Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ bảy,
22.07.2017 06:57 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Bảy 2017
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 821480
Tin tức > Trang Thơ người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Chút mây trời nghe cũng bao la - Chùm thơ Trần Vấn Lệ (Hoa Kỳ)
[11.04.2014 22:13]
BONG BÓNG MƯA

Có lần tôi hỏi Mạ: “Tại sao nhà mình nghèo?” Mạ, đôi mắt buồn hiu: “Tại Mạ đặt tên con trật!”

Tôi chấp tay, Mô Phật: “Trật là trật thế nào? Tên làm sao mới giàu? Tên thế nào thì…khổ?”.


Mạ tôi nói nho nhỏ:  “Mạ nghĩ đến ngày sau, Mạ quên đi đời trước.  Mạ nghĩ đến cái Phước, con là Hậu…để dành!”.

 

Cái tên Hậu rất tình…tình người ai cũng biết!  Nhưng ngày sau biền biệt,  Chúa đã nói đấy thôi!


 - Hỡi các ngươi, các ngươi, chuyện ngày mai chưa tới, và không nên chờ đợi, chỉ biết Ngày Hôm Nay! (*)


 Con chim có cánh thì bay.  Con người có chân thì giẫm.  Mạ ơi con đã… thấm cái Chân Lý Ở Đời!


Nghe tôi nói, Mạ cười, mắt Mạ có ngấn lệ, “Phải chi Mạ biết thế, lúc chưa sinh con ra!”.


Trời lúc đó mưa sa, ngửa bàn tay tôi hứng / được một cái bong bóng – cái bong bóng nước mưa…


 (*) “Chớ lo lắng chi về ngày mai, vì ngày mai sẽ tự lo lắng cho ngày mai.  Sự khó khăn ngày nào đủ cho ngày nấy” (Take therefore no thought for the morrow:  for the morrow shall take thought for the things of itself.  Sufficient unto the day is the evil thereof.) Lời Chúa trong Sách Phúc âm Ma-thi-ơ 6, 7, 34.


CHÚT MÂY TRỜI CŨNG NGHE BAO LA


Giở lại chồng thơ, thơ rất cũ, dừng lâu, rồi khép lại đôi mi.  Bởi nhìn đâu cũng đường xa ngái!  Anh biết em đi chẳng trở về…

 

Thơ của Thái Can hồi rất trẻ, trăm năm rồi đó, đã trăm năm!  Người làm thơ chết, thơ không chết, thơ sống với đời, ai đó ngâm!

 

Ai đó…là ai?  Em?  Có thể!  Là tôi?  Có thể…chẳng là tôi!  Cũng mong tất cả vào tro bụi, nói để mà nghe, hỏi thế thôi!


Mười bảy tuổi em…đừng áo thụng, đừng che đầu nhỉ nón Công Nương…Và tôi chưa vội đi lên núi, chưa thấy lòng mình như Núi Non!

 

Mười bảy tuổi xưa, chừ mấy tuổi?  Thơ-trăm-năm, kìa, thơ-trăm-năm, tại sao ông Thái Can làm vậy?  Nói với người hay nói với Trăng?

 

Dặm ngàn liễu khuất…Sương che mắt!  Nghe nhói trong lòng một xót xa.  Ờ nhỉ ai xa mà chẳng xót?  Chút mây trời cũng nghe bao la…

 

Giở lại chồng thơ, thơ một thời, bỗng mờ con mắt giọt mưa rơi…Một câu, buồn giết người ta được, lỡ đọc rồi nên sống chẳng vui!

 

Năm mười bảy tuổi em đừng nhỉ đừng xuống đò sang bên kia sông đừng nón Công Nương che bóng Nguyệt đừng mây bao la trời mênh mông…


Trần Vấn Lệ

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Lê Thanh Bình: Dublin (01.11.2016 22:20)
Biển Việt Nam (03.06.2014 03:12)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nhật Tiến: Những ngày tháng cũ (Hoa Kỳ)
Dương Quốc Việt: BẢN LĨNH CÓC
Liên hoan phim Matxcova 2017
Ông Phạm Xuân Nguyên từ chức: Nỗi niềm kẻ ở, người đi
Đàn Ca Tài Tử Nam Bộ, Hóa thân từ Nhã Nhạc Cung Đình Huế và là cấu trúc nghệ thuật sân khấu Cải Lương.…
Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội tuyên bố từ chức, xin ra khỏi Hội
Thơ Minh Đức Hoài Trinh (1930-2017)- Hoa Kỳ
Vĩnh biệt Nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh*
Tại sao thần Vệ Nữ có ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái?
Lê Mai: HOA TRẠNG NGUYÊN
Tin cùng chủ đề
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng*
Chùm thơ tháng 12 của Hoang Vu (Hoa Kỳ)
Chùm thơ Thái Dương Hạ San
Trái đất mang hình giọt nước mắt
Thăm suối Lenin nhớ Bác
Thuở ấy có em
Thơ tình Bích Xuân
Chùm thơ Du Tử Lê
Tiễn bạn
Chùm thơ Lê Tử Vũ
 
 
 
Thư viện hình