Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ ba,
28.03.2017 06:27 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Ba 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 4
Số truy cập: 777753
Tin tức > Trang Thơ người Việt tại Nga > Xem nội dung bản tin
Thơ Hoàng An
[27.05.2007 06:46]
Xem hình
Hoàng An
LTS: Hoàng An, tên khai sinh: Hoàng Thị Thanh Nga. Sinh ngày 24/7. Quê quán: Cao Bằng. Sinh viên Trường ĐH Dầu khí Gubkin (Matxcơva)
Các bút danh khác: BDKK (Bạch Dương Không Khóc), Dương, Nhiên, Nguyệt .v.v..
Đã đăng thơ trên các Tạp chí Đất Nước, Đoàn Kết...

CỔ TÍCH CỦA CHỊ

Ngày xưa chị làm công chúa
Nhóc ngoan cam phận bề tôi
Cổ tích êm đềm là thuở
Bề tôi cuống quýt vâng lời

Ngày trăng nhóc thành hoàng tử
Chị là con bé lọ lem
Ngỡ ngàng sóng tình thiếu nữ
Dập dìu lời thơ mỗi đêm

Tập tễnh ghép vần cho nhóc
Ngập ngừng ý chẳng thành câu
Hoàng tử chắc không thèm đọc
Lọ lem lủi thủi ôm sầu

Cổ tích không tròn từ ấy
Trăng qua nửa bóng đơn tình
Cổ tích sau trang mười bảy
Chỉ là mặt giấy trắng tinh

Moscow - 27/2/2006


VIẾT SAU LƯNG THẰNG QUỶ

Có một hôm nhìn mày cứ nghi nghi
Âm mưu gì mà ngó tao lạ thế?
Nè, thằng quỷ, đừng tưởng tao không thể
... ngó lại mày như cái cách mày đang

Một hôm mày (chắc làm bộ) mơ màng
Tay quơ lộn kiểu gì mà ... hay quá
Trúng tay tao, (trúng chóc ngay mới lạ!)
Quỷ thiệt mày! Mơ mà vẫn còn gian!

Một đêm mày (chắc cố ý) ôm đàn
Giữa hành lang nghêu ngao lời ... bò rống
Ối mama! Ối trời cao đất rộng!
Tao vô can mà bị cả phòng rầy

Một chiều về, đường tan học gió bay...
...bay chiếc khăn, thì kệ tao lượm lại
Mắc mớ chi, mày giành khăn con gái?
Báo hại tao cụng phát muốn u đầu

Một lần mình "quyết chí" nghỉ chơi nhau
Quyết ghê lắm, được tới ... hai tuần đấy!
Hình như tao... hình như... làm sao ấy
Viết sau lưng, thằng quỷ, viết... tên mày

Moscow-23/5/2006


MÀY SẼ VỀ

(Hoàng Thượng ngự ban cho Đạo Sỹ)

Mày sẽ về, và tao sẽ nhớ
Có một thời tiếng đập cửa oang oang
Biết ngoài kia chỉ mày - lão ngang tàng
Tao cú lắm, cứ câu giờ cho chết !

Mày sẽ về, còn ai cho tao ghét ?
Những điêu ngoa luôn miệng đã quen rồi
Những trận kình nảy lửa mãi không thôi
Chưa thắng bại, sao mày toan chuồn mất?

Rồi ai sẽ rầy tao lời thành thật?
Ai nạt tao mỗi bận quá ham chơi?
Ai nhắc khi mùa tuyết cạn đến rồi (*)
Những hiểm nguy rập rình nơi đất khách ?

Mày sẽ về, bỏ lại muôn bỡ ngỡ
Khi mình tao đường tan học nắng vàng
Khi mình tao đường tan học tuyết giăng
Khi mình tao lối tan trường lộc biếc

Mày sẽ về! Mày sắp về! Vẫn biết...
Vẫn ngó lơ, làm bộ nụ nắng hè
Vẫn điêu ngoa, vẫn gắt gỏng, giễu chê
Vẫn để dành...
bí mật...
hình giọt nhớ...

Moscow - 13/6/2006


RU NGƯỜI BÊN BỜ LẺ (2)

Niềm đau anh sâu hơn trong tim em
Nghẹn lời ru mang bóng hồng xa khác
Đôi gót son đã qua mùa bướm lạc
Bỏ lại anh bên bờ lẻ quê người

Em đã khóc bằng hai lần anh cười
Rơi cho anh - hàng lệ quen chảy ngược
Rơi bao nhiêu mới nhòa hình bóng trước ?
Trong mắt anh ráo hoảnh vẫn hiện về

Phải chi em có thể hóa thân đê
Ngày thuyền hoa chị ấy qua bờ mộng
Để anh trải những bước lòng cuồng sóng
Vẫn quẩn quanh nơi xa ấy - quê nhà

Phải chi giữa giá đông Mạc Tư Khoa
Em được làm gốc thông già bình lặng
Để lỡ cơn bão tuyết mù mịt trắng
Bước lang thang anh ghé lại nương lòng

Phải chi em được làm một khoảng không
Em sẽ phủ quanh anh bằng hơi ấm
Sưởi bình yên đến tận hồn sâu thẳm
Để được tan trong thanh thản nét cười

Nhưng em chỉ là em - một con người
Nhỏ bé thôi, chỉ biết đau hai nỗi
Nỗi sâu hơn em vẫn đang chịu nổi
Mong anh chia đau để bớt đau cùng

Moscow - 17/8/2006


GỬI GIÓ

Gió qua, và không biết
Cho đến tận chiều nay
Khi chẳng còn xanh biếc
Thân cỏ tàn vẫn lay

Đã nhạt nhòa màu nắng
Mặt trời cũng mỏi rồi
Chỉ còn không gian lặng
Nghe tiếng lòng cỏ thôi

Gió chừng không lại nữa
Cỏ sẽ đi ngày mai
Ngậm cười khi tàn lửa
Sợi khói gió nâng dài...

Moscow - 25/9/2006


KHI NHÓC CƯỜI

Khi nhóc cười, những đường nhăn đuôi mắt
Như lối quen ấm dịu nắng thênh thang
Chị ước gì có thể ôm, ôm chặt
Cả mùa thu trong mắt nắng dịu dàng

Khi nhóc cười, thung lũng buồn rạng rỡ
Chợt mở ra say đắm tựa thiên đường
Chị lóng ngóng, ngượng ngùng, tìm vội cớ
Để ngã vào cho thỏa mộng yêu thương

Khi nhóc cười...
Chị ngàn muôn bối rối
Nỗi riêng tư
dào dạt
cứ cuộn trào
Chị đem giấu sau tóc - bờ tóc mỏi
Lỡ một ngày không che nổi...
Làm sao... ?

Moscow - 27/9/2006


DIỆU KỲ
(viết cho người gõ cửa mùa tuyết tan 2005)

Một lần thiên đường vỡ
Cửa lòng khép lại rồi
Nghe gió lay cũng sợ
Tiếng gõ nào xa xôi

Người lại mùa tuyết ngập
Gõ cửa mùa tuyết tan
Ta sợ rồi say đắm
Đâu xót xa xuân tàn

Ấp ủ mùa lộc nhú
Thổn thức mùa lá rơi
Lại một mùa tuyết phủ
Lạnh lắm không, tim người?

Lặng thầm như chiếc bóng
Thiết tha bên hững hờ
Người còn nuôi ảo vọng
Một thiên đường trong mơ

Gom mảnh thiên đường vỡ
Người ghép một trái tim
Ta ngập ngừng hé mở
Cỏ nhân gian thật mềm...

Moscow - 20/8/2006


KHÔNG ĐỀ MÙA TÀN HẠ

Liệu em còn có thể
Gọi anh tiếng nồng nàn
Như em từng gọi thế
Ngượng ngùng mùa tuyết tan?

Liệu em còn có thể
Chuyện trò anh một lần
Thân tình như đã thế
Hân hoan ngày vào xuân?

Liệu em còn có thể
Đường chính được hờn ghen
Khi giữa hai lối rẽ
Anh chẳng về lối quen?

Tàn hạ rơi xao xác
Cánh bồ câu bơ vơ
Nụ hôn đầu đi lạc
Em tìm đến bao giờ ...?

Moscow - 17/8/2006


lỜI M?NG DU CHO NHÓC

Viết cho nhóc lời mộng du sâu lắng
Chị quên rồi những giấu giếm thường ngày
Ý thức ngủ, và trong nơi tim lặng
Trộm mộng du, trộm gào thét đắm say...

Nghiêm nghị ấy, nhóc ơi, là kìm nén
Chị làm sao giả lả đẩy đưa lời?
Gắt gỏng ấy chẳng qua vì e thẹn
Khi nhóc đùa, trêu chị, gọi "Bé ơi...!"

Muôn bận rộn chẳng qua là viện cớ
Sợ gặp nhau, say trong mắt nhóc cười
Thà cứ thế, để bình yên niềm nhớ
Cơn cồn cào rồi cũng phải qua thôi.

Hờ hững thế, vì nhóc tinh ý lắm,
Một ánh nhìn hơi khác đã tỏ tường
Lạnh lùng thế vì tận trong sâu thẳm
Chị đã kìm muôn cháy bỏng yêu thương

Tội lỗi gì cơn mộng du vô thức
Chị ngờ đâu, viết cho nhóc vu vơ
Bí mật mỏi chẳng chịu yên trong ngực
Lẻn vào thơ, khai hết những giả vờ...

Moscow - rạng sáng 23/9/2006


CHỖ NGỒI BÊN CẠNH

(tặng ông Hoàn dở hơi )

Giảng đường đâu thiếu chỗ
Sao mày cứ khăng khăng
Một hai đòi ngồi cạnh ?
Rõ dở hơi ! Cái thằng... !

Buổi học nào cũng thế
Tao thành lệ, quen rồi
Luôn để phần một ghế
Cho cái đồ dở hơi

Ai ngờ mày gián điệp
Rình rập tao làm thơ
Méc về cho hai Sếp (*)
Thật oán mày lắm cơ !

Chán! Chẳng buồn trò chuyện
Suốt mấy năm xứ người
Chỉ mong thằng mày biến
Cho ghế bàn thảnh thơi

Hôm nay chuông vào học
Giảng đường vẫn thênh thang
Chỗ ngồi bên tao trống
Thơ chẳng ai ngó ngàng

Dở Hơi ơi, đâu thế ?
Tao bây giờ rất ngoan
Vẫn dành bên một ghế
Để viết tên "Lê Hoàn"

Moscow - 25/9/2006
Hoàng An

* Hai Sếp: ba mẹ



KHÔNG ĐỀ

Từ độ người về bên ấy
Lối ven sông bỗng thật dài
Dòng nước cứ hờ hững chảy
Chẳng nhòa nổi bóng hình ai

Tàn hạ gió về hiu hắt
Mây hờn tủi khóc ướt chiều
Người đi và đem theo mất
Dành cho xa lạ tiếng yêu

Thu về, gió chừng đã mỏi
Mây mưa khóc đã cạn rồi
Sao người còn gieo le lói
Dẫu là mầm ảo vọng thôi ?

Moscow - 25/9/2006

Nguồn:Hội Văn học nghệ thuật VN tại LB Nga
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
CÂY MUA DẠI (26.07.2015 01:27)
Với láng giềng (18.08.2014 18:59)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Một người anh đáng kính
Trần Vân Hạc: Chùm văn xuôi
Mai An Nguyễn Anh Tuấn: Tưởng nhớ Trần Vân Hạc
Nguyễn Trọng Tạo: MÙA THU NƯỚC NGA VÀNG
Lê Thanh Minh: Hoàng hôn nhớ vẫn đây.
Nhạc sĩ Vinh Sử đã thoát nghèo, mua được nhà hơn 1 tỷ nhờ Bolero
Vĩnh biệt nhà văn Nguyễn Quang Thân!
Nguyễn Quang Thân: Vũ điệu của cái bô (truyện ngắn)
Ngô Thanh Hoàn: BẾN SÔNG QUÊ
Nguyễn Ngọc Kiên: Ngày chủ nhật vắng em
Tin cùng chủ đề
Mười mong của người cao tuổi
Thơ Nguyễn Huy Hoàng
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Khoảng trời xưa (Phần 8) thơ Võ Thị Thu Trang
Chùm thơ Châu Hồng Thuỷ
Thơ Nguyễn Ngọc Đan
Hoa dâm bụt
Chiều Matxcơva
Thơ Võ Thị Thu Trang
Em thờ ơ qua cửa, ta một đời lẻ loi
 
 
 
Thư viện hình