Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
24.05.2017 08:21 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Năm 2017
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 4
Số truy cập: 796585
Tin tức > Trang Thơ người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Đài Trang: Thử nhận diện âm mưu cướp quyền in ấn và xuất bản Tuyển tập Thơ Việt ở Đức (P4)
[22.04.2014 17:14]
Tôi thấy bà Như Anh chỉ trích anh Sa Huỳnh là không đúng, anh ấy đã làm trọn bổn phận vì Cộng đồng bằng cả tấm lòng của mình. Hãy nhìn lại những việc anh ấy đã làm. Anh ấy tỉ mỷ thông báo chi tiết và liên tục quá trình tuyển chọn thơ, đưa cả danh sách thơ và nhắc đi nhắc lại thời hạn sẽ đưa in sau khi duyệt lại lần cuối. Vì thực ra anh Sa Huỳnh chỉ là “Trưởng ban tuyển chọn” còn anh Thế Dũng mới là người chịu trách nhiệm biên tập.

Anh Dũng có quyền cắt tiếp cho phù hợp với quyển sách. Vậy mà bị bà ta cho là : « lối làm ăn tự tiện, vô tổ chức, vô trách nhiệm, không bài bản, quá khinh thường tác giả » Tôi lại cho rằng bà ta và những người hấp tấp nghe bà ta đưa ra quyết định „Thu hồi“ sai trái và viết bài thóa mạ, xúc phạm, kiện cáo lung tung mới là „Khinh thường các tác giả“ và coi rẻ giá trị tinh thần của người khác.


Bà Như Anh phê phán là quyển sách dầy và quá nhiều trang so với thông báo ban đầu. Nhưng bà phải hiểu: Công tác cộng đồng không bao giờ đặt ra được 1 con số chính xác. Bởi anh Sa Huỳnh không thể lường được có bao nhiêu người tham gia, không muốn và cũng không nỡ làm các tác giả yêu thơ buồn lòng, nên mặc dù đã có nhắc nhở trong thư cách viết sao cho ít lỗi chính tả và khuyên “trước khi gửi đi, nên nhờ vợ, chồng hay anh em bạn bè đọc trước giùm để tránh trường hợp “thơ không phải là thơ”, song vẫn còn nhiều bài chưa thể gọi là “Thơ”, nhưng anh “không nỡ” gạt ra, vì “vui là chính”, nên dầy chút cũng có sao đâu?


Không thể vì muốn cướp công người ta, mà nỡ sổ toẹt tất cả như thế được! Tôi nghĩ bà đã hơi cực đoan, khi gán ghép suy nghĩ của mình cho tất cả các tác giả trong quyển Thơ này và những người sẽ đọc nó. Vì thực ra 20 người lúc đầu xin rút thơ ra, tôi tin không phải ai cũng nghĩ như bà: „Cuộc đời họ là một minh chứng sự phát triển, thử thách của thuở thiếu thời của hệ lý tưởng cộng sản Mác Lê nin áp dụng bởi tư tưởng Hồ Chí Minh trong cơn bão táp lịch sử thế giới  mà họ được may mắn trải qua nơi mắt bão – Berlin.“ 


Viết như vậy đáng lẽ bà càng phải hiểu: bây giờ họ và bà nữa đang sống ở đâu? Một nước CHDC Đức đã bị vùi sâu dưới đáy mồ? hay là nước CHLB Đức kiêu hãnh đang lãnh đạo Châu Âu? Thời thế nơi đây đã thay đổi từ cách đây 24 năm, mà bà vẫn còn như đang ngủ mê thế ư?


Tôi cũng tin rằng: bằng nấy con người không phải ai cũng độc ác, muốn kiện cáo, chỉ trích, thóa mạ 2 anh và muốn „xé“, hay “thu hồi” cuốn sách như bà và bà Lê Hoài Phương. Bằng chứng là những người “được” bà tin tưởng lôi vào “liên minh kiện cáo” đều lần lượt công khai đòi rút tên ngay khi biết bà „lạm dụng“ họ.


Tôi cũng tin, khi đọc tất cả những gì bà, bà LH Phương, anh Vũ Thế Dũng và tôi viết, Bà con trong Cộng đồng (dù có ghét anh Thế Dũng hay anh Sa Huỳnh) cũng sẽ dần nhận ra Công lý, và không nỡ nào tiếp tục a hùa theo bà như khi chưa rõ ngọn ngành nữa.


Tôi tin ngay cả 10 người ngồi họp dơ tay “biểu quyết” 100% hôm đó, vì bị bà “đánh võng” từ việc này, sang việc khác và dọa lung tung, giờ cũng sẽ hối hận và không muốn đứng về phía bà để hại một NXB của Người Việt mình và chôn vùi „đứa con tinh thần“ của mình nữa.


Tôi tin, đại đa số tác giả có thơ in, là những CON NGƯỜI đúng nghĩa có tầm hồn và trái tim nhậy cảm, họ không nỡ vì tham những đồng tiền „chắc cua một lỗ“ theo cách bà tính, để đồng ý hủy đi công lao cũng như phá hoại tiền bạc, danh tiếng của một Doanh nghiệp còn non trẻ của Người Việt mình, đem đứa con tinh thần của mình trao vào tay một NXB Tây để hất đổ bát cơm đồng loại, nuôi Tây như bà kêu gọi:


“Xin khiêm tốn tạm tính theo tỉ lệ sách in ở Đức để phát hành tại đây cho 1.000 cuốn cho 150.000 người Việt, nghĩa là 150 người bán được 1 cuốn, cho trên toàn thế giới độ 10% người mua so với số mua trong nước Đức, nghĩa là cứ 1.500 người có 1 người mua, số lượng in và xuất bản trong 50 năm sau cái chết của tác giả là  66.666 cuốn, nếu tạm tính là số người Việt Nam không thay đổi trong 70 năm đó, tuy từ1960 đến nay, kể cả chiến tranh huỷ diệt, dân số tăng gấp bai. Tiền nhuận bút không còn phải trả, bởi có hợp đồng gì đâu. Cứ mỗi quyển VIPEN thu theo giá bán là 20 €, tiền thu1.333.333 €.


Tiền nhuận bút tính ra là 10% =133.333 €.


Trị giá bản  quyền mất đứt cho VIPEN là 288 bài thơ, mỗi bài là 462 € đấy ạ.


Dựa trên cách tính này, bà ta kiện, đòi “bồi thường” giá rẻ nhất là 500 € cho mỗi bài của bà ta và của bà LHP, thật là ngông cuồng và tự phụ! Tôi đọc tới đó bỗng bật cười vì lòng tham của con người này đang phản bội lại bà ta mất rồi. Chưa một quyển sách nào hay mà được tái bản tới 50 lần. Tôi còn đang sợ nó không bán hết 1000 cuốn đầu tiên. Thêm nữa, tiền “nhuận bút“ cũng được in rõ trong Giấy mời và được anh Sa Huỳnh nhắc lại rồi. Nếu bà sợ thiệt, sao không „mặc cả“ trước giá là như thế đi, để xem có NXB nào bị điên mà mua Thơ của bà không? Hay bà biết là không có ai mua, nên lẳng lặng chờ anh Thế Dũng in xong, mới la làng để kiếm tiền “bồi thường” cho chắc ăn? Ừ, mà cũng có khi vì bà tính thấy “Lãi to quá” mới điên cuồng tìm cách cướp quyền in ấn và xuất bản chăng?


Là một Doanh nghiệp có giấy phép đăng ký chính thức, ngoài giá in sách chỉ là 3,50 €/ quyển, nhưng còn công thiết kế bìa cho họa sĩ ? Công trình bầy sách được tính theo số trang? Còn chi phí quảng cáo bán hàng qua mạng?, còn Thuế xuất bản?, thuế Doanh thu?, thuế thu nhập ở nước Đức cũng không nhỏ, chưa kể chi phí vận chuyển,  chi một phần làm vốn gây quĩ cho CLB thơ (nếu bán được hết sách). Còn nếu không bán được, thì chính nhà xuất bản chịu lỗ, bởi rủi do là khôn lường.


Nó hoàn toàn không giống với việc bà Như Anh tự đặt in thơ của bà, rồi đem tặng, đem cho (mà chưa chắc có ai đã muốn lấy). Nhà xuất bản mà bà đặt in không tự bán sách của bà nhằm kinh doanh, nên không phải nộp thuế lưu chiểu. Họ chỉ lấy tiền công in, nên mới rẻ như thế. Bà hãy vào các hiệu sách mà tham khảo giá thành cho 1 cuốn sách dầy như thế đi.

 

IV.Những nỗ lực can ngăn của tôi:


Chỉ vì quyển Thơ Việt ở Đức mà đáng lẽ chỉ cần nhắc nhở nhau để rút kinh nghiệm lần xuất bản sau thôi, Bà Phạm Thị Như Anh đã đưa ra kiện cáo, viết thư theo thiển ý của mình rồi tung lên mạng, và vì thấy trong đó chứa quá nhiều suy nghĩ không đúng, nên dẫn tới nhiều lời qui chụp nặng nề lên những việc làm tốt đẹp của hai người có tâm huyết vì niềm vui chung cho Cộng đồng, như anh Trưởng ban tuyển chọn Sa Huỳnh và anh Vũ Thế Dũng, Giám đốc Nhà xuất bản VIPEN, vì vậy tôi đã viết 2 lời Comment mang tính can ngăn, nhưng bà ta không chịu dừng lại, đã vậy tôi còn bị một kẻ mạo danh nào đó (cùng 1 tên nữa phụ họa) chửi là „ngu, trẻ con và  láo“, nên có làm một bài thơ trả lời như sau:


 

Hơn nhau


Hơn nhau ở một cái đầu


Hơn cách khu xử, đẹp câu chân tình


Hơn người – là biết nhún mình


Góp ý lịch sự, không khinh vẻ ngoài


Luôn biết phân biệt đúng, sai


Nhận chân Quân tử, hay loài Đầu Trâu


Hơn chẳng phải cậy ta giầu


Vênh vác vỗ ngực, phun câu chửi càn


Hơn nhau bởi sự khôn ngoan


Đặt ra câu hỏi, để toàn dân suy.


Hơn người ta chẳng nói gì


Ai lên tiếng chửi, hủy đi danh mình!


Biết trước - sau, chẳng bị khinh


Trọng Nhân, giữ Nghĩa Chân tình, Vị tha


Bạc tóc mà chẳng hơn ta


Lời thiếu nhã nhặn mới là trẻ con!


 

V. Hai chị Lê Hoài Phương và Phạm Như Anh có thể làm một tuyển thơ khác theo tiêu chí riêng.


Theo thiển nghĩ của tôi, nếu hai chị Như Anh  và Lê Hoài Phương „khao khát“ in một tuyển tập thơ theo ý riêng của mình, chỉ dành cho các tác giả và bạn đọc như các chị mong muốn, thì nên bắt đầu lại từ đầu. Kêu gọi mọi người tham gia gửi bài, rồi các chị chọn lựa, ký hợp đồng với từng tác giả, thỏa thuận trả nhuận bút cho từng bài cũng như từng lần xuất bản đầu sách trong vòng 50 năm nữa. Đưa các tác giả „ký bông“ trước khi nộp lưu chiểu. Hãy thực hiện mọi việc «một cách chuyên nghiệp, có bài bản, hợp pháp» như chị Như Anh viết đi, và xuất bản thử xem khi mình in sách để bán, liệu có chui được thuế bằng cái giá „rẻ bèo“ đó không? Chứ dở chiêu hại bạn này ra, xấu mặt lắm.


Những người có lương tri, không ai  ủng hộ các chị làm việc này, vì ai cũng biết khâu chuẩn bị để làm ra một ấn phẩm có giá trị (dù chỉ là lưu giữ kỷ niệm của tất cả những hồn Thơ trong Cộng đồng) cũng không dễ dàng gì, mà cần phải có Tâm huyết, có máu nghệ sĩ thực sự và có tấm lòng mới làm được. Cho dù đó là cơ hội duy nhất như chị Như Anh viết:


  „Thực sự, đó là một hiện tượng rất đặc biệt, hình như chỉ xẩy ra có một lần trên đất Đức. Liệu có xẩy ra nữa cho thế hệ sau không, khó lòng lắm.“ - Như Anh


Thì cũng không nên vì thế mà dùng những lời lẽ đao to, búa lớn kiện cáo, vu khống ý đồ tốt đẹp của người khác, phá đám công việc làm ăn của đồng hương khi đụng chạm tới NXB của người ta, hủy hoại đi danh tiếng của chính mình, gây xáo trộn lòng người và làm xấu đi bộ mặt của Cộng đồng Người Việt tại Đức khi đưa ra kiện cáo lôi thôi.


Thử hỏi qua chuyện này, liệu những tâm hồn nhậy cảm, có còn ai hứng thú nữa không, khi biết sự thật về việc làm này của các chị? Một người thì cao ngạo tự xưng mình là: „Tứ Thập Lục Phương sư muội về Thơ Đường Luật“ mà viết lách hồ đồ, còn người kia mặc dù viết những lời ca ngợi về Thơ bay bổng:


„Thơ là ngôn ngữ, là từ, là âm thanh, là đúc kết của cái đẹp nhất, ngân nga nhất,  cái ý là đa dạng và thanh tao nhất. Nghệ thuật trong Thơ - đó là cái cao sang nhất của con người, của một dân tộc“


Nhưng lại hành động thiếu suy nghĩ và thô thiển ngay cả trong lời văn khi viết về bài thơ, bài mà anh Sa Huỳnh diễn tả cảm giác chua xót của mình khi phải quyết định chia tay „Vườn Thơ“, nơi chính anh là người đã từng gắn bó, hao tâm, tổn sức nhất, để rồi bị thóa mạ bằng những lời vu khống mất hết tình người:


 « Một cuốn sách in nhầm, in hỏng thì in lại, sửa lại mà in, chỉ tốn ít tiền in, chứ có quái gì mà thai nhi với chả Nàng Thơ, Thơ vẫn còn đó chứ đi đâu mà mất.»


 Qua câu này đủ biết chị Như Anh không hề tôn trọng giá trị tinh thần của bao nhiêu tác giả, coi tập Thơ như một mớ rau ít giá trị ngoài chợ, không thích thì „xé“ những bài thơ ra, „hủy“ sách đi, để in quyển khác, chỉ tốn ít tiền chứ «có quái gì»….


VI. Xa rời vườn Thơ


Tôi quá thất vọng về những gì đang xẩy ra, không muốn dính dây với những người có tâm địa xấu, nên cũng quyết định xa rời „Vườn thơ“ này bằng bài họa lại bài thơ của anh Sa Huỳnh với nỗi buồn cho thế thái nhân tình, song vẫn thầm mong một ngày nào đó những hồn thơ thật sự trong sáng, vô tư, chất chứa đầy cảm xúc chân thành nảy sinh từ chính cuộc sống thực, không bon chen, vụ lợi, không lá hoa giả dối sẽ gặp lại nhau trong một Vườn Thơ Xuân tươi tắn, rạng rỡ thấm đậm tình người.


 Xa rời vườn thơ 


(Có sửa lại 1 chút, vì bài đăng trên nguoiviet.de là bài cảm tác tại chỗ)


Nàng Thơ bỏ đi, lòng nhân tàn tạ


Thế gian đảo điên, dối trá u sầu


Còn chi đâu nữa, để mà trao nhau


Tình thân ái bắc cầu cho thương mến!?

 

 

Nàng Thơ dịu hiền, tâm mong điều Thiện


Ngỡ nối tay nhau, mang đến an lành


Đâu có ngờ, bão tố dậy trời xanh


Những cơn gió, giật cây cành tan nát


 

Nàng thơ ra đi, ngậm ngùi  nước mắt


Thương người ở lại se thắt nỗi lòng


Giữa đám đá sỏi, khô cằn ước mong


Hãy lưu giữ tia nắng hồng ngày cũ.


 

Vườn thơ xưa hoa tàn, cây héo rũ


Thương bóng đơn côi ấp ủ nỗi buồn


Giấc mơ này, thôi nhé, sẽ vùi chôn


Giữa tiếng chuông trong hoàng hôn khắc khoải.


 

Nàng Thơ dẫu xa, nhưng tình còn mãi 


Trái tim trinh vẫn lưu lại với đời


Xin nguyện cầu cho mai hậu người ơi!


Thơ trở lại, hương Xuân ngời ngợi thắm.


Chúc các anh, chị Tác giả cũng như Bà con Cộng đồng Người Việt mình Bình an và vui vẻ!


(Hết)


Đài Trang

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Lê Thanh Bình: Dublin (01.11.2016 22:20)
Biển Việt Nam (03.06.2014 03:12)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Thiếu Khanh: Trăng Xa (Thơ song ngữ)
Nguyễn Khôi: Chân dung 99 Nhà văn Việt đương đại - Phần 2
Nguyễn Việt Chiến: Chỉ vì ghen với chồng mà trở thành nhà thơ nổi tiếng
Dương Quốc Việt: Cứ phải nhờ làng phán xét
Nguyễn Duy: CHÚT TÂM TÌNH
Nguyễn Trác: Tên thật và bút danh của các nhà văn
NGUYỄN KHÔI: Chân dung 99 Nhà văn Việt đương đại - Phần 1
Lê Hồng Phong: Trường ca Nguyễn Anh Nông
Nguyễn Xuân Hoà: Sáng mãi tên anh, người chiến sĩ Hồng quân
Bùi Minh Trí: Chùm thơ Mùa Hạ
Tin cùng chủ đề
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng*
Chùm thơ tháng 12 của Hoang Vu (Hoa Kỳ)
Chùm thơ Thái Dương Hạ San
Trái đất mang hình giọt nước mắt
Thăm suối Lenin nhớ Bác
Thuở ấy có em
Thơ tình Bích Xuân
Chùm thơ Du Tử Lê
Tiễn bạn
Chùm thơ Lê Tử Vũ
 
 
 
Thư viện hình