Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
20.09.2017 02:44 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Chín 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 845355
Tin tức > Trang Văn người Việt tại Nga


Truyện ngắn. THỤY ANH

(Tặng Đêm mùa đông)


Tôi là một cô gái trẻ, từng yêu mãnh liệt một người.

Một chàng trai đang rảo bước trên đường. Anh ấy cao dong dỏng, có đôi bàn tay mềm mát rượi với những ngón tay mảnh và dài. Anh ấy là bác sĩ mà. Bác sĩ thường có đôi bàn tay như thế. Đôi bàn tay ấy hẳn là dịu dàng lắm, không làm ai đau bao giờ đâu.

Và tôi biến thành cái bóng của anh. Anh ấy không ngờ đến điều đó, vô tư rảo bước trên con đường từ cổng dẫn vào khu viện, nơi anh làm việc. Nắng sớm chiếu chếch đi một tí, nên tôi hiện ra rất rõ dưới chân anh, ngả đen dưới đường. Nếu ai để ý thì sẽ thấy cái bóng này kỳ lạ lắm. Nó không dài như cái bóng thường, mà nó tròn trịa. Nó lại có vẻ như nhòe nhòe ra, khiến nhìn như là có mái tóc dài đen đang bay dưới đất ấy, mà anh thì có mái tóc cắt ngắn gọn gàng.

Đọc tiếp...
GS Nguyễn Kim Đính tại lễ kỷ niệm 50 năm khoa Văn học, ĐH KHXHNV, ĐH Quốc gia Hà Nội
NGUYỄN HUY HOÀNG


Khi về già, người ta thường rơi vào hai thái cực: Hoặc là cứ sợ người đời lãng quên mình đi, do đó tìm đủ mọi cách để xuất hiện giữa đám đông, trên các phương tiện thông tin khi có thể; hoặc cố tình giấu mình, tránh các nơi đô hội, ồn ào. Thầy tôi thuộc vào loại thứ hai.

Không phải là bây giờ khi đã ngoài 70, mà cả suốt hơn bốn chục năm giảng dạy ở Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, thầy luôn là người ẩn mình, tuy không phải là yếm thế. Càng trưởng thành về tuổi tác, tôi càng thấm thía cái tính khiêm nhường đó ở những người đạo cao, đức trọng.

1. Thầy tôi, Giáo sư Nguyễn Kim Đính, chỉ có những người chuyên nghiên cứu về văn học Nga và tiếp xúc nhiều mới cảm thấy đó là một mỏ quặng trữ lượng tiềm tàng về chuyên môn và đức độ. Việc thầy tôi không có lấy một căn nhà riêng, không có lấy một chiếc xe máy khi nhân loại đã bước sang thế kỷ XXI cũng không làm giảm đi sự ngưỡng mộ và kính phục của nhiều thế hệ, thậm chí điều đó càng tôn vinh nhân cách cao cả của một người thầy.

Đọc tiếp...
Nhà hàng Nem's
Hoàng Nghệ Tĩnh


Trước đây, hệ thống dịch vụ ăn uống ở Nga được liệt vào loại trì trệ số một của Châu Âu. Ngoài số Restoran ít ỏi mà không phải ai cũng có đủ điều kiện lui tới, thì duy nhất các quán Bar, nhà ăn (Xtalovaia) và một số quán ăn nhỏ, mở cửa đến 7 giờ tối, là phục vụ khách bình dân. Sinh viên, cán bộ đi học, đi làm về muộn, coi như bấm bụng, ăn bánh mì trừ bữa.
Đọc tiếp...
Truyện ngắn – Châu Hồng Thủy

Ngày mai chàng Bun phải lên đường, để lại quê hương mẹ già và người vợ trẻ.
Khắp bản mường, trai tráng thâu đêm suốt sáng mài gươm, vuốt tên, chuốt nỏ. Những người mẹ, người vợ rậm rịch giã gạo Nếp Tan, chuẩn bị “ninh đồng”, “hay khẩu” để đồ xôi cho người ra trận. Rạo rực, hồi hộp, lo sợ, buồn vui xáo trộn trong lòng mọi người. Những ngày này, giặc Poòng đang lăm le cướp phá bản mường.

Đọc tiếp...
Truyện ngắn của Châu Hồng Thủy


Then Luông đứng đầu các Then. Người ta quen gọi Ngài là Vua Trời.

Theo thường lệ, mỗi năm, Vua Trời kiểm tra hạ giới một lần. Công việc thường ngày coi sóc hạ giới đã có các Then khác đảm nhiệm. Vua Trời thường chỉ ngồi đánh cờ, vì Ngài tin ở các Then đàn em của mình.

Hôm ấy, Ngài vén mây nhìn xuống. Một cảnh tượng khủng khiếp đập ngay vào mắt Ngài. Sửng sốt, không tin ở mắt mình nữa. Ngài truyền gọi các Then khác đến xem. Dưới kia, nước trắng mênh mông. Muôn vật, cỏ cây chìm nghỉm. Đỉnh núi cao nhất trần gian chỉ còn nhô cái chóp. Thế là cơ nghiệp gây dựng mấy vạn năm của Vua Trời đi tong cả.
Đọc tiếp...
Thưở mới sinh ra trên Trái Đất, người ta không ai biết được khuôn mặt của mình. Người trán dô, môi vẩu, người mũi dọc dừa hay răng khểnh có duyên, chỉ biết được điều ấy qua mắt nhìn người khác.
Đọc tiếp...
Châu Hồng Thủy


Lúc mới sang Nga, tôi được một anh bạn căn dặn: “Cậu chớ làm ăn với Tây đầu đen. Bọn ấy không tin được đâu!”. Dân Việt gọi chung những người Trung Á, Cáp ca dơ thuộc Liên Xô cũ là Tây đầu đen, bởi tóc họ cũng đen hệt như ta. Chỉ khác họ to lớn, mũi cao và thẳng như Tây đầu vàng, tức là những người Nga.

Đọc tiếp...
Nhà văn Thùy Linh


Những ngày sau đấy, cuộc sống không khủng khiếp như chị vẫn nghĩ về mấy cuộc tình trước hành hạ chị. Hóa ra anh đã không thêm vào cuộc đời chị những gì lớn lao. Cuộc chia tay chẳng đào khoét một hố sâu tật nguyền nào trong tâm hồn chị. Sao lại như vậy. Chính chị cũng không lý giải được điều này. Chị không mừng, không buồn phiền vì điều đó. Chắc anh còn nhẹ lòng hơn nhiều. Một vài lần anh gọi điện cho chị vào đêm khuya, nói rằng anh vẫn còn nhớ ly cocktail của chị. Chị còn mời khi nào anh thích thì cứ đến, chị sẽ pha tặng. Nhưng anh không đến. Chị cũng không chờ mong.

Đọc tiếp...
Nhà văn Thùy Linh


- Anh về đi! Chị giục, xiết chặt chiếc khăn dạ quàng trên vai vào người.
- Đứng với anh thêm một lúc nữa.
Đôi chân bồn chồn đổi chỗ. Lúng túng anh đút tay vào túi áo khoác mầu khói, lấy ra bao thuốc lá, hai ngón tay thon mảnh nhón lấy một điếu. Rồi kẹp chiếc bật lửa zippo giữa hai ngón tay, ngón trỏ bật nắp một cách điệu nghệ, liền sau tiếng tách nho nhỏ, một nụ hoa lửa bùng lên.
Có lẽ ta về thôi. Em thấy lạnh rồi.
Chị quay mặt đi và nói.

Đọc tiếp...

Thùy Linh

"... À ơi, à ơi mẹ ru con mẹ ngủ ngon, lời ru đi vào trong mơ...".

Vừa xoa lưng bé Tũn chị vừa hát khe khẽ. Nhìn hàng mi con bé khẽ động đậy, chị biết rằng nó chưa ngủ. Từ ngày mẹ nó mất, nó vẫn trằn trọc như thế. Những ngày đầu nó còn khóc đòi mẹ. Khóc đến cạn hơi rồi lịm đi. Trong giấc ngủ thỉnh thoảng lại giật mình, cái giọng nhỏ kêu khào khào: "Mẹ ơi"... Rồi nó không khóc nữa, không đòi mẹ, không giật mình, chỉ nằm im, mắt nhắm nghiền, hai hàng mi động đậy, nhưng không ngủ. Người nó rộc rạc đi, gầy như một con mèo hen. Trong đôi mắt nó ánh sáng cứ nhạt dần, nhạt dần... Mới đầu ba nó sợ lắm. Khổ sở vì cái chết bất ngờ của vợ, bất lực trước nỗi đau đớn của con, có lúc chỉ biết ôm bé Tũn nằm khóc. Chị là hàng xóm thương cảnh hai cha con mà tới giúp. Bé Tũn níu vào hơi ấm người đàn bà trong chị. Còn chị cứ thấy phảng phất quanh mình mùi hôi chua nồng của con bé, theo chị cả vào giấc ngủ buồn. Đêm nằm ở nhà mình mà cứ ngỡ đang nằm bên con bé, thảng thốt quờ tay sang, định cất tiếng hát ru, giật mình tỉnh dậy mà tê tái.

Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3 ... 20, 21, 22, 23  [sau]
 
 
 
Thư viện hình