Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ sáu,
19.01.2018 19:23 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Một 2018
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 890771
Tin tức > Trang Văn người Việt ở các nước khác
Ô quan Chưởng  Tranh của Nguyễn Thiệu

Cha tôi tập Yoga vào mỗi sớm, để tự cân bằng từ ngày mẹ tôi mất. Ngày nào ông cũng thiền, mỗi khi thức dậy và tự xoa bóp trước khi đi nằm.

Buổi ấy, ông Ngôn cứ ngả nghiêng bên cha tôi tủm tỉm. Khách về, tôi ngồi nán lại trên căn gác nhỏ, quanh những chiếc đàn. Tôi đánh bạo hỏi: “Bác Ngôn hay thật! Cậu xưa yêu thế nào? Cậu lấy mợ là do ông tìm cho. Nhưng thời học trên Hà Nội, cậu không yêu ai à?”.

Đọc tiếp...
Nguỵễn Danh Bằng


Thứ bẩy. Không gian như chậu nước gạo đục. Tôi lội bì bõm. Màu trắng đục không làm tôi nhìn thấy được xa, giơ bàn tay lên trước mặt chỉ thấy một vật thể nhồi bông.

Bảng hiệu màu tím nhà hàng Thái “Hoa Sen”, bông hoa vẽ đang rụng xuống cánh thứ nhất trên nền đường màu kim loại. Đây là đoạn phố tôi yêu thích. Một dẫy nhà hàng tiệm ăn nằm san sát.

Tôi lôi ra từ tiệm Peet’s Coffee cốc Capuccino. Như thường lệ lại ngồi trên băng ghế gỗ bên vỉa hè. Nhiều người làm như thế vào buổi sáng mùa hè có nắng. Tôi uống lớp bọt trên miệng cốc, tiếp tục nhìn thế giới nhồi bông, cả con đường trông như sắp nhũn ra.
Đọc tiếp...
Nhà văn Nguyễn Nguyên Phước

Nguyễn Nguyên Phước


“Cho một cốc nữa đi!” – ông già ngồi trong góc nói giọng lè nhè. Quán rất hẹp, chỉ có đủ chỗ cho sáu người ngồi trên một hàng dài những chiếc ghế cao vẫn thường thấy trong quán bar. Lâm ngồi vào chiếc ghế thứ ba tính từ ngoài vào, nó là cái duy nhất còn trống. Trước mặt anh là một bình rượu thuốc, ngâm đủ các loại củ. Lâm đưa mắt nhìn xung quanh tường, trên đó dán rất nhiều tên món ăn. Tấm rèm vải màu đen che một phần phía trên cửa chính tạo cho anh cái cảm giác dễ chịu như thể vừa bước vào một tửu quán kiểu Trung Hoa đích thực.

Đọc tiếp...


Nguyễn Văn Thọ

Những năm chiến tranh, nhằm cắt đứt sự tiếp viện cho chiến trường miền Nam, giặc Mỹ điên cuồng đánh phá đường mòn Hồ Chí Minh. Hàng vạn tấn bom, mìn, Na - Pan và chất độc phát quang đã đổ xuống nơi này. Máy bay trinh sát Utiti, Ov.10, L.19 thường trực trên trời, quần đảo suốt ngày, theo dõi, chỉ điểm, bắn đạn khói. Pháo đài bay B52, từng tốp ba chiếc, vạch những dải khói trắng chằng chéo ngang trời, làm mưa bom tàn phá mọi sinh vật, phát quang những cánh rừng đại ngàn. Và, suốt đêm, C.130 quần thảo dai dẳng trên đầu, thả pháo dù, xăm đạn cối, đuổi theo bất cứ vật nào chuyển động trên mặt đất, phát ra hồng ngoại tuyến.

Đọc tiếp...
Truyện ngắn của MIÊNG

(Việt kiều ở Pháp)


Chị Thảo chà xát phiến đá trên mộ mẹ với tất cả sức lực, khẩn trương, miệng lẩm bẩm người ta bảo chà khô mới bóng, người ta bảo chà khô mới bóng. Chị có hình ảnh của người lên đồng, mặt võ vàng buồn rười rượi, mắt ráo hoảnh khô cứng trước cái nhìn ngơ ngác vô định, nhưng miệng thì luôn luôn mấp máy nói chuyện với ai. Trông chẳng khác miếng giẻ khô nhúng nước. Anh muốn đến ôm vai chị, làm cử chỉ gì đó, nói câu vỗ về an ủi, nhưng từ hôm mẹ mất đến giờ chị có cái gì hờn trách anh mà không nói ra. Hay chỉ là mặc cảm? Đọc tiếp...
Ngày xuân con én đưa thoi...

NGUYỄN VĂN THỌ

Có thể nói, giữa thơ và văn, tôi thành công hơn ở văn xuôi, nên không phải là thi sĩ. Khi ra tập thơ thứ nhất, ở cuối tập, tôi viết:

...Thi sĩ gì đâu,
Nỗi buồn già làm mưa ngâu tháng Ba..
.
Tựa vào bài thơ ấy, tôi quan niệm, người viết thơ hay văn đều phải: lắng nghe tất cả, từ cả những mạch chảy ngầm trong lòng đất cả những thanh âm trên cao...
Đọc tiếp...
Nhà văn Mai Ninh

LTS: Là nhà khoa học (Vật lý), Mai Ninh còn viết văn, làm thơ, dịch thuật văn học. Hiện nay chị đang sống tại Pháp. Các tác phẩm chính: Cá voi trầm sát, Hợp âm trong vùng sân khuất, Ảo đăng...

Mỗi lần vào nghĩa trang, tôi sờ tay lên phiến huyền thạch mát lạnh, rồi ngó bâng quơ cây thập tự bằng đồng đỏ ối vươn cao. Chín ngày sau đám tang, phần mộ xây xong, tôi trở vào đó nhìn chăm bẳm tấm bia. Chỉ là cái tên sao đủ cho tôi khép chặt mắt lại mà vẫn thấy khuôn mặt mình rõ ràng là bản sao trung thực của người mang nó. Đọc tiếp...
Truyện ngắn của Nguyễn Danh Bằng (Việt kiều ở Mỹ)


Cảnh một


Khi đoàn lạc đà vừa vượt qua đỉnh đồi cát, ánh nắng chói lọi màu cam rọi thẳng tới in lên nền trời hình thù đổ nát của ngọn tháp. Hình ảnh ấy bất thần hiện ra khiến cả đoàn bừng tỉnh nhưng trong sự tỉnh thức đáng sợ. Không sự vui mừng nào tỏ ra suồng sã dù mọi người biết mình đã đến nơi sau cuộc hành trình dài vất vả. Ngôi tháp ấy và những bức tường lở lói cùng muôn ngàn mảnh vụn rải rác là tất cả những gì còn xót lại của ngôi thành nổi tiếng Khara Khoto sau những trận đánh dữ dội chống lại người Mông Cổ.
Đọc tiếp...
Tiểu thuyết


ANH HỒ

Nhà văn nữ Lệ Hằng sinh năm 1948 tại Hải Dương, miền Bắc. Vào Nam năm 1954. Rời VN đến Úc vào năm 1989, Lệ Hằng đã chọn vùng Blue Mountains sống một cuộc sống lặng lẽ cách thành phố Sydney hoa lệ (bang New South Wales) khoảng 100 km! Blue Mountains là một vùng núi non trùng điệp, nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Sau đó, nhà văn chuyển về vùng Cabramatta để... được gần gũi với những người Việt đồng hương... mà theo bà là: "Lá rụng về cội, mình cũng phải tìm về với cộng đồng của mình thôi. Về đây, mình được thưởng thức mùi mắm ruốc, mùi bún bò, mùi phở, vậy là vui lắm rồi! (.....) Tôi xem Cabramatta như nhà của mình. Về đó, tôi cảm thấy như về Chợ Lớn. Tôi có thể nói tiếng Việt được chứ không phải múa miệng múa tay để nói tiếng Úc!".
Đọc tiếp...
Thần mục đồng Krishna và bạn tình, nàng Radha xinh đẹp trong thần thoại Ấn Độ giáo
Truyện ngắn của Nguyễn Nguyên Phước



Tất cả chúng tôi đều biết rằng Babu-san {I} là kẻ dối trá. Thậm chí cả cái tên nửa Ấn nửa Nhật của hắn cũng không phải là tên thật. Chúng tôi không ai biết tên thật của hắn, mà cũng chẳng ai bận tâm chuyện Babu-san có một cái tên khác. Dù sao, chúng tôi vẫn thích cái tên Babu-san và những câu chuyện bịa đặt của hắn. Đôi khi, chúng tôi hay tìm cách lý giải về sức hấp dẫn đặc biệt của những câu chuyện ấy. Nếu chỉ đơn thuần là tài kể chuyện thì có lẽ chúng đã không có được sức hấp dẫn đến như vậy. Giả sử Babu-san kể những câu chuyện khác, những câu chuyện có thật, những câu chuyện vẫn diễn ra hàng ngày trong cuộc sống của chúng tôi, thì có lẽ chả ai buồn nghe. Nhưng cái giả thiết đó chẳng bao giờ xảy ra bởi lẽ Babu-san luôn nói dối, hắn chẳng bao giờ kể những câu chuyện có thật, hắn là kẻ nói dối bẩm sinh, hắn sinh ra là để nói dối cũng giống như người lái đò sinh ra là để lái đò.
Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3 ... 20, 21, 22, 23  [sau]
 
 
 
Thư viện hình