Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ sáu,
23.06.2017 00:29 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Sáu 2017
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 810272
Tin tức > Trang Thơ người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Đài Trang: Thử nhận diện âm mưu cướp quyền in ấn và xuất bản Tuyển tập Thơ Việt ở Đức (P3)
[22.04.2014 17:05]
III. Bàn về vấn đề „nhậy cảm“:

Thưa các Anh, các Chị,

Tôi chỉ muốn hỏi Bà con là: Chúng ta đang định cư trên đất CHLB Đức, trong một thể chế Dân chủ, Tự do thực sự dưới chế độ đa Đảng, mà Chính phủ hết lòng vì nền an sinh xã hội tốt đẹp cho nhân dân (bất kể nguồn gốc nào)?, hay Bà con đang sống trên đất Cộng hòa Dân chủ Đức cũ hoặc là đang ở Việt Nam đây?


Hãy xem bà Như Anh khẳng định:


“ Những người Việt Nam đến đây đại đa số là những người Việt Nam đi từ Bắc Việt Nam – một Việt Nam xã hội chủ nghĩa và đến ở Đông Đức – một Cộng hòa dân chủ Đức.”


Bà ta có bị ”nhiễu sóng” hay không, khi lẫn lộn thời CHDC Đức do ông Erich Honecker lãnh đạo đã qua từ 24 năm nay, với hiện tại là nước CHLB Đức dưới quyền bà Angela Merkel? Có lẽ bà mắc bệnh già, nên lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại chăng? Cuốn Thơ được thu thập và xuất bản vào năm 2013 kia mà, có phải là những năm 1983 đâu?.


Thời gian đủ cho một thế hệ mới trưởng thành vững vàng với cách suy nghĩ tự do, phóng khoáng. Nếu họ muốn tìm hiểu lại thế hệ cha mẹ, thì điều chắc chắn, họ muốn biết về những tình cảm, tâm tư, những xáo động rất đời, rất người trong dòng thời gian đã qua tại nước Đức. Chứ không phải là những gì thuộc về Lịch sử Việt Nam, quá xa lạ với họ, thế hệ thứ 2 sinh ra và lớn lên tại nơi này!


Thiết nghĩ, mỗi công dân đang sinh sống, học tập và  làm việc tại CHLB Đức (dù xác định là ở nhờ) cũng phải có trách nhiệm tôn trọng nhà nước Dân chủ Pháp quyền này. Ai sống ở đây cũng phải hiểu về cấu trúc Nhà nước, Pháp luật và con đường theo định hướng riêng của họ. 


Ngay tại Đức hiện giờ hay cả trong thời CHDC Đức cũ, mà bạn ca ngợi Hitler, người đã cho nước Đức vang bóng một thời cũng bị coi là “nhậy cảm” vì sự dã man trong khi tôn sùng chủ nghĩa Dân tộc cực đoan, làm hại những sắc tộc khác.


Cũng như, nếu bạn đang sống tại Việt Nam, mà viết những bài ca ngợi các Lãnh tụ hay ủng hộ chế độ đa Đảng (mặc dù bạn biết là rất ưu việt) của các nước Tư bản phương Tây và  Mỹ, phê phán chuyện tham nhũng, hành dân của nhà cầm quyền VN (dù đó là sự thực),  dám biểu tình chống Trung Quốc chiếm Biển đảo, biên giới, đất liền của Viêt Nam (để bày tỏ lòng yêu nước), tham dự lễ Tưởng niệm những liệt sỹ, đồng bào đã hy sinh trong các trận đánh chống quân Trung Quốc xâm lược (để nói lên lòng biết ơn và nhắc nhở con cháu luôn coi chừng TQ), đều bị cho là... dám đụng đến những vấn đề “nhậy cảm”. 


Nói như vậy, để chúng ta phân biệt ở hoàn cảnh nào, thì Thơ loại nào bị coi là „nhậy cảm“, và khi quyển Thơ Việt ở Đức muốn đánh dấu mốc lịch sử thăng trầm của người Việt đang sinh sống tại Đức trong bối cảnh “đầy sử tính” của sự lột xác một nước CHDC Đức XHCN, để trở thành một nước CHLB Đức thống nhất theo con đường Tư bản CN vững mạnh nhất Châu Âu, thì nó không thể giống như một cuốn sách Thơ được in và phát hành tại Việt Nam.


Những người Việt Nam đang cư trú tại đây, cũng đến từ mọi miền Tổ Quốc trong mọi hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt về tư tưởng, nguồn gốc, định hướng và trình độ. Có những người là Dân Hợp tác Lao động cũ, ở lại vì kinh tế gia đình hay vì nhận ra chế độ này ưu việt hơn hẳn chốn Quê hương. Có những người phải rời bỏ Tổ Quốc chỉ vì một giai đoạn lịch sử của Dân tộc đã biến họ thành những người, mà Chính phủ hiện hành tại VN gọi là “Ngụy”, trong khi trái tim họ vẫn dành cho Quê hương. Có những người ra đi, vì khác biệt chính kiến, không chấp nhận chế độ Cộng Sản. Có cả những Đảng viên ĐCS ra đi vì không còn muốn bị ràng buộc hoặc không chịu được những bất công. Có những người chỉ vì “đoàn tụ gia đình”, thực ra cũng vì lý do kinh tế. Nhưng cho tới giờ vẫn còn nhiều người tiếp tục rời bỏ Tổ Quốc ra đi vì “ở đó khổ quá”. Chữ “khổ quá” ở đây bao hàm nhiều nghĩa: Kinh tế khó khăn, tham nhũng tràn lan, xã hội rối ren, bất ổn, “bị hành” đủ thứ vào bất cứ lúc nào, đi tới đâu cũng phải “có tiền mới xuôi”, không được nói và viết những điều mình nghĩ ..vv….


 Nói chung, nhóm Người Việt ở Đức là vô cùng phức tạp và khác biệt hoàn toàn với người Việt đang cư trú trong các nước Đông Âu, hay nhóm Người Việt tại các nước Phương Tây khác. Chính vì vậy, “sử tính” nơi này cũng đặc biệt hơn các nơi khác.


Vậy thì do đâu mà bà Như Anh dám khẳng định một cách hồ đồ là :


“Trong khi  99% các tác giả là những người đã trải qua cuộc chiến tranh và trái tim bị day dứt bởi hình ảnh của cuộc chiến tranh này, là những người ra đi từ miền Bắc, họ có những tình cảm rất tự nhiên với Bác Hồ, là những người lính ra đi cứu nước ngày nào đâu dễ gì họ quên được thời lá đỏ của mình, quên được lòng tự hào ngày chiến thắng... “


 Trên đây chắc chắn chỉ là cách „suy bụng ta ra bụng người“ theo chủ quan của bà Như  Anh mà thôi. Thực ra bạn đọc (chỉ riêng ở Đức) còn rất nhiều thành phần như Thuyền Nhân, Tỵ nạn, Sinh viên, Lưu học sinh đi du học…v..v… Và cuốn Thơ là một Tập hợp Thơ của Người Việt ở Đức, nên nó không chỉ nhằm phục vụ những người trong độ tuổi mà bà NA đóng khung và có cùng cách nghĩ như thế, do vậy anh Sa Huỳnh đã cẩn thận loại bỏ những bài thơ đó là đúng, để cuốn Thơ được người ta cầm trên tay trân trọng, chứ không ném vào sọt rác của sự thù hận hay ghét bỏ.


 Trích dẫn câu chuyện trao đổi với anh Sa Huỳnh, bà Như Anh chỉ nói đến một nửa ý, và làm méo mó nghĩa, nên sẽ làm cho người đọc hiểu sai đi hoàn toàn tâm ý tốt đẹp về cuốn sách của anh ấy. 


Một nửa ý tưởng, không có nghĩa gì cả. Một nửa câu nói không thể chuyển tải hết ý đồ. Một nửa sự thật, không phải là sự thật!


 “- Do cuốn sách này sẽ đi từng ngang cùng ngõ hẻm của các nơi trên thế giới, để có thể đi tới những bạn đọc phía bên Mỹ, Canađa, là những người tị nạn chính trị phía Việt Nam Cộng hòa trên, anh chủ trương không tuyển chọn những bài theo đề tài yêu nước có hướng cộng sản đỏ như vậy. – bà Như Anh viết là ghi lại lời anh SH, nhưng thực ra không hết câu.


 Bà ta vẫn kêu gọi „dịch thì phải dịch cho trọn“, còn bà thì lại viết 1 nửa câu. Bà ta viết như thế này nhằm mục đích gì? Ai đã từng quen biết, trao đổi với anh Sa Huỳnh, đủ biết anh ấy có phải là con người „độc đoán“, „phản động“ như thế không? Tôi phải nói, hiếm có người đàn ông nào sử sự bình tĩnh, vui vẻ và hòa nhã như anh Sa Huỳnh!


 Tôi cũng có 1 bài nói về đề tài có lẽ là „nhậy cảm“ và bị loại, nên chỉ còn 6 bài, cũng có điện thoại hỏi anh Sa Huỳnh. Anh ấy giải thích cho tôi là: " Anh muốn tránh, không đụng tới vấn đề “nhậy cảm”, vì quyển Thơ này được in và xuất bản tại các Quốc gia Châu Âu, có thể sang Mỹ, Canada, và ngay tại Đức cũng có nhiều loại người đọc khác nhau. Anh không muốn cho những bài ca ngợi Đảng, Bác, những bài đụng chạm tới quá khứ đau thương của lịch sử Dân tộc, cũng không muốn cho những bài nhắc đến hận thù, chống phá nhà nước, gây hiềm khích, chia rẽ vào. Vì không muốn cuốn sách bị “Bên này”, hay “Bên kia” xé bỏ vứt sọt rác và để nó còn có cơ hội tái bản. Tốt nhất là không có những bài viết sách động lòng hận thù Dân tộc, để ai cũng có thể nâng niu và trân trọng nó"


Tôi nghĩ đó là 1 định hướng hợp lý. Vì ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đi các nước cũng nhằm mục đích kêu gọi Hòa giải và Hòa hợp dân tộc cơ mà.


Còn những bài nói lên hiện trạng chua xót vì nguy cơ bị Trung Quốc gặm dần Biển đảo, đất liền của Tổ Quốc, nhằm thức tỉnh lòng yêu nước trong nhân dân khắp nơi trên thế giới và ngay cả ở Việt Nam, theo tôi cho vào là đúng, vì chúng ta đang ở nước Đức và phải có trách nhiệm nhắc nhở cháu con không quên nguy cơ bị xâm lăng luôn cận kề trong thời kỳ Trung Quốc đang gây hấn liên tục và đòi chiếm hết Biển Đông trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thế này. Không thể gọi đó là “nhậy cảm” mà tránh né mãi được.


Tôi vô cùng ngạc nhiên thấy bà ta lúc thì viết thế này, lúc viết thế khác. Bà ta viết:


„Vì họ (những tác giả - ĐT) chẳng cần có quyển sách này để khởi sắc và cũng chẳng nghĩ đến việc đầu cơ chính trị làm gì, cũng chẳng đòi hỏi bản quyền từng bài Thơ.“


Không “đầu cơ chính trị”, sao bắt phải cho những bài viết mang tính „nhậy cảm“ cho „Bên này“ hay „Bên kia“ vào làm gì? Hãy để cho Thơ được an lành có hơn không? “Chẳng đòi bản quyền từng bài thơ” mà đi kiện người ta, đòi “bồi thường mỗi bài “rẻ nhất” cũng 500 €? Trong khi chính mình gửi đến xin được in và còn bì tỵ anh Dũng gửi những 8 bài? (Thực tế anh ấy rút bài này, thay bài kia vào thôi)


 Ý đồ của anh Thế Dũng và anh Sa Huỳnh đẹp như thế, Nhân văn như thế, mà chỉ vì ích kỷ, thích tôn vinh những gì mình đã trải qua mà bà ta không biết trân trọng những suy tư của tất cả các tác giả khác có thơ in cùng, và không coi trọng bạn đọc thuộc các tầng lớp cư dân khác đang hiện hữu khắp nơi trên Thế giới hay đang sống ngay quanh bà ta tại nước Đức này. Có phải tất cả họ đều nghĩ giống như bà Như Anh không?


„Một thế hệ sinh ra và lớn lên bằng phần hồn chứ chẳng bằng phần xác, một thế hệ được thai nghén trong cuộc chiến tranh chống Pháp, sinh ra trong hoà bình, lớn lên trong cuộc chuyển mình đầy máu và nước mắt để tìm đường đi đến tương lai của cả một dân tộc.”


Người đàn bà này còn nỡ lòng vu cho anh Dũng tội “phản bội” lại bạn bè cùng trang lứa đã hy sinh khi loại bỏ những bài thơ dễ khơi lại hận thù. Còn vu khống cho anh Sa huỳnh tội “bóp méo” cuộc chiến tranh kết thúc vào ngày 30.04.1975 là “cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn”. Thật là khổ cho anh Sa Huỳnh, chỉ vì cái gốc Miền Nam sang đây học từ thời còn VNCH, mà bị người ta moi móc, giá họa, dù đã thực sự hết mình bằng tấm lòng chân thành!


Đúng là giọng lưỡi ác độc, nhằm khoét sâu thêm hố ngăn cách giữa lòng Dân tộc.


“Vậy mà trong tập thơ này Thế Dũng không có một  lời nào cho cuộc chiến lúc anh là lính, mà còn thẳng thừng loại đi những bài thơ nhớ đến các bạn đã hy sinh cùng trang lứa như anh.


Thật đáng buồn.


Còn Sa Huỳnh thì xây dựng hình tượng cuộc chiến tranh dành thống nhất đất nước Việt Nam từ Mũi Cà Mâu đến địa đầu Móng cái của nhân dân hai miền thành một cuộc nội chiến, huynh đệ tương tàn.” - Như Anh


 Tôi cũng hay có dịp đi đó đi đây và tham dự các lễ hội công khai, thấy phần nhiều là mọi người hát những bài hát ca ngợi Tình yêu, ca ngợi Đất nước, Quê hương, và con người Việt Nam phù hợp với tất cả mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp. Bởi đại đa số lãnh đạo các Hội đoàn đều muốn tránh những điều gọi là “nhậy cảm” tại nơi này. Họ cũng phải cố gắng không gây xáo trộn cộng đồng, vì chỉ muốn mang lại niềm vui cho tất cả mọi người, không phân biệt chính kiến, tôn giáo, nhằm mục đích đoàn kết lại khối Người Việt tha hương để giúp đỡ lẫn nhau thôi. Chứ không muốn chia rẽ lòng người.


Riêng bài thơ “Anh thương binh và bài vọng cổ” của anh Sa Huỳnh là 1 bài thơ rất hay cả về chất, về ý tứ, vần điệu, rất ý nghĩa và cảm động. Trong lá thư bà Như Anh phổ biến trên mạng để gửi cho tôi, bà ta thanh minh giúp bà Lê Hoài Phương lúc đó đang bị độc giả phản đối vì cách viết quá độc ác và tàn nhẫn là: “bài thơ đó hay mới được LHP nhắc tới”. Bây giờ lại quay sang chỉ trích công khai vì nó viết về 1 phế binh của VNCH (!) là mang “hơi hướng chính trị đen ngòm”:


„Trái lại, trong cuốn sách chỉ xuất hiện ngang nhiên bài Thơ của Sa Huỳnh về người lính Cộng hòa què quặt, và một bài của Thế Dũng gọi hồn tất cả tổ tiên dân tộc về mà chứng kiến cảnh lũng đoạn, đục khoét của quan chức trong thâm cung chế độ đương thời. Nghĩa là những bài có hơi hướng chính trị đen ngòm.“


Thế nào là hơi hướng chính trị đen ngòm? Đúng là “lưỡi không xương!” và có lẽ bà còn quá non kém về nhận thức chính trị. Không biết phân biệt thế nào là đúng, sai ngoài việc chỉ biết ngợi ca theo bản năng. 


 Bà Như Anh không biết là Chính phủ đang kêu gọi Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc sao? Bà ở nước Đức Thống nhất, bà có thích không khi dân Tây Đức gọi bà là “Ossi”? Còn dân Đông Đức gọi bà là “Fitschi”?


Chẳng lẽ bà không nhận thấy sự căng thẳng trong mối quan hệ Đông – Tây tại Đức chỉ sau 10 năm Thống nhất, đã nhẹ nhàng mất dần và nạn “kỳ thị chủng tộc” dữ dội của dân Đông Đức làm cho khối Cộng đồng Người Việt ở lại khi “Đổ tường” khốn khổ và uất ức như thế nào, 20 năm sau hầu như không còn hay sao? Đó là gì? Đó là vì Lãnh đạo CHLB Đức đã thành công trong việc Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc, hướng cả Đất nước vào Quyền lợi to lớn và Tương lai vững mạnh của Dân tộc họ.


Chúng ta là những kẻ “ở nhờ” mà còn được thụ hưởng lây sự lãnh đạo sáng suốt đến tuyệt vời đó của Chính phủ Đức. Một cuộc chuyển giao quyền lực ôn hòa, không có tiếng súng, không có máu đổ, không có xáo trộn lớn trong cuộc sống và được Tự do hưởng nền an sinh xã hội tốt nhất Châu Âu.


 Không lẽ bà không muốn giúp Chính phủ  VN hoàn thành sứ mệnh của mình hay sao? Đó không những là trách nhiệm đối với Quê hương mà còn là Tình người đó, thưa bà!


Bài thơ của anh Sa Huỳnh chính là “thông điệp hàn gắn vết thương chiến tranh” đã trôi qua cách đây gần 40 năm rồi. Một thời gian quá dài để làm được gì cho Dân tộc, cho Quê hương. Không lẽ bà cứ muốn khơi sâu lòng hận thù quá khứ, chia rẽ những đứa con cùng một mẹ Việt Nam hay sao? Bà không muốn Dân tộc VN đoàn kết, cùng góp tay xây dựng Nước nhà vững về kinh tế, mạnh về quân sự, để đứng vững  và đủ sức chống nạn ngoại xâm cận kề hay sao? Bà không muốn cho nhân dân Việt Nam nhanh chóng được hưởng nền an sinh xã hội Thịnh trị và An bình như chúng ta đang được hưởng tại Đức này hay sao?


Muốn có được như thế, trước hết phải hàn gắn được “vết thương chiến tranh” vẫn còn há miệng trong lòng mọi người cả 2 phía và đoàn kết lại cho tương lai Đất nước. Chính phủ VN có làm được điều tốt đẹp đó hay không, cũng còn phụ thuộc vào sự thức tỉnh của những người như chúng ta nhiều lắm. Chúng ta không được quyền u mê ôm hận giữa đồng bào mình, để VN mãi mãi phải phụ thuộc vào TQ! Sức mạnh Việt Nam nằm ở sự Đoàn Kết Dân tộc! Chính vì vậy, Bác Hồ cũng luôn phải hô hào nhân dân “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết!” kia mà.


Chúng ta phải khép lại quá khứ đau thương mới vươn lên được. Trách nhiệm giúp nhà nước VN khắc phục phần nào hậu quả, đang là gánh nặng trên vai những đứa con Việt Nam trên khắp Thế giới, nhất là chúng ta, những Người Việt Nam đang sinh sống trong một Đất nước mang trên mình quá nhiều biến cố lịch sử, đã từng được trải nghiệm những bước thay đổi tốt đẹp tại nơi này, càng phải là những người đầu tiên dơ vai gánh lấy trách nhiệm hơn bất cứ ở đâu, vì tương lai của Tổ Quốc, của Dân tộc mình.


 Còn “bài của Thế Dũng gọi hồn tất cả tổ tiên dân tộc về mà chứng kiến cảnh lũng đoạn, đục khoét của quan chức trong thâm cung chế độ đương thời.”  Bà cũng gán luôn là “hơi hướng chính trị đen ngòm”. Thế có nghĩa là Chính phủ đang kêu gọi chống tham nhũng và hô hào “quyết liệt chống tham nhũng” để cứu nước, lấy lại lòng tin của nhân dân cũng là loại “Chính trị đen ngòm” hay sao?


 (Còn tiếp)

 

Đài Trang

(Theo Bản tác giả gửi NBĐ)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Lê Thanh Bình: Dublin (01.11.2016 22:20)
Biển Việt Nam (03.06.2014 03:12)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Ông Phạm Xuân Nguyên từ chức: Nỗi niềm kẻ ở, người đi
Đàn Ca Tài Tử Nam Bộ, Hóa thân từ Nhã Nhạc Cung Đình Huế và là cấu trúc nghệ thuật sân khấu Cải Lương.…
Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội tuyên bố từ chức, xin ra khỏi Hội
Thơ Minh Đức Hoài Trinh (1930-2017)- Hoa Kỳ
Vĩnh biệt Nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh*
Tại sao thần Vệ Nữ có ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái?
Lê Mai: HOA TRẠNG NGUYÊN
Chuyện kể của kẻ “lêu lổng” nhất Liên bang Xô viết
Chùm thơ Yên Hồ Trần Quốc Thường
Đinh Ngọc Diệp: Chùm thơ thứ Nhất
Tin cùng chủ đề
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng*
Chùm thơ tháng 12 của Hoang Vu (Hoa Kỳ)
Chùm thơ Thái Dương Hạ San
Trái đất mang hình giọt nước mắt
Thăm suối Lenin nhớ Bác
Thuở ấy có em
Thơ tình Bích Xuân
Chùm thơ Du Tử Lê
Tiễn bạn
Chùm thơ Lê Tử Vũ
 
 
 
Thư viện hình