Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
20.08.2017 15:57 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Tám 2017
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 833797
Tin tức > Trang Văn trong nước > Xem nội dung bản tin
Nguyễn Trọng Tạo: Bạn tóc xoăn
[26.07.2017 15:18]
Xem hình
Có lẽ không ai là không có một người bạn rất thân trong làng. Người bạn tuổi thơ. Lớn lên, xa nhau mỗi người mỗi ngả. Mỗi khi nhớ về quê hương, ta lại nhớ đến người bạn thân thiết ấy của mình. Có thể nói chính người bạn thân tuổi thơ giúp ta nhớ lại một cách sinh động nhất thời thơ ấu.

Nơi gốc đa, sân đình, bến sông, giếng nước… nơi đâu chẳng gắn liền với bao kỷ niệm giữa bạn và ta. Nếu bạn phải rời làng quê đi xa, ta muốn đi cùng bạn. Nếu ta phải rời làng quê đi xa, bạn muốn đi cùng ta. Có những đôi bạn may mắn được đi mãi bên nhau. Cũng có những đôi bạn không có sự may mắn ấy. Nhưng bạn ơi, không bao giờ quên, không bao giờ quên.

Tôi có người bạn tuổi thơ của tôi. Tên bạn là Trung. Bạn có mái tóc xoăn tít và nước da trắng trẻo. Không còn đứa nào nhớ là cùng chơi thân với nhau từ bao giờ, lại càng không nhớ là, nguyên do gì đã dẫn hai đứa đến sự thân thiết như vậy. Chỉ khi đã chơi thân với nhau rồi, người ta bảo hai đứa giống nhau như hai giọt nước. Giống nhau về khuôn mặt, hình dáng giọng nói lẫn tính tình. Đến nỗi, bà nội của Tóc Xoăn đôi mắt bị mù loà thường nhầm tôi với bạn. Một lần tôi đi học về trước ghé qua nhà bạn, chỉ có bà nội ở nhà, tôi gọi cửa. Bà già vừa mở cửa vừa hỏi:

- Trung đi học về đấy hở cháu?

Tôi bỗng nói liền:

- Vâng ạ.

Bà nội bảo tôi lấy phần cơm trên chạn xuống ăn. Tôi làm theo lời bà, vừa ăm cơm vừa nói chuyện với bà. Ăn cơm xong, bạn tôi về, Bà nội lại ngỡ tôi vừa đến, khi chúng tôi cười to, bà mới biết nhầm. Thế là bà mắng yêu chúng tôi mấy tiếng. Còn Tóc Xoăn thì cùng về nhà tôi, ăn phần cơm của tôi.

Ở bệnh viện các bệnh nhân nằm cùng phòng với bố của Tóc Xoăn thì khen:

- Anh có hai đứa con trai thật ngoan.

Bố Tóc Xoăn giải thích thế nào họ cũng không tin đấy là hai đứa bạn, không họ hàng. Có lúc tôi đi đường, một chị y sĩ đã điều trị bệnh dạ dày cho bố Tóc Xoăn mỉm cười với tôi từ xa, rồi hỏi:

- Dạo này bố cháu có hay đau nữa không?

Những lúc như thế tôi đành trả lời như chính tôi là Tóc Xoăn thật. Cho đến khi trưởng thành rồi chúng tôi không còn giống nhau như hồi nhỏ nữa, đôi người gặp một trong hai đứa chúng tôi vẫn còn nhầm như thế.

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và bạn

Một hôm, Tóc Xoăn mang đến nhà tôi hộp thuốc vẽ. Nó bảo đấy là quà của một chú đến may áo ở Hiệu may của bố nó, tặng. Chú rất thích những bức vẽ bằng bút sắt của Tóc Xoăn mà chú tình cờ xem được. Rồi chú bảo, cháu có hoa tay đấy, sau này có thể trở thành hoạ sĩ. Thế là hôm đến lấy áo, chú mang lại cho Tóc Xoăn hộp thuốc vẽ.

- Mày cũng có thể trở thành một hoạ sĩ - Tóc Xoăn nói tự tin.

Tôi bị bất ngờ về nhận định của Tóc Xoăn. Nhưng giọng nói tự tin của nó kích thích tôi. vả lại tôi cũng đã vẽ nhiều bức tranh lạ lùng trong vở nháp, trên các bức tường. Rồi tôi tin mình, cũng có thể trở thành hoạ sĩ, miễn là nó cũng thế.

Chúng tôi vẽ hết tờ giấy này đến tờ giấy khác. Hết giấy trắng, chúng tôi bóc những bức tranh lịch cũ treo trên tường nhà xuống, lật mặt sau mà vẽ. Tranh của chúng tôi có màu sắc tươi sáng, người lớn xem cũng phải xuýt xoa khen.

Một hôm, chúng tôi mang giấy và thuốc vẽ đi bộ xuống biển. Lần đầu tiên chúng tôi đến với biển. Biển còn lạ lùng hơn biển trong giấc mơ tôi từng mơ thấy. Tóc Xoăn vẽ một bức tranh biển gồm những đường thẳng. Bờ cát thẳng với mép biển. Biển khơi thẳng với chân trời. Chỉ có chim hải âu và thuyền buồm là nó vẽ đường cong. Còn bức tranh biển của tôi thì toàn đường cong. Biển cong vống lên như một trái núi choán gần hết nền trời. Một con thuyền căng buồm đỏ lướt trên điểm cao nhất của biển. Bụng thuyền và lưng biển tiếp xúc với nhau như hai cung tròn tiếp xúc. Không hiểu sao cùng đứng trước biển, hai đứa lại vẽ hai bức tranh khác nhau đến vậy. Một anh thanh niên đi qua, thấy chúng tôi vẽ, anh dừng lại xem rất lâu. Có lẽ anh cũng mê hội hoạ. Khi chúng tôi vẽ xong, anh làm quen với chúng tôi, rồi mời hai đứa về nhà anh chơi. Tới nơi, chúng tôi mới biết anh là một hoạ sĩ. Nhà anh bày la liệt những bức tranh sơn thuỷ màu sắc sặc sỡ. Có bức lồng trong khung kính, có bức còn vẽ dang dở. Những bức tranh của anh, chúng tôi đã từng trông thấy ở chợ Tết. Và tôi chợt nhớ anh chính là người bán tranh ở chợ Tết.

Người hoạ sĩ sung sướng trước sự ngưỡng mộ của chúng tôi. Anh hướng dẫn chúng tôi vẽ tranh sơn thuỷ. Cuối cùng, anh cho chúng tôi khá nhiều bột màu các loại, một miếng keo dẻo, hai chiếc bút lông và mấy tờ giấy Karôki. Trước khi chúng tôi từ biệt con người tốt bụng ấy, còn nghe anh dặn:

- Các em vẽ hết ngần này đi. Nếu cần thứ gì, mang tiền đến, anh sẽ mua giùm cho.

Chúng tôi đã làm theo lời anh dặn. Vả chẳng mấy lâu, chúng tôi đã vẽ được những bức tranh sơn thuỷ đẹp không kém những bức tranh anh vẽ. Rồi Tết đến, nhà hoạ sĩ rủ chúng tôi vẽ nhiều tranh mang ra bày ở chợ. Chúng tôi làm theo anh. Nhưng người ta đua nhau đến mua tranh của chúng tôi. Năm ấy, anh bán tranh một cách khó khăn. Chúng tôi có cảm giác anh không được vui vẻ như trước nữa.

Tóc Xoăn rủ tôi mang tranh đi vào thị xã bán, rồi xem thành phố luôn thể. Tôi ao ước đi xem thành phố từ lâu mà chưa có dịp. Thế là chúng tôi đến bến xe thị trấn, mua vé xe đi. Mỗi chiếc vé hết năm hào. Xe chạy hơn một tiếng đồng hồ thì đến thành phố. Thành phố người xe đông đúc, hàng quán bày la liệt hai bên đường. Chúng tôi mải ngắm nhìn, mãi gần trưa mới bày tranh bán ở đầu chợ Vinh. Chỉ một lát, bốn chục bức tranh chúng tôi mang đi được bán hết. Thì ra chúng tôi đã bán giá quá rẻ so với mấy ông hoạ sĩ bày tranh ở chợ.

Chúng tôi mua bánh mì cặp thịt ăn với phở. Lần đầu tiên chúng tôi được ăn như vậy. Cả hai đứa đều rất mê bánh mì cặp thịt. No nê, chúng tôi lại tiếp tục dạo chơi khắp các phố. Cửa hàng nào cũng vào, mặt hàng lạ nào cũng hỏi. Đến quầy hàng văn hoá phẩm, chúng tôi mua mấy cuốn giấy karôki vài cân bột màu và một hộp bút lông đủ loại. Trời tối lúc nào không hay. Chúng tôi ngắm thành phố trong ánh điện cho đến khuya. Chợt nhận thấy cần phải ngủ. Chúng tôi đi lang thang, ước gì có một nhà quen trong thành phố. Không có ai quen chúng tôi ở đây cả. Hai đứa trải tấm ni lông gói tranh ngủ ở nhà đợi xe. Lúc ấy, cả hai đứa đều thấy nhớ mẹ, nhớ nhà. Sau này tôi đã viết thành thơ ý nghĩ đó trong một bài thơ dài:

Trưa no nê nhìn phố xá trăm màu
Tối tìm chỗ ngủ lang thang nhớ mẹ.

Chẳng biết có phải vì thế không, sau đó chúng tôi không vẽ tranh mang đi thị xã bán nữa. Chúng tôi cũng không vẽ tranh sơn thuỷ nữa, chỉ rủ nhau vẽ người, vẽ chân dung. Vẽ các tích cổ trong sách Tam quốc diễn nghĩa, sách Tây du ký và Truyện Kiều. Rồi một lần, Tóc Xoăn rủ tôi gửi hồ sơ và tranh thi vào trường Mỹ thuật. Tôi không thích làm nhưng nó thích, tôi tán thành. Nhưng người ta chỉ gọi nó. Thế là nó không đi.

Sau đó hai đứa vào bộ đội. Tôi vào bộ đội tuần trước thì tuần sau Tóc Xoăn nhập vào đơn vị tôi. Nó không thể ở nhà mà thiếu tôi?... Tóc Xoăn vừa tham gia được trận đánh thứ hai thì bị thương nặng. Nó có ý định sẽ trở về thi vào trường Mỹ thuật một lần nữa. Nhưng chưa kịp thực hiện ý định đó, một quả bom rơi xuống cạnh hầm nhà, và tay cầm bút vẽ của nó bị gãy, phải cưa.

Bạn Tóc Xoăn của tôi từ đó quyết định bám làng, lấy vợ sinh con và theo nghề thợ may của bố. Chỉ có tay trái mà nó đóng được cả bộ complet rất đẹp.Tôi tán thành quyết định của bạn, mặc dù rất tiếc là ước mơ trở thành hoạ sĩ của nó không thực hiện được. Nhưng dù sao, mỗi lần trở về thăm làng, tôi đều được gặp gỡ người bạn tuổi thơ của mình.

Những cuộc gặp gỡ làm sống dậy bao nhiêu kỷ niệm đã qua. Đối với chúng tôi, đó là niềm an ủi lớn.

Và có điều khiến tôi sung sướng hơn nữa, tôi lại được xem những bức tranh mới của Tóc Xoăn những bức tranh vẽ về người lính trong cuộc chiến tranh - những bức tranh được vẽ bằng tay trái.

(Trích tập sách MIỀN QUÊ THƠ ẤU, 1983)

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Lê Mai: HOA TRẠNG NGUYÊN (31.05.2017 20:07)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Chử Thu Hằng: “CÓ PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI” - tản văn
Vương Cường: Chùm thơ Tình yêu và Đồng đội
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ HOÀNG AN
Tân chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội: tôn trọng sự khác biệt
Nguyễn Khánh; Nhân sự nóng từ đầu đến cuối ở ĐH Hội Nhà văn Hà Nội
Đặng Xuân Xuyến: Chùm thơ tình
Chùm thơ thứ 3 của Lê Thanh Hùng (Bình Thuận)
Bùi Minh Trí: Chùm thơ 27-7
Chung Lê: HÁT CHO NGƯỜI DƯỚI CỎ
PHAN NAM: NHỮNG VIÊN KẸO NGỌT...
Tin cùng chủ đề
Me tây
Thung Lam
Chùm truyện ngắn Mini của Vũ Thanh Hoa
Lần đầu bên nhau ( phần 1)
Nguyễn Huy Hoàng - Tìm con, chăm bạn, làm thơ
Lần đầu bên nhau (phần 3)
I am đàn bà
Truyện ngắn mini - Đỗ Ngọc THạch
Lần đầu bên nhau (phần 2)
Tình qua tin nhắn
 
 
 
Thư viện hình