Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
18.12.2017 15:02 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười hai 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 879259
Tin tức > Trang Thơ trong nước > Xem nội dung bản tin
Nguyễn Anh Tuấn: Tập thơ Một sắc Hoa Ban - P 1
[30.05.2017 20:27]
Xem hình
LTS: Nhà thơ Mai An Nguyễn Anh Tuấn - cộng tác viên thân thiết của Người Bạn Đường -xuất thân là Nhà giáo, đã nhiều năm dạy học tại trường Cấp 3 Thuận Châu, Sơn La, có tên tuổi trong Làng thơ Tây Bắc từ những năm 70 của thế kỷ trước.

 Về xuôi, anh chuyển sang làm Đạo diễn Điện ảnh. Mặc dù sau này coi Điện ảnh là nghiệp chính của mình, anh vẫn thường xuyên làm thơ, viết truyện và viết báo,  lĩnh vực nào cũng chứng tỏ anh là một người tài hoa.  Dạy học trên Tây Bắc có hơn chục năm, nhưng anh lại gắn bó với Tây Bắc cả cuộc đời mình. Làm thơ, viết truyện, làm phim… chủ đề các tác phẩm của anh luôn gắn với núi rừng Tây Bắc. “Một sắc Hoa Ban” tập thơ đầu tiên và duy nhất  (theo lời nhà thơ) vừa xuất bản là để trả “món nợ lòng” của anh với núi rừng Tây Bắc. Xin giới thiệu tập thơ Một sắc Hoa Ban” cùng bạn đọc

Vài lời tự bạch

Sau khi "đã đi hết tuổi trẻ của mình/ đi gần hết những đắng cay, tủi hận, khát thèm, mơ mộng/ để đến với một bản hoang vắng bên sông Đà/ sắp chìm trong nước lạnh" (Giữa bản vắng), tôi đã có trong tài sản chữ nghĩa hơn năm trăm bài thơ. Nhưng xét cho cùng, đó chỉ là những cuộc "chơi thơ" riêng tư, và tôi đã coi thơ là cái gốc của việc làm phim mình theo đuổi. Ngoài ra, những gì chưa/ hoặc không đưa được vào phim ảnh, tôi dốc cả vào văn xuôi và thơ - giống một sự giải tỏa cần thiết của nội tâm... Trước sự động viên của một số người anh, người bạn thân thiết, tôi quyết định lựa chọn để in tập thơ này, tập thơ riêng đầu tiên và cũng là duy nhất - và giữ hầu như nguyên vẹn những bài hồi mới chập chững bước vào thơ, như một kỉ niệm về "cái thuở ban đầu thơ phú ấy/ ngàn năm chưa dễ đã ai quên"...

Một số bài trong tập này đã được đang tải trên tạp chí Hội Nhà văn, tạp chí Văn nghệ quân đội, tạp chí Văn hiến, trên các trang mạng nguyennguyenbay, trannhuong, nguyentrongtao, vanchuongviet, trieuxuan, vandanviet, dotchuoinon, nguoibanduong, lethieunhon, tacphammoi, vanthoviet… Không ít bài đã được vợ chồng nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy - Lý Phương Liên ưu ái chọn in vào các tập THƠ BẠN THƠ ( Nxb Văn học); và đặc biệt gần đây là trong tập VƯỜN THƠ NĂM NHÀ ( Nxb Hội nhà văn, 2015), được chọn in 30 bài, và tuy chỉ là một người làm thơ nghiệp dư, tôi rất vinh dự đứng chung tên với các nhà thơ tên tuổi. Xin cám ơn anh Bảy chị Liên!
Tập thơ ra đời trước hết là để trả "món nợ lòng" cho những năm tháng tuổi trẻ của tôi dạy học ở núi rừng Tây Bắc, rồi sau đó là các thời kỳ làm phim lang thang khắp Đất nước... Hy vọng, những người thân của tôi, các anh chị quý mến tôi, các bạn hữu, những lớp học trò của tôi hôm qua và bây giờ... cả những người tình cờ đọc thơ tôi, lúc rảnh rỗi sẽ tìm gặp được đôi điều đồng cảm với một người cho đến giờ vẫn còn ngơ ngác...

 Hà Nội, mùa hoa Ban 2016

Phần I : MỘT CÁNH BAN RỪNG

Anh từng qua những dòng- sông- suy- tưởng
Tìm em. Và ý nghĩa của đời anh
Nhưng chim lửa kêu thương mùa giáp hạt
Lại đưa anh về bên dòng- sông- màu- xanh…


Nhớ Tây Bắc
(Chân dung tự họa của Mai An Nguyễn Anh Tuấn)


KHẮP  BUỒN (1)

Khi ngấm men nồng, lời đưa tiễn nghẹn ngào
Mưa gieo cơn, người đi rừng sẽ rét (2)
Tiếng chim gì làm nền cho điệu khắp
Nhịp nôi đưa báo hiệu đã qua thu

Tiếng hát buồn xé rách dải sương mù
Khói đốt nương tạm ẩn mình đất khổ
Em gái quay sa đêm trường sương giá
Tiếng nhị khuya man mác cả vầng trăng

Anh từng qua những dòng- sông- suy- tưởng
Tìm em. Và ý nghĩa của đời anh
Nhưng chim lửa kêu thương mùa giáp hạt  (3)
Lại đưa anh về bên dòng- sông- màu- xanh…
____________
1. Khắp- tiếng Thái là ca hát
2. Lời một bài dân ca Thái
3. Tức nộc-phay, theo truyền thuyết người Thái, là hiện
 thân của  linh hồn người bị chết vì đói .


ĐÊM CHIỀNG SINH                                                    

Gửi các em học sinh của tôi


Thầy trò vào Chiềng Sinh vác gỗ
Đêm nay ngủ nhà sàn

Mấy em gái không chăn
Rủ nhau đốt lửa
(Đã dặn rồi, chăn chẳng chịu mang)
Vừa thương, vừa bực!
Chăn không chịu mang
Ngồi ôm nhau chịu rét
Vừa bực lại vừa thương!

Ngoài trời lạnh đầy sương
Thầy nằm không ngủ được

Vừa thương lại vừa bực
Đành dậy cùng các em
Đốt lửa sưởi qua đêm...

EM NÓI VỀ QUÊ EM 

 Gửi Thanh Bé

Em gái Thái lần đầu xa quê hương
Kể miên man nỗi nhớ thầy, nhớ bạn
Khi em nói tới quê nghèo, bản vắng
Thầy đọc trong thư thấy một tấm lòng

Con suối quê em mùa đục, mùa trong
Có những bản cheo leo đường mất lối
Có đỉnh núi quanh năm mây mù vời vợi
Tiếng hoẵng kêu gọi mưa chiều rừng thưa

Bên bếp lửa sàn nghe kể chuyện xưa
Thầy xót thương từng mái đầu tóc bạc
Chuyện định canh định cư, chuyện vui buồn hợp tác
Tình yêu quê em nhen tự bao giờ…

Giảng đường cao nhớ ngôi trường mái lá
Đời sinh viên có buổi vọng lời thầy
Em cảm ơn những gì thầy đã viết
Bao nỗi niềm trân trọng một vùng quê…

Những cơn mưa và sấm động sang hè
Gợi da diết những đàn em mọi nẻo
Thầy vẫn nghĩ: nỗi nhớ thương kỳ diệu
Soi cho thầy trong mỗi bước đi lên

Giữa bao điều, em nói về quê em
Như điểm sáng của ước mơ hội tụ
Như giọt lệ của tình yêu tuổi trẻ
Thầy uống trong veo nước suối tận ngọn nguồn

Thầy hiểu em khi nói tới tới quê buồn
Câu hát cũ và đất cằn cỏ dại
Những trận cháy rừng, những đêm sương muối
Càng thương yêu gắn bó xót xa hơn

Em giúp thầy hiểu thêm: những gì cao cả nhất
Lại bắt đầu từ nỗi nhớ quê hương…

NIỀM VUI NHỎ

Em tặng thầy một cành ban
Phòng thầy bớt nóng gió khan trưa hè
Khi đưa em vẫn rụt rè
Mùa tinh khiết theo em về, trên tay…

EM GÁI VÀ ĐÀN BƯỚM RỪNG

Sau những ngày mưa - thung lũng trắng
Từ đâu cánh bướm rập rờn bay
Em gái rượt theo, bím tóc vàng trong nắng
Cũng hoá thành đôi bướm giữa ngàn cây

GIỮA  RỪNG MIỀN TÂY

Khi anh đến những cánh rừng miền Tây
Hoa ban trắng cả một vùng đất lạ
Sông tháng ba soi những chùm gạo đỏ
Hoa đào sương trên thảo nguyên mênh mông

Anh tìm đến ngọn nguồn những con sông
Nơi ngày đêm mây mù giăng phủ
Trong tiếng suối thầm thì khe đá
Anh muốn nghe tiếng sóng buổi triều dâng
Đừng trách nghe  em, giây phút bâng khuâng
Anh lặng nhìn về những phương bão nổi
Anh bối rối trước những điều em hỏi
Thấu tận cùng mảnh đất của tình thương…
Mỗi lần anh nhìn em gái trên nương
Chiếc ếp (1) nhỏ đựng niềm vui nho nhỏ
Tuổi đến trường ước mơ đang rộng mở
Bao nhiêu niềm thương mến lại trào dâng
Những buổi nhà sàn thao thức trong đêm
Anh lắng nghe tiếng quay sa nhắc những thời đói khổ
Mùa đốt nương tháng ba nhìn những con rồng lửa
Vẫn xót xa như bị đốt thịt da
Gíó Lào thổi qua nắng bạc mái nhà
Mùa đông về đất phủ đầy sương muối
Đất Nước nghèo, bao lần anh muốn nói
Yêu quặn lòng từng bóng áo chàm xanh
Những giọt cần lao gội tắm cho anh
Củ sắn củ khoai khi đói lòng thơm ngọt
Những điệu xiết xương (2) anh chưa biết hát
Nhưng hiểu nỗi lòng người con gái đang yêu…
Những buổi lặng yên bên suối giữa rừng chiều
Nghe tiếng cối nước cần cù mải miết
Anh bỗng thêm yêu những con người chân thật
Có hai bàn tay như lõi gỗ rừng lim
Anh yêu những cơn mưa rừng chợt đến chợt tan
Con đường hẹp, cây già thầm toả bóng
Những ngọn núi khi sáng loá vầng mây trắng
Lúc tối sầm mưa giông
Anh yêu dòng sông khi ánh chiều buông
Cuồn cuộn một khoảng trời cháy rực
Những dòng sông vượt qua bao ghềnh thác
Có còn nguyên những tâm sự của rừng
Gửi về nơi bát ngát trùng dương…
__________________________
1. Làn đựng bằng mây của đồng bào Thái đeo bên hông
2. Những bài dân ca Thái về tình yêu

Nhà thơ - Đạo diễn Điện ảnh Mai An Nguyễn Anh Tuấn

SỚM SÔNG ĐÀ

Xe đi vượt dốc đường trường
Xuôi theo lũng hẹp phủ sương bạt ngàn
Dãy dài đợi chuyến phà sang
Dòng sông như vẫn mơ màng đêm qua:
Đôi bờ điện sáng sao sa
Sớm nay để một sông Đà trong sương…

Chợ Bờ- Suối Rút
     
CÔ GÁI NGỒI TRÊN NHÀ SÀN

Cô gái Thái chải đầu trên một bậc nhà sàn
Cảnh vật là gương soi trong mắt nhìn âu yếm
Chỉ có một chàng trai lúc chiều tối thường dạo quanh bản vắng
Là không giúp được cô chải đầu ngay ngắn hơn

Châu Thuận

SỐP CỘP

Nóc nhà sàn ẩn hiện giữa khói chiều
Chặng đường vắng có gốc ban chỉ lối
Trời Việt- Lào đổ sang màu huyền thoại
Suối Cộp vang lừng điệp khúc của cô đơn (1)
Nơi trời cao hơn, ánh nắng trong hơn
Giọt lệ buồn cũng ngọt thơm như mạch núi
Giữa rừng chiều bước chân sao bổi hổi
Tiếng suối cô đơn ám ảnh suốt đời ta !
__________________
1. Suối Cộp, còn gọi là Nậm Kông- Theo truyền thuyết của
 người Thái,  đó là con suối bị lưu đày.

(Còn tiếp)
                                       

Tin liên quan:
Mai Hồng Niên "bâng khuâng thức giữa câu Kiều" (01.04.2014 23:34)
Chùm Thơ giải nhì cuộc thi thơ báo Người Hà Nội của Mai An Nguyễn Anh Tuấn (28.03.2014 23:36)
Con là dòng sông xanh tắm mát bãi bờ (27.02.2014 16:01)
Nguyễn Anh Tuấn: Nơi ấy là kinh thành cổ tích (13.12.2013 22:42)
Chuyện nhà văn Ma Văn Kháng ký tặng sách (11.12.2013 01:51)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Thơ Châu La Việt (29.05.2017 20:22)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Thông báo mời dự tọa đàm giới thiệu Văn hóa tín ngưỡng Thờ Mẫu Tam Phủ của người Việt Nam
Thụy Khuê: Nói chuyện với dịch giả Trần Thiện Đạo
Dịch giả Trần Thiện Đạo vừa qua đời tại Paris
Thụy Khuê: Trần Thiện Đạo, lần gặp cuối
Trần Thiện Huy: Đi xa hơn Balzac – chỗ đứng ít được ghi nhận của Vũ Trọng Phụng trong văn chương hậu thuộc địa (P2)
Nguyễn Thuỳ: Ðôi mẩu chuyện về Bùi Giáng
Chùm thơ Vũ Thương Giang (Ucraina)
Đinh Văn Đức: Mười năm mất nhà ngữ học Cao Xuân Hạo -Nhớ về anh Cao Xuân Hạo
Tổng tập về rươi
Bạch Y Ngũ Bút: Thú chơi hoa "điếc không sợ súng" của Vương phu nhơn (phần 2)
Tin cùng chủ đề
Bốn bài thơ bất tử về hoa mai
Đi tìm bài thơ Vòng trắng của Phạm Tiến Duật
Trường ca Đất nước hình tia chớp (Ch 7+10) - Trần Mạnh Hảo
Chùm thơ Nguyễn Sĩ Đại
Đọc “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu
Chùm thơ Nguyễn Văn Hòa - Phú Yên
Thơ viếng Ai-ma-top
Về bài thơ Hai nửa vầng trăng
Ảo ảnh
100 bài thơ hay nhất VN thế kỷ 20
 
 
 
Thư viện hình