnh như hoa Hồng. Nó sẵn sàng nở hết lòng, hết mình, hết sức, hết cả tuổi xuân ... cho ai đó đem lòng yêu mến nó. Mà những người như vậy thì không có nhiều. Nhưng họ được hưởng trọn tình yêu của loài hoa không hương, không duyên dáng ấy. Tình yêu của nó làm người ta cảm động, rồi thì người ta sẽ nhớ mãi về nó trong một nỗi nhớ rất đỗi dịu dàng...
Đọc tiếp...
Bút ký của Hoa Đồng Tiền

(Tác giả quê Sài Gòn, đã bảo vệ luận án Tiến sĩ ngôn ngữ học (Anh ngữ ), trường Đại học Sư phạm tổng hợp Lenin (Matxcơva) năm 2002. Hiện đang sinh sống và làm việc tại Matxcơva)


Anh có dáng người thấp nhỏ. Nhỏ ở đây không phải là còi mà là nhỏ con. Mà gọi là nhỏ con cũng không đúng chút nào vì nếu so với người Việt Nam ở đây, anh cũng thuộc loại có tầm vóc bình thường. Nhưng nếu đứng lẫn giữa mấy ông Tây cao to, thì cái dáng dấp đặc trưng của người Giao Chỉ ấy càng thêm nổi bật. Đọc tiếp...
Truyện ngắn của CHÂU HỒNG THỦY

Cách đây mấy tháng, sau khi mổ lần thứ hai, anh đã bảo tôi: "Các ông chuẩn bị viết điếu văn cho tôi đi là vừa!". Tôi bảo: "Ông không chết được đâu. Xem bàn tay của ông, tôi nghĩ ông còn sống đến ngoài chín mươi cơ!".

Đọc tiếp...

Vài nét về tác giả Trung Linh: Tên thật Phạm Trung Linh. Quê gốc: Hương Sơn, Hà Tĩnh. Sinh tại Hà Nội. Tốt nghiệp ĐH Dầu khí Gubkin, Matxcơva - 2004. Đã có thơ đăng trên Tạp chí Đất nước, Đoàn Kết. Hiện đã về nước, công tác tại Dầu khí Vũng Tàu) Đọc tiếp...
Cộng đồng người Việt Nam tại LB Nga hiện nay có số lượng rất lớn, nhưng do chính sách hạn chế của nước Nga, nên rất ít người được phép sống định cư. Đa số người Việt ở nước Nga một thời gian rồi về nước, có người về hẳn, có người về rồi lại sang, cho nên khó xác định chính xác ai là tác giả tại Nga, ai là tác giả trong nước. Vì thế chúng tôi chủ trương Trang Văn người Việt tại Nga dành để giới thiệu Văn xuôi của: Đọc tiếp...
Thùy Linh

Tôi gặp cậu bé Nguyên lần đầu tiên ở nhà một người bạn. Tối hôm ấy đến chơi nhà Hà - đứa bạn thân nhất hồi tôi còn là sinh viên - thấy Hà đang ngồi chơi với một cậu thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi mặc bộ quần áo bộ đội rộng thùng thình. Chẳng hiểu sao tôi bị chú bé ấy thu hút suốt buổi nói chuyện. Có lẽ tại đôi mắt! Đôi mắt như mượn của người lớn lắp vào khuôn mặt còn đầy lông tơ, trông dè dặt và buồn mênh mang. Khi nó cười, thì khuôn mặt bị biến dạng đi, còn vẫn không xua được ánh buồn. Lúc nó về, tôi hỏi Hà được biết, năm Nguyên lên tám tuổi thì bố mẹ bỏ nhau. Thằng anh 16 tuổi ở với bố, Nguyên ở với mẹ. Được nửa tháng, thằng anh nhớ em quá nên đến xin bố cho hai anh em cùng về ở với mẹ. Vài tháng sau, mẹ đi lấy chồng. Theo yêu cầu của người chồng mới, người mẹ bỏ hai đứa con để theo ông ta. Không chịu theo mẹ về với bố dượng, hai anh em tự kiếm sống ở với nhau. Năm Nguyên mười ba tuổi, anh cậu bị bắt đi tù vì tham gia mấy vụ ăn cắp trong nhà máy. Từ đó Nguyên sống một mình.

Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3 ... , 21, 22, 23  [sau]
 
 
 
Thư viện hình