Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
18.05.2022 18:35 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Năm 2022
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 7
Số truy cập: 1523634
Tin tức > Trang Văn trong nước > Xem nội dung bản tin
VỀ QUÊ - Hai truyện ngắn của Nguyễn Đình Phi (Đồng Nai)
[23.10.2018 16:13]
LTS: Nhà giáo, nhà văn Nguyễn Đình Phi quê quán Nghĩa Hưng tỉnh Nam Định, hiện sinh sống tại Thị trấn Trảng Bom tỉnh Đồng Nai. Ngoài sáng tác truyện ngắn, ông còn vẽ Tranh và sáng tác Nhạc. NBĐ xin giới thiệu với bạn đọc hai truyện ngắn trích trong tập Về quê (NXB Hội Nhà văn) của ông

>>> Bài liên quan: Thay đổi - truyện ngắn của Nguyễn Đình Phi

 1.VỀ QUÊ

Từ lúc nhận được điện thoại của Phương, những kỷ niệm cách đây gần ba mươi năm như  hiện lên trước mắt. Phương với tôi dạy cùng một trường, trong thời kỳ bao cấp, cuộc sống khó khăn, thiếu thốn trăm bề

Phương ở tập thể, còn tôi nhà cách trường sáu, bảy cây số nên thường đi về.

Tôi nhớ lại chiều hôm đó. Vào khoảng 5, 6 giờ thứ Bảy, những ngày này rét buốt của gió mùa đông bắc tràn về, lại có mưa phùn càng làm tăng thêm cái lạnh thấu xương. Nhìn hàng cây bên đường, từng chiếc lá vàng rụng dần chỉ còn trơ ra cành cây khẳng khiu, xơ xác hứng chịu cái rét cắt da, cắt thịt. Thỉnh thoảng gió giật mạnh làm cho những tàu lá chuối run lên bần bật. Tôi thì ôm thằng cu Tý ngồi trong ổ rơm, chăn bông trùm kín đầu chỉ chừa hai con mắt nhìn ra ngoài. Chợt thấy có người mặc áo mưa đẩy chiếc xe đạp vào cổng, khi vào tới sân tôi mới nhận ra Phương. Thế là chúng tôi đưa xe xuống cầu ao chòi rơm rạ ra rồi mang về dựng ở góc sân. Tay chân buốt cóng, đầu ngón tay, ngón chân đỏ mọng lên. Tôi và  Phương vào bếp lấy rơm rạ đốt lửa để sưởi. Lúc ấy Phương mới nói:

- Ở khu tập thể anh em về nhà cả, còn lại một  mình, gạo hết, bác đội trưởng tổ cày lại bán chịu cân thịt trâu bị chết rét, em nghĩ tới anh nên mang về đây mình lai rai.

Thế là kế hoạch được triển khai. Bà xã tôi lấy cái cào cỏ kéo bè rau muống ở ao vào hái được một nắm to. Thịt trâu xào rau muống tỏi thơm lừng, hấp dẫn. Cũng may còn cút rượu cúng chúng tôi mang ra nhâm nhi đặc sản vùng quê. Sau đó Phương và bố con tôi chui vào ổ rơm ngủ. 

Nhà văn Nguyễn Đình Phi

Phương hồi ấy mới ra trường được vài năm, chỉ hơn hai mươi tuổi, trắng trẻo, đẹp trai, khỏe mạnh, rất nhiệt tình trong công việc, nhà trường phân công việc gì cũng làm, nhất là công tác chủ nhiệm, được học sinh yêu mến. Thế rồi, bỗng nhiên Phương bỏ việc, không một lời chia tay. Sau này mới biết Phương vào miền Nam một thời gian, rồi sang định cư ở Mỹ.

Nay nhận được điện thoại của Phương tôi thật sự bất ngờ. Phương hẹn khoảng chín giờ sáng hôm sau đến chơi. Chắc là Phương gặp được ai đó cho địa chỉ của tôi.

Hôm sau, khoảng gần mười giờ thấy tiếng chuông ở cổng, tôi đoán ngay là Phương. Gặp nhau, tay bắt mặt mừng. Tôi quay sang hỏi nhà tôi:

- Mình có nhận ra ai đây không?

Nhà tôi không nhận được, ngước mắt nhìn  như muốn tôi giới thiệu.

- Chú Phương dạy học cùng trường với anh ngày còn ở quê. Mình còn nhớ buổi tối trời mưa rét chú ấy mang thịt trâu lên nhà ta không?

- À nhớ rồi! Chú thay đổi quá!

Thế là Phương nhắc lại bao nhiêu là chuyện xưa…, làm cho không khí trong nhà vui vẻ, ồn ào hẳn lên. Rồi Phương quay sang nói với nhà tôi:

- Nay đến thăm anh chị, thấy gia đình ta như thế này em rất mừng. Bây giờ xin phép chị, cho anh em ra nhà hàng kiếm ly rượu nhâm nhi để tâm sự nghe chị.

Chúng tôi ra quán gần đó, vào một phòng VIP cho yên tĩnh, Phương chọn những món đồng quê. Rượu được vài tuần. Tôi nhìn Phương hỏi:

- Tại sao hồi đó chú mày bỏ việc? Cuộc sống gia đình hiện nay thế nào?...

- Em biết thế nào anh cũng hỏi em câu này. Chuyện dài lắm, em có chuyện buồn và tham vọng riêng nên bỏ nghề. Sau đó vào miền Nam, lấy vợ, bố mẹ cô ấy ở bên Mỹ. Hơn chục năm vợ chồng em mới hợp lý hóa được hồ sơ sang đó định cư. Cuộc đời gian truân quá, chúng em không có chuyên môn, nên vợ phải đi làm “neo”. Còn em, cuộc sống như cây tầm gửi, biết bao nhiêu tủi nhục, cay đắng, vất vả, mệt mỏi, nhiều khi chán nản về công việc và những chuyện của gia đình, vợ con... Nên em phải quyết tâm học tiếng, học nghề. Mãi sau mới có việc làm ở một công ty. Đến bây giờ tạm gọi là ổn. Anh ạ! Nghĩ lại, em có sai lầm thứ nhất là bỏ ngành, sai lầm thứ hai là đi tìm “miền đất hứa”. Anh tính xem, ở nơi đất khách quê người, bạn bè thân thích không có, quanh quẩn chỉ có mấy người quen họ hàng bên vợ. Tình cảm thiếu thốn, nhiều khi nhớ cả cái rét, cái nắng quê mình…

Nay về gặp người thân, em rất vui. Lại thấy quê hương mình thay đổi đến kinh ngạc, cuộc sống sung túc làm ấm áp tình người. Về thăm trường xưa, những lớp học bằng nhà tranh vách đất không còn nữa, mà thay bằng nhà cao tầng. Bờ ao trước cửa văn phòng đã xây kè, xung quanh trồng cây xanh bóng mát có hàng ghế cho học sinh ngồi chơi như công viên. Em vào thăm trường cũ, toàn là giáo viên mới. Được thầy hiệu trưởng vui vẻ đón tiếp, giới thiệu sự phát triển của nhà trường. Những hình ảnh học sinh mặc đồng phục, giáo viên nữ mặc áo dài… làm em không thể nào quên được. Em cũng chụp được nhiều kiểu ảnh và thước phim kỷ niệm. Những hình ảnh này nó sẽ theo em suốt cả cuộc đời.

Đường đi lối lại đều rải nhựa hoặc đổ bê tông. Em không thể tưởng tượng được sự thay đổi của quê nhà đến như vậy. Gặp người quen ai cũng niềm nở, chào đón. Rất cảm động. Khi đến làng của anh mới biết gia đình ta đã chuyển vào miền Nam.

Phương hỏi hết chuyện nọ rồi đến chuyện kia. Bỗng Phương hạ thấp giọng, nhìn tôi hỏi:

- Anh còn nhớ cái Huệ lớp 11A không?

- Nhớ! Huệ là học sinh đẹp có tiếng của trường…

Thấy tôi vừa cười, vừa trả lời. Giọng Phương chùng xuống, nói như tâm sự:

 - Hồi ấy, anh dạy văn, còn em dạy toán lại chủ nhiệm lớp đó nên có nhiều điều kiện gần gũi và hiểu học sinh. Huệ là học sinh ngoan, học giỏi, thông minh, nhạy bén. Huệ đi đâu, đứng đâu như một bông hoa trắng trong tỏa hương, khoe sắc. Mỗi lần Huệ đứng lên phát biểu, cả lớp trật tự như nghe từng lời của Huệ, và mỗi khi lên bảng các bạn mới có dịp ngắm vẻ đẹp của Huệ. Hình như Huệ không để ý đến mình thì phải, vẫn vô tư, tự nhiên. Những đêm trăng học sinh hay đến khu tập thể chơi, đàn hát vui lắm, tình cảm thầy trò gần gũi… Anh ạ! Tính đến nay đã hơn ba chục năm mà em vẫn tưởng tượng thấy vẻ đẹp thánh thiện, phúc hậu của Huệ. Em đã yêu thầm Huệ, nhiều buổi học em đứng nhìn theo bước chân Huệ ra về như có một cái gì đó muốn níu kéo. Vì bị ngăn cách tình thầy trò, vả lại Huệ mới mười bảy, mười tám tuổi. Còn em lại thấy cuộc sống của giáo viên thời đó lo cho bản thân mình chưa xong, còn nói gì đến việc yêu đương, vợ con. Đắn đo, tự ti, chán nản, không dám tiến tới, đành để mặc cho thời gian trôi đi. Cộng với cuộc sống đầy khó khăn… Thế là em bỏ việc rồi vào miền Nam. Nhưng hình ảnh của Huệ cứ theo đuổi em đến giờ.

Một lần, trong khi chờ chuyến bay, em thấy một người con gái có đôi mắt đen láy mơ màng đầy quyến rũ, miệng cười làm xao động lòng người. Hình như em đã gặp người này ở đâu. Cô ấy cũng nhìn em như thăm dò. Hình như Huệ, chỉ có khác là người này mập mạp. Em mạnh dạn đến gần hỏi: Có phải tên cô là Huệ không? Chúng em nhận ra nhau, thầy trò kể chuyện xưa và nay, sau đó chuyển cách xưng hô là anh em từ lúc nào không biết. Lúc chuẩn bị chia tay, em mới thổ lộ tình cảm của mình từ ngày mới quen Huệ. Huệ rơm rớm nước mắt, làm em cảm động, nắm chặt bàn tay của Huệ thấy nó ấm áp, trong lòng lâng lâng những cảm xúc khó tả. Bỗng có tiếng động làm cho em giật mình. Té ra đó là giấc mơ, em nuối tiếc mãi.
Nay về quê, như có cái gì thôi thúc em phải đi tìm Huệ. Khi đến nơi

ở cũ của gia đình Huệ, thì chỗ ấy bây giờ là khu công nghiệp, không biết em ở nơi đâu. Anh ạ! Không gặp Huệ cũng có cái hay, những hoài niệm xưa về em hãy còn đó. Em chỉ mong sao Huệ có cuộc sống sung sướng, hạnh phúc.

Giọng Phương chậm rãi, mắt nhìn lên trần nhà, hình như Phương muốn nói điều gì đó. Phương quay sang nói với tôi:

-Những điều mà em ấp ủ, thầm kín bấy lâu, nay mới có người chia sẻ, em cảm thấy khuây khỏa. Anh ra nhà hàng mượn cây đàn guitar để em tặng anh bài hát trước lúc chia tay. 

Trong căn phòng có máy lạnh, Phương dạo bản nhạc và hát nhè nhẹ bài Khóc một dòng sông: Tôi hay nhớ về quê nhà vào buổi chiều, nhất là những buổi chiều mưa rơi,… Không chi xót xa cho bằng thân phận người, xa nhà sống một mình đơn côi… Nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ anh, nhớ chị… Những chiều mưa tôi khóc, khóc một dòng sông làm cho lòng tôi se lại và cảm thông. Nhưng rồi Phương gỡ cái kính cận xuống, vừa lau chùi  vừa nói:  Bài hát Một cõi đi về của  Trịnh Công Sơn đã nói được một phần tâm trạng của em lúc này. Phương cầm cây đàn lên, giọng hát như lời tâm sự, chia sẻ:
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt… Đôi chân ta đi sông còn ở lại… lại thấy trong ta hiện bóng con người… Trong khi ta về lại nhớ ta đi… Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà…

 Tiếng đàn ngân vang, tôi nghe được cả những âm thanh nhỏ nhất. Ngón tay Phương lướt trên phím đàn. Lúc thì đệm, lúc đánh tỉa, lúc thì để dây đàn rung lên theo tiếng ca trầm bổng của giọng hát xuất phát từ đáy lòng mình. Mắt Phương  nhìn về nơi xa xăm nào đó. Quả thật, tôi đã nghe nhiều người hát bài này, nhưng nay nghe Phương hát, giọng truyền cảm ấm áp làm sao. Lời ca, âm điệu chứa những u hoài, băn khoăn, trăn trở của  người đi, người ở, đầy tha thiết và ám ảnh.  Phương đã đi, đã đến nhiều nơi và nay hình như  đã mỏi mệt, muốn dừng lại, nghỉ ngơi để thưởng thức những giây phút êm đềm, ngắm một ngày thật nhẹ ở quê hương, chiêm ngưỡng bước chuyển của thời gian. Những phút giây đó thật đáng quý, như một dấu lặng trong cuộc đời. Một dấu lặng rất cần cho tôi, cho Phương. Để nghĩ, để nhớ những gì về quá khứ và những gì đang hiện hữu... Ở nơi này, Phương có mối tình đầu, chỉ cho đi mà chưa nhận lại. Trong lòng Phương có một tình yêu và nỗi nhớ âm thầm, đã làm cho Phương luôn cồn cào, dằn vặt trong tâm trí. Ở mảnh đất này chan chứa bao mối tình về quê hương, về mái trường thân yêu mà Phương từng công tác cùng với anh em, bạn bè và những người thân. Lưu luyến bao kỉ niệm. Một cõi đi về nhưng hồn tình thì trăm ngả...

Phương hát đi hát lại câu Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà. Phương đã mượn bài hát để nói về tâm trạng của mình. Giọng hát nghẹn ngào trong luyến tiếc. Phương khóc, làm cho tôi động lòng không nói được thành lời.

 Phương đã hát xong, xung quanh chỉ là một không gian tĩnh lặng, nhưng dư âm còn đọng mãi. Phương từ từ nâng ly rượu lên, nhưng không uống, rồi đặt xuống, lấy ngón tay sửa vị trí của cái kính, ngước mắt nhìn ra cửa. Hình như Phương tiếc nuối những gì đã qua. Còn tôi thì đang nghĩ cuộc sống, tình cảm của những người xa xứ nay trở về quê và nhân tình thế thái./.


                                   

Nhà thơ Châu Hồng Thuỷ (trái) và Nhà văn Nguyễn Đình Phi


CHÚC TẾT

Tôi vừa dắt xe ra cổng đã nghe tiếng nhà tôi gọi giật lại:

- Ông đi đâu đấy?

- Tôi sang nhà bác Tư cờ!

- Ông có biết nay là ngày gì không?

- Ngày 23 Tết!...

- Không cờ quạt gì hết! Ông ở nhà giúp tôi một số việc!

- Nhưng tôi đã hẹn sáng nay hầu bác ấy mấy ván cờ rồi!

- Mấy ngày vừa qua ông đi từ sáng đến tối, nay phải ở nhà mua một số thứ để cúng đưa chân  Ông Táo về chầu Trời.

- Để đến chiều nay có được không?

- Ông là người hành tinh khác đến hả? Ngày hôm nay mới là ngày mở cổng trời, phải cúng ông Táo trước 12 giờ trưa. Cúng sai ngày thì không được cái linh ứng là Phúc–Lộc–Thọ, mà chỉ được cái tâm thôi. Một năm chỉ có một ngày Hai Ba tháng Chạp, không tranh thủ thì mất cơ hội.

Tôi đành dắt xe quay lại, lấy điếu cày ra rít một hơi, rồi rút điện thoại ra gọi cho bác Tư xin khất lại hôm sau. Bác là người chơi cờ giỏi có tiếng ở vùng này, nhưng hôm qua lại thua tôi, bác cay cú lắm, chỉ muốn “phục thù”. Nay tôi từ chối có lý do chính đáng, chắc bác ấy thông cảm.

Hình như nhà tôi thấy lúc nãy có nặng lời, nói gay gắt hơi quá, nên ngồi bên cạnh làm lành. Rót cho tôi ly nước trà tươi còn nóng hổi, rồi nói nhẹ nhàng như giảng giải:

- Vị Táo Quân quanh năm ở trong bếp nên biết hết mọi chuyện hay dở, tốt xấu của nhà mình. Năm nay phải làm lễ tiễn đưa Ông Táo về chầu Ngọc Hoàng thật trọng thể hơn năm trước để Vua Bếp “phù trợ” cho gia đình nhiều may mắn. Ông hãy xuống chợ huyện mua 3 con cá chép sống. Khi về, ông tắm rửa sạch sẽ, lấy bài khấn tôi mới xin sư thầy trong chùa, rồi điền vào chỗ còn trống của bài khấn như tên tín chủ… ngụ tại... Còn tôi sẽ chuẩn bị một mâm cỗ mặn và bánh kẹo, trầu, cau, rượu, hương nhang, đèn nến, hoa tươi, đĩa ngũ quả, ba bộ hàng mã mũ áo cho hai Táo Ông và Táo Bà, cùng với giấy tiền vàng. Khoảng chín giờ rưỡi sáng nay bày lễ, ông thắp hương khấn vái xong, đợi hương tàn lại thắp thêm một tuần hương nữa, lễ tạ mới hóa vàng và mang cá chép thả ra ngoài sông để cá chở ông Táo lên chầu trời. Làm gì thì làm, đến 11 giờ là cúng xong để Ông Táo lên trời chọn lời hay ý đẹp, lựa lời báo cáo với Ngọc Hoàng thì Người mới ban phước lộc, năm nay sẽ được nhiều điều tốt lành hơn năm trước.

Tôi đang định đứng lên đi, thì nhà tôi giơ tay lên ra hiệu cho tôi ngồi xuống nói thêm: Ông xuống đó vào ngân hàng nhờ cháu Tuyết đổi cho một số tiền lẻ để lì xì.

Mọi năm, việc cúng bái đều do nhà tôi lo. Nay lại nói cho tôi nghe cụ thể từng món như muốn giao việc dần dần thì phải. Được nghe nhắc lại tiền lì xì làm cho tôi nhớ lại năm ngoái đi chúc tết trong tâm trạng nửa cười nửa khóc.

Tôi nói nhỏ với nhà tôi:

- Việc lì xì cũng cần bàn thêm, tôi biết mình rất chu đáo về việc này, năm nào cũng chuẩn bị một số tiền lẻ bỏ vào các phong bì lì xì cho nó tiện. Khi họ đến nhà, hay mình đến nhà người ta chúc tết cũng thế, mừng tuổi cho trẻ nhỏ và các cụ già. Chúc các cháu hay ăn, chóng lớn, ngoan ngoãn. Còn các cụ thì sống lâu, mạnh khỏe để con cháu báo hiếu và hưởng ân phúc. Nhân dịp Tết đến, mọi người chúc nhau với tình cảm chân thành, thân thiện, đầy tình nghĩa. Có anh em bạn bè xa xôi, không có điều kiện thăm hỏi, họ gọi điện hay gửi tin nhắn chúc nhau. Thật đáng trân trọng. Cũng vì kinh tế toàn dân ổn định và phát triển, ngay chuyện lì xì ngày Tết nó lại nặng về vật chất hơn trước, số tiền trong phong bì phải dày lên người ta mới thích. Có người còn lợi dụng việc “chúc tết” để yêu sách, thăm dò chờ xem việc “chúc tết” của thuộc cấp như thế nào để đo tấm lòng của họ… Thăm hỏi, chúc tết, biến tướng thành việc lợi dụng lẫn nhau, “đổi chác”, “mua bán”…, “đền ơn, trả nghĩa” dưới nhiều hình thức…

Nghe thấy vậy, nhà tôi nói chen vào:

- Ừ! Mình còn nhớ Tết năm nào thằng Tý mở gói quà họ tết nhà mình bên dưới có phong bì tiền dày cộp không? Tôi nghĩ mãi mới biết gói quà ấy là của thím Tâm. Tôi gọi thím ấy sang gửi lại, lúc đầu thì từ chối, nói mãi thím ấy mới nhận là của mình. Thím ấy tâm sự: Ông xã nhà em tuy làm lớn đấy nhưng khi nhận quà tết rất ái ngại, bảo em phải tìm mọi cách bù lại những gì mà người ta dành cho mình. Còn gói quà này, đúng là em sơ xuất không kiểm tra. Em xin lại chị, tìm cách trả lại cho họ.

Tôi uống xong hớp nước, rồi nói tiếp: Gia đình mình nhà nông, kinh tế chủ yếu dựa vào mấy sào ruộng, nên quan hệ với điều kiện nhà mình và theo truyền thống của dân tộc. Mình thấy không! Nhà nào cũng vậy, ngày Tết anh em con cháu các nơi trở về, họ có điều kiện gặp gỡ, thăm hỏi, chúc tụng nhau đấy là điều rất đáng quý. Phải vượt qua những cám dỗ về vật chất, có như vậy thì tình cảm anh em, bạn bè mới bền lâu được, những gia đình kinh tế còn khó khăn họ mới không phải suy nghĩ.

Bà xã thấy tôi nói vậy, cũng thêm vào mấy câu:

- Đã đành như thế, nhưng kinh tế nhà mình chưa đến nỗi nào, việc thăm hỏi chúc tết bấy lâu nay cũng thành lệ rồi. Vả lại, khi trẻ nhỏ đến nhà mà không lì xì tôi thấy thế nào ấy. Phong bì không có nhiều thì có ít, được mừng tuổi cho chúng nó mấy đồng tiền mới mình cũng hên. Thôi! Ông chẳng cần nghĩ loanh quanh nữa, chúc tết với tấm lòng của mình là được.

Tôi bèn kể chuyện năm vừa rồi đi chúc tết cho nhà tôi nghe:

- Khi đến chúc tết một số nhà gặp những tình huống thật nghĩ ngợi. Bọn trẻ cứ chạy ra ngửa mặt lên nhìn. Lì xì xong chúng xé phong bì rồi moi lấy tiền bỏ vào cái bóp đeo bên mình, có đứa đưa tiền cho mẹ... Có đứa thấy tiền ít còn nói: Ông này keo quá… Tôi mới đi chưa được một vòng túi đựng phong bì đã vãn. Định rẽ vào nhà bác Tư Râu chúc tết thì thấy con cháu trong nhà đông quá, đếm phong bì chỉ còn hai ba cái nên đành ra về. Vừa về tới cổng đã thấy chú Năm Hớn say khướt ở nhà đi ra. Thấy tôi, chú đứng dạng chân ra hình chữ V: Chào anh Hai! Năm m…ớ…i chúc anh và gia đình an khang, thịnh… thịnh vượng, vạn sự… sự như ý. Tiền vô như nước Sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin… Nay ngày Tết, sao nhà anh vắng teo, chẳng có ai ở nhà trực tết, chỉ thấy mấy đứa trẻ con chạy ra rồi lại… lại chạy vô. Em túm cổ được một thằng tra hỏi, thì nó bảo ba  đi chúc tết, còn má thì đưa bà nội vào chùa rồi về ngay. Có phải không? Hay là thấy em đến chị Hai… Hai không ra tiếp. Em đã định lì xì bọn nó, nhưng không có anh em lại cất tiền đi. Nó… nó chẳng là cái đinh gì đối với em cả! Đưa tiền cho nó, không có anh chứng kiến thì cũng bằng không. Anh bảo em có say không? Em không say! Nếu có… có say  thì tiếng nói của thằng say mới là tiếng nói thật. Đến nhà anh chúc tết mà chẳng được miếng rượu nào! Sao kỳ zậy. Thôi! Vào lại trong nhà anh, em… em sẽ chúc… ở đây không chúc tụng gì hết trơn hết trọi!

Tôi dìu chú Năm vào nhà, rót rượu mời, chú cầm ly rượu đưa đi đưa lại, có vẻ trịnh trọng, rồi nhắc  lại câu chúc tết mà chú học gần thuộc, nói rồi tưởng mình chưa nói, có một câu cứ lặp đi rồi lặp lại phải đến ba bốn lần, giọng thì lè nhè. Uống xong, chú mở rộng đầu gối chân rồi khạc nhổ xuống nền nhà. Tôi thấy chú say rồi, bèn xuống bếp lấy ly nước lạnh ra để  chú uống giải rượu. Khi ra đến nơi đã thấy chú đi tiểu ngay bên trong cánh cửa ra vào, nước đái lênh láng. Chú Năm lại đến bàn với lấy chai rượu tự rót ra ly ngửa cổ lên nốc cạn. Hình như bị dội từ trong bao tử, miệng nấc nấc lên mấy cái. Thế là các thứ ở trong dạ dày dồn lên miệng, chú phải phồng má lên, lấy tay bịt mồm, rồi vươn cái cổ đỏ như cổ gà chọi nuốt vào. Có thể đấy là do phản xạ khi muốn ói, hay chú cũng còn tỉnh táo để xác định, nếu ói ra đây thì phiền gia đình,  và làm cho gia chủ bị xui xẻo. Nhưng cái dạ dày không chịu yên, bụng lại cuộn lên đẩy các thứ từ bao tử tuôn ộc ra đầy bàn, phụt cả sang hàng ghế bên kia, chú khạc, nhổ, rồi nâng vạt áo lên chùi miệng. Mùi rượu bia, trộn với thức ăn… nồng nặc bốc lên ngửi thật khó chịu. Vừa lúc đó có một tốp người cả trẻ con người lớn vào chúc tết. Bọn trẻ lăng xăng chạy trước, phải bước qua vũng nước đái ở cửa mới vào được trong nhà. Chúng nhìn thấy đống ói mửa và ngửi thấy mùi nồng nặc thum thủm, chua chua, hăng hắc… Chúng bịt mũi vội chạy ra ngoài. Người lớn thì bình tĩnh hơn, họ chúc tôi năm câu ba điều rồi ra về. Các cháu nhà tôi được bố mẹ nó dặn: Khi có khách phải ở trong nhà, họ đến chúc tết ba má và ông bà, thì để người lớn tiếp… Nhưng nay nghe thấy tiếng ồn ào lạ từ nhà ngoài, cũng do tính hiếu kỳ của bọn trẻ nên các cháu chạy ra xem. Chúng cười khúc khích rồi nhăn mũi chuồn mất.

Tôi quay sang nhìn nhà tôi:

- Khi họ đến nhà chúc tết, trong túi lại không có tiền, còn mình thì đi chùa, lại gặp thằng em say xỉn, tay chân tôi dính đầy chất lầy nhầy của ói mửa. Thật khó xử.

Thấy nhà tôi nhìn ra cửa, hơi chau mày lại, đầu nghiêng đi một tí rồi nhếch mép lên như cười:

- Sao chuyện này bây giờ mình mới nói với tôi. Chú Năm không phải là người nghiện rượu, nhưng trong khi uống rượu bất cứ ở nhà ai, từ tiệc vui cho đến tiệc buồn… Chú ấy cứ lấy ly rượu làm đầu, rượu vào lời ra, nói năng nhiều khi nghe phát ngượng. Cần bàn thêm về “Văn hóa uống rượu” của các ông… Thôi! Những chuyện cũ nó đã qua, cứ cho đấy là kỷ niệm. Nhân dịp ngày tết mình dành thời gian đến thăm hỏi, chúc tụng nhau là quý lắm rồi./. 
                       

N.Đ.P

Theo bản tác giả gửi NBĐ

 

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
THƠ DƯƠNG THUẤN P1
Phạm Vĩnh Cư: Thưởng ngoạn tuyển tập Dương Thuấn
Phạm Ngọc Thái: Chùm thơ Khóc con
Tin cùng chủ đề
Me tây
Thung Lam
Chùm truyện ngắn Mini của Vũ Thanh Hoa
Nguyễn Huy Hoàng - Tìm con, chăm bạn, làm thơ
Lần đầu bên nhau ( phần 1)
I am đàn bà
Truyện ngắn mini - Đỗ Ngọc THạch
Lần đầu bên nhau (phần 3)
Lần đầu bên nhau (phần 2)
Tình qua tin nhắn
 
 
 
Thư viện hình