Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ sáu,
19.01.2018 19:23 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Một 2018
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 890771
Tin tức > Trang Văn người Việt ở các nước khác
Trường Ulrich von Hutten của tôi là trường hệ 12 năm. Sân chơi rợp bóng sồi, thoả sức cho chúng tôi chạy nhẩy. Ngôi trường nằm ngay dưới chân pháo đài cổ Giebichenstein có một nghìn năm tuổi. Cách không xa là dòng Saale, nơi đây có cây cầu cong bắc qua, lúc nào nước cũng xanh ngăn ngắt một màu. Bên kia bờ, rừng phong đỏ ươm, phơi mình dưới ánh nắng vàng mỗi độ thu về. Lớp 9b của tôi nằm trên tầng hai. Mỗi lần ra chơi, qua cửa sổ, tôi vẫn dành ít phút đứng một mình, ngắm nhìn bức tranh tuyệt mỹ đó. Đọc tiếp...
“Trung tá Tomas Rath, người phát ngôn của sở cảnh sát thành phố Libezen xác nhận trước báo giới địa phương rằng: Chủ tịch hội người Việt của thành phố, là nghi can số một trong vụ án xảy ra tại nhà hàng “Chinatown”( phố Vysocany), đã bị bắt tại nhà riêng lúc 5 giờ sáng ngày…” Đọc tiếp...

“Trung tá Tomas Rath, người phát ngôn của sở cảnh sát thành phố Libezen xác nhận trước báo giới địa phương rằng: Chủ tịch hội người Việt của thành phố, là nghi can số một trong vụ án xảy ra tại nhà hàng “Chinatown”( phố Vysocany), đã bị bắt tại nhà riêng lúc 5 giờ sáng ngày…” Đọc tiếp...
- Đám này có vẻ đông khách, dễ đến vài trăm người.

- Theo tôi biết thì hôm nay có khoảng 500 khách.

- Ông bà Phương-Hồng mới từ dưới tỉnh lên mấy năm nay mà đã có nhiều người thân quá nhỉ?

- Có gì lạ đâu, bây giờ nhiều hội đoàn, những buổi giao lưu trong cộng đồng xảy ra thường xuyên, từ đó mà quen nhau thôi.
Đọc tiếp...
Nhà thơ Du Tử Lê
Quán ăn nằm bên lề lộ lớn, nhưng cửa lại mở vào một ngõ hẻm mà, bên kia là mặt sau của một quán rượu. Con ngõ ngắn uốn khúc về phía trái. Một chiếc thùng rác lớn màu xanh nằm chình ình ngay khúc cong của con ngõ, cho cảm tưởng đó là ngã ba cụt. Vào sâu chút xíu là khu parking với những chữ màu trắng kẻ đều đặn trên tường. Nội dung nói đấy là chỗ đậu dành riêng cho thực khách của nhà hàng. Xe nào đậu ẩu sẽ bị kéo Đọc tiếp...
Nhà văn Mai Thảo. Tranh Đinh Cường
Tấm bảng lớn bự, dựng trước khu Song Long. Hàng thứ hai, kẻ chữ xanh, loại chữ in to, rõ: “Nhà may Thảo”. Tức nhà may áo quần tên Thảo. Vậy mà tôi đọc làm sao không biết, thành là “nhà Mai Thảo”. Làm nhà văn lớn oai thật, nhà ở trong hóc bò tó, nhỏ xíu, chỉ là căn phòng chật hẹp trong dãy nhà dài như một bệnh viện tỉnh lẻ. Vậy mà, được ghi tên trên bảng chỉ dẫn lớn bự ở ngoài đường “Nhà Mai Thảo!”

Đọc tiếp...
Có những lúc tôi hay lơ mơ nghĩ tới một điều không rõ rệt, một điều đưa mình tới một không gian ảo hay một thời gian đã mất hút. Khi nghĩ lơ mơ như thế, tôi không ý thức được rõ rệt mình vui hay buồn, hình như có một lằn ranh rất mơ hồ như sợi tơ nhện, nó chùng xuống cong theo võng gió vào lúc buồn buồn, rồi lại bật lên nằm ngang một đường thẳng tắp, khi thấy hân hoan.

Đọc tiếp...
Tác giả sang Mỹ tháng Tư năm 1975 (Thư Ký cho Hãng Thông Tấn The Associated Press ở Sàigon 1968-1975). Hiện sống ở Seattle, Washington với gia đình. Thường xuyên cộng tác với các tạp chí văn học ở Mỹ và các nước khác. Viết truyện nhi đồng cho báo Los Angeles Times từ năm 2000, có thơ Anh Ngữ trong sách giáo khoa Mỹ cho chương trình trung học (American Literature- Glencoe-1999) Đoạt giải về bình luận (Commentary) của The New California Media (NCM) “Ethnic Pulitzers” năm 2003. Chủ Bút cho Nguyệt San Phụ Nữ Gia Đình Người Việt ở California (Oct.2002 -Oct.2005)
Đọc tiếp...
Cảnh sát thông báo qua cơ quan đại diện, có một công dân Việt Nam bị chết vì tai nạn giao thông vào đêm hôm qua. Nhận được tin, Thu vội vã phóng xe đến bệnh viện nơi tạm giữ thi thể người đã chết. Từ đầu tuần trước, cô đã không thể liên lạc với cậu bạn thân nhất của mình qua điện thoại. Đọc tiếp...
Nhà văn Hoàng Ngọc Thư
Ông đứng lặng yên trước chiếc mâm hình chữ nhật bằng kim loại đựng đầy tro của hài cốt vừa được hỏa thiêu chiều nay. Bên ngoài, buổi chiều đang xuống nhanh, khiến những tia nắng rọi nghiêng vào phòng chóng nhạt nhòa, lẫn vào nền gạch xám nhạt của căn phòng. “Một người nữa đã ra đi,” ông tự nhủ trong khi mân mê chiếc lọ gốm có chạm trổ mà người thân của kẻ quá cố đã để lại. Ông không xem ảnh của người đã mất được đặt cạnh quan tài, đến khi thân nhân của người này đến chia tay lần cuối đã mang đi mọi thứ còn lại. “Chẳng hề gì,” ông nghĩ thầm, “rồi mình cũng sẽ biết.” Đọc tiếp...
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4 ... 21, 22, 23  [sau]
 
 
 
Thư viện hình