Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
18.12.2017 14:59 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười hai 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 4
Số truy cập: 879258
Tin tức > Trang Văn người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Quang "còm"
[25.01.2016 14:59]
Xem hình

Trần Văn Quang, đấy là tên đầy đủ của thằng bạn tôi. Có lẽ, chẳng bao giờ chúng tôi lại gọi nó một câu tử tế như vậy. Quang “còm” là được lắm rồi! Cái tên như thế vừa mộc mạc, vừa thân thiện lại hợp với hình hài của nó.


Trong nhóm bạn đồng niên cùng quê của tôi may mắn sót lại sau chiến tranh, ngoài Quang “còm” còn thêm cậu Lượng nữa. Đúng ra, ngày ấy chúng tôi có mười lăm thằng tất cả, cùng lên đường nhập ngũ một ngày để rồi sau đó đi vào chiến trường. Nhưng vừa mới tham gia chiến trận được mấy năm đã có mười hai thằng phải nằm lại phơi nắng, phơi sương ở nơi miền quê xa lắc. Kết thúc chiến tranh, hai đứa chúng nó ra quân trở về quê làm ruộng. Một mình tôi tiếp bước con đường bút nghiên đã một thời dang dở, rồi ở lại Thủ đô lập nghiệp cho đến nay.
Giờ đây, tôi đã là cán bộ cao cấp của Nhà nước, được nhiều người trọng vọng, suốt ngày nghe những từ xưng hô “thưa, bẩm…” lễ độ với mình. Chỉ có Quang “còm” và Lượng chân chất làm ruộng ở quê, lấy nê bạn bè cùng lứa ngày xưa lúc nào cũng bô bô, bỗ bã. Đến bây giờ mà vẫn cứ gọi mày xưng tao bạt mạng chỉ cần nhìn thấy mặt nhau.
Thực ra, nhiều lúc tôi cũng phát ngượng với những người xung quanh về những câu ào ào như vậy. Mà bây giờ tuổi đứa nào đứa nấy cũng chạm gần sáu mươi rồi chứ! Chúng nó cũng đều lên ông lên bà cả, đâu có còn trẻ con như ngày xưa để mà xưng hô như vậy.
Trong hai đứa thì cậu Lượng có vẻ tế nhị hơn, chứ Quang “còm”…
… Ấy như lần cậu ta ra nhà nhờ tôi xin việc cho đứa con trai đầu làm ở Hà Nội. Bây giờ nghĩ lại mới thấy vợ và con gái mình có phần nói đúng:
- Cái bác Quang này thế nào ấy. Đến xin việc cho con mình mà cứ như ra lệnh. Bố đã xin cho làm ở một doanh nghiệp nước ngoài lương cao như thế vẫn còn bảo: “Con tao không đi làm thuê cho bọn đế quốc sài lang. Nó chỉ đi làm cho các Công ty trong nước thôi. Tao nhờ mày là nhờ chỗ đó!”. May mà bố mình là người điềm tĩnh mới kiên trì phân tích, thuyết phục bác đã nghe ra nên bây giờ anh ấy mới khá ra chứ không thì…
Rồi con gái tôi còn nói:
- Bác này đến đây cứ như chỗ không người ấy, miệng nói oang oang làm vỡ cả nhà ra, người ngoài nghe cứ tưởng nhà mình đang cãi cọ nhau điều gì. Chân thì lê quèn quẹt đôi dép nhựa cáu bẩn, không có một chút ý tứ gì cả. Ngay như cái cầu thang này con vừa cố sức lau sạch như thế, nhưng vừa quay trở lại đã thấy chi chít vết bẩn của chân bác ấy. Mà còn chuyện này nữa chứ! Mấy lần con bắt gặp bác ngồi một chân ghếch ngược lên ghế, còn một chân đang thả xuống sàn. Rít rèn rẹt điếu cày sau đó xì vào bô đầy bã thuốc và nước đen ngòm, rồi nín thở một lúc mới nhả khói ra ngoài. Bỗng dưng mặt mày bác ấy tái nhợt, mắt trắng dã, hai tay thì giơ ra chới với như bắt chuồn chuồn, phải đến một lúc tay mới vịn được thành ghế. Con nhìn thấy thế vừa sợ, vừa buồn cười. Mà hay ho gì hút thuốc chứ! Người hôi, cả nhà mình hôi.
Được thể vợ tôi còn chêm vào:
- Mẹ cũng bực bác ấy lắm! Vì là bạn của bố nên nhiều lúc không nói ra được đấy thôi! Con thấy không? Đa số những ai đã bước chân vào nhà mình khi gặp bố đều: Chào anh, dạ thưa anh, báo cáo anh… Có ai dám xưng hô mày tao như bác ấy đâu? Thế mà bố vẫn chịu được.
Đến lúc này thì tôi không thể nhịn thêm hơn nữa nên vội quát:
- Bố cấm hai mẹ con nhé! Đây là lần cuối cùng bố nghe điều này! Bác Quang là bạn nối khố của bố. Ngày xưa thời chiến tranh nhờ có bác ấy bố mới được khá lành lặn như thế này đấy! Thân mật lắm bác mới gọi nhau như vậy.
Nghe xong hai mẹ con trố mắt ngơ ngác nhìn nhau rồi im lặng không nói thêm một lời nào. Bỗng dưng tôi cảm thấy ghét ghét cậu Quang. Đúng! Thằng này không biết điều thật. Bạn thì bạn chứ ngày xưa khác, bây giờ khác.
Bao chuyện về Quang “còm” làm tôi cứ nghĩ miên man mãi, mà sao từ trong lắng sâu vẫn thấy thương nó nhiều hơn, nhất là vào những lúc như thế này, không có nó bên cạnh. Tiếng gọi mày tao sao mà gần gũi thân thương thế, nó ẩn sâu trong tâm khảm tôi từ những ngày ấu thơ cho đến nay, không thể dễ dàng gột bỏ hết được. Đã nhiều lần tôi muốn quên nó đi, nhưng sao khó thế. Vào những lúc cô đơn như thế này, tôi lại da diết muốn được nghe tiếng gọi mày tao của hai đứa Quang “còm” và Lượng. Thế mà tất cả xung quanh tôi giờ đây vẫn lặng im.
***
Giá như không có cậu Lượng đột ngột từ quê ra tìm tôi vào chiều hôm qua thì chắc mọi chuyện về Quang “còm” còn đọng mãi trong tâm trí tôi là những kỷ niệm đẹp nhất của mình. Nhưng chữ “ai ngờ” trên đời này như một mũi dao nhọn sắc đột ngột lao đến ngoáy nhói trái tim tôi. Khi cậu Lượng đang bức xúc, bực bội, đỏ mặt, tía tai, giơ tay chém chém vào không khí, với giọng nói nhát gừng kể tội:
- Ông biết không? Tôi đau đầu với thằng Quang lắm. Này nhé! Nó có bà vợ khoẻ mạnh, đảm đang chiều chồng, chăm con hết ý. Cậu ta hơn hẳn hai đứa ta là đã lên chức ông nội của ba đứa cháu, con hai thằng lớn. Còn thằng út thứ ba cũng đã cưới vợ ra ở riêng hồi đầu năm rồi. Mấy đứa con đều có công ăn việc làm ổn định, thu nhập rất khá. Một gia đình ở vùng thôn quê như vậy quá hạnh phúc và thành đạt làm cho nhiều người mơ ước. Nhưng có lẽ cái sự đời “sướng mà không biết sướng” để rồi không biết mình đang ở đâu, dẫn đến lú lẫn, trượt dốc. Đã cuối đời còn để cho thiên hạ chê cười, đàm tiếu.
Ngừng một lát Lượng nói tiếp:
- Tất cả mọi chuyện đều xảy ra từ ngày cô dâu út có thai. Lúc đó thằng chồng nó vừa đi sang Hàn Quốc lao động được mấy hôm. Nghe được tin này, thay vào đó là sự vui sướng mừng cho con mình thì gương mặt thằng Quang “còm” bỗng ưu tư trầm hẳn đi, cứ lầm lầm, lì lì. Nhiều lúc xem ra có vẻ bồn chồn lo lắng, tâm trạng như có điều gì bất ổn.
Trầm tư một lúc Lượng lại nói tiếp:
- Thú thực với ông, thằng Quang “còm” ở quê đã hết cách cứu chữa rồi đấy! Mới đầu hàng xóm ì xèo chuyện nó quan tâm nhì nhằng với con dâu tôi cũng không tin, nên cũng chả nhắc nhở nó làm gì? Nhưng mà mọi chuyện à ơi đó cứ phát triển mạnh lên theo ngày tháng, buộc tôi phải giở ngón nghề trinh sát ngày xưa, lặng lẽ bí mật mở một cuộc điều tra theo dõi. Nắm bằng chứng trong tay mới vạch được mặt cái thằng mất dạy đó!
Rít một hơi thuốc lào rồi ngửa miệng lên trần nhà nhả hết chuỗi khói trắng đặc quánh, kèm theo một chuỗi sù sụ cơn ho, Lượng mới nói tiếp:
- Tôi nhiều lần bắt gặp thằng Quang “còm” chăm sóc cô con dâu rất lạ, cứ hay thậm thò, thậm thụt bên ấy luôn. Lại còn quan tâm chiều chuộng quá mức, đi đâu cũng mang quà về chỉ dành riêng cho nó. Đành rằng mình là bố chồng đang ở nhà giúp đỡ con cái, nhưng nói gì thì nói, phải có ý tứ và khoảng cách chứ! Nhất là khi chồng nó đang đi xa. Những chuyện như vậy là trách nhiệm của người vợ phải đứng ra đảm nhận lo toan, đâu phải việc của nó. Tôi đã nhiều lần lấy tình bạn bè rồi gọi riêng thằng Quang “còm” ra nói điều hay lẽ phải. Nhưng nó đã không biết cảm ơn còn mắng át lên: “Mày thì biết cái gì mà nói, việc của tao, tao lo. Đừng có bận tâm làm gì?”
Lặng đi một lúc Lượng mới nói tiếp:
- Ông nghe có tức không chứ! Tôi định chửi thẳng vào mặt thằng Quang: - Thế mày không biết xấu hổ à? Khi tháng nào mày cũng lén lút đạp xe chở con dâu lên bệnh viện huyện để khám! Mày tưởng như thế đã che kín mắt thiên hạ đó sao? Có vụng trộm bất chính mới kéo nhau đến nơi xa để khám gì gì ở đấy đúng không? Mày là thằng bạn chí cốt của tao với thằng Hoàng nên chúng tao mới kiên trì giúp đỡ đấy! Chứ như đứa khác chúng tao bỏ mặc! Mày thương vợ con mày và thương chúng tao thì hãy tỉnh ngộ ngay…! Mà bà vợ mày cũng lạ thật đấy! Mày cho uống phải thứ thuốc gì làm dây thần kinh cảm xúc trơ trơ ra để rồi không có một phản ứng ghen tuông giữ cho hạnh phúc gia đình êm ấm?
Lượng quá ấm ức vì bị dồn nén lâu nay, bây giờ mới có dịp bung ra. Nhưng hai tai tôi lúc này hầu như đã ù đi không còn nghe tiếp được điều gì nữa. Vậy là, thằng Quang “còm” của chúng tôi hỏng thật rồi chăng? Đúng là người đời thường nói: “Thức đêm mới biết đêm dài…”. Một cái thằng xưa nay vẫn hết lòng vì bạn, luôn nhận phần khó về mình, không phải chỉ có bây giờ mà trước kia vẫn thế. Cái ngày ở chiến trường “Giọt nước cuối cùng, viên thuốc cuối cùng” thằng Quang “còm” đều dành phần cho bạn. Kể cả những lúc cái chết đến cận kề mà nó vẫn không sợ, luôn đứng ngoài cửa hầm để chắn bom đạn cho tôi. Trong tất cả bạn bè, ai nấy đều yêu quý, nể phục Quang “còm”. Thế mà bây giờ lại hư đốn thế ư?

***

Bẵng đi một thời gian dài ba đứa chúng tôi không liên lạc với nhau được, vì công việc của tôi quá bận rộn lại phải đi công tác nước ngoài luôn. Đến hôm nay tôi mới có dịp về làm việc với lãnh đạo tỉnh nhà. Chuyện của Quang “còm” lại ập đến, ứa lên trong tôi một nỗi buồn khó nói. Có lẽ nhân dịp này mình tranh thủ về quê tìm hiểu lại một lần nữa, rồi cho cậu ta ra bã, trắng đen phải thật rõ ràng. Là bạn bè càng có trách nhiệm với nhau, lỗi lầm như thế không thể nhân nhượng và tha thứ được. Phải…?
- Ơ! Thằng Hoàng đúng không? Trưa nay xem Tivi thấy mày đã về tỉnh, nên tao vội đạp xe từ nhà lên đây tìm mày đấy! – Tiếng ai như tiếng Quang “còm” reo lên.
Nghe tiếng gọi, tôi ngoảnh mặt lại chạm ngay đúng mặt nó. Sao mà ghét thế! Thằng này trơ trẽn quá, chẳng có một chút gì gọi là xấu hổ cả. Nghe giọng nói và nhìn qua gương mặt của Quang “còm” cứ câng câng vô tư. Đấy! nó còn tươi cười rồi lao đến ôm lấy tôi nói:
- Gặp được mày tao mừng quá! Ngày mai là chủ nhật vợ chồng tao mời mày về dự một sự kiện mới trong gia đình nhé! Tin vui đấy! Con dâu út của tao vừa sinh con trai, mẹ tròn con vuông rồi.
Tôi ẫm ờ trả lời lúng búng trong miệng rồi mỉa nó:
- Ờ ờ… Chuyện của nhà mày cả thôn có ai lại không biết, chắc mọi người vui lắm đấy nhỉ? Phải không? Mày đúng là thằng…
Tôi định nói tiếp thì Quang “còm” cướp lời:
- Vui quá đi chứ! Mày tính xem - Hơn chín tháng trời qua tao lo lắng, bồn chồn mất ăn, mất ngủ, kể từ ngày nghe tin cô con dâu út mang thai. Trong lúc đó, thằng chồng nó hồi còn bé, thỉnh thoảng lại lên một cơn động kinh. Mày có nhớ không? Thời còn quân ngũ chúng mình đã vượt Trường Sơn qua bao nhiêu cánh rừng khô xác bởi máy bay Mỹ rải chất độc da cam. Nhưng phải ăn rau rừng ở đấy, uống nước sông nước suối ở đấy. Bây giờ ai dám bảo chắc chắn rằng trong chúng ta không có ai bị nhiễm độc. Người ta nói: Thứ đó nó di truyền đến mấy thế hệ sau ấy chứ! Đấy, mày thấy gương thằng Hoà đó, vợ nó sinh ra ba đứa con đều ngây ngây, dại dại, sống dở, chết dở. Khổ chưa? Nên khi vừa nghe được tiếng khóc oa oa chào đời của thằng cháu, tao mừng đến rơi nước mắt, lao ngay vào sở mục hết hình hài thằng bé. Thấy nó đầy đủ bình thường như bao nhiêu đứa trẻ trên đời này, không có một chút dị tật nào cả. Mừng lắm! Tao thở phào nhẹ nhõm, ôm chặt lấy bà vợ và cứ thế hét toáng lên: “Cảm ơn ông bà tổ tiên, cảm ơn trời đất! Vợ chồng con sung sướng và hạnh phúc quá…!”
Quang “còm” nheo mắt, nhoẻn miệng cười mãn nguyện rồi buông tôi ra, vội vàng lấy xe trở về nhà. Nhưng còn cố ngoái đầu lại nói khẳng định:
- Cả nhà tao đợi mày đấy! Nhớ nhé…!
Tôi bất ngờ, sửng sốt và đứng yên như trời trồng. Cái miệng ú ớ cứng đơ, trố mắt nhìn theo cái dáng còm nhom tất bật đạp xe của nó. Quần xắn móng lợn ống thấp, ống cao. Lưng áo bạc trắng của mồ hôi muối đang hoà vào dòng người tấp nập, hối hả ngược xuôi trên đường phố của chiều cuối thu se se lạnh.

Hà Nội, cuối thu 2008
                                                                                                                     

Võ Minh
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Máu anh hùng (08.05.2016 01:24)
Cảm hoài (24.07.2015 04:21)
Như cánh chim câu (19.12.2014 01:23)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Thông báo mời dự tọa đàm giới thiệu Văn hóa tín ngưỡng Thờ Mẫu Tam Phủ của người Việt Nam
Thụy Khuê: Nói chuyện với dịch giả Trần Thiện Đạo
Dịch giả Trần Thiện Đạo vừa qua đời tại Paris
Thụy Khuê: Trần Thiện Đạo, lần gặp cuối
Trần Thiện Huy: Đi xa hơn Balzac – chỗ đứng ít được ghi nhận của Vũ Trọng Phụng trong văn chương hậu thuộc địa (P2)
Nguyễn Thuỳ: Ðôi mẩu chuyện về Bùi Giáng
Chùm thơ Vũ Thương Giang (Ucraina)
Đinh Văn Đức: Mười năm mất nhà ngữ học Cao Xuân Hạo -Nhớ về anh Cao Xuân Hạo
Tổng tập về rươi
Bạch Y Ngũ Bút: Thú chơi hoa "điếc không sợ súng" của Vương phu nhơn (phần 2)
Tin cùng chủ đề
NHÀ VĂN NỮ LỆ HẰNG - VIỆT KIỀU ÚC: Viết rất là khổ cực!
VĂN HỌC VIỆT NAM HẢI NGOẠI
Anh hoa phát tiết ra ngoài - Trần Thị Bông Giấy (Hoa Kỳ)
Mùa thu vàng
Vĩnh biệt Võ Thị Thu Trang
Gặp các nhà văn Mỹ ở hải ngoại
Quyên
Phạm Tiến Duật đây là một con đường
TS Thái Kim Lan và tủ sách Tuyển tập văn học Đức - Việt
THĂM TRƯỜNG M. GORKI
 
 
 
Thư viện hình