Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
27.03.2017 00:53 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Ba 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 777194
Tin tức > Trang Thơ người Việt tại Nga > Xem nội dung bản tin
Trần Văn Thi: Chùm thơ gửi tham gia Tuyển thơ "Hai đầu thế kỷ"
[04.04.2014 15:00]
Xem hình
Nhà thơ Trần Văn Thi
LTS: Để tiến tới kỷ niệm 20 năm ngày thành lập Hội VHNT VN tại LB Nga (18/8/1994 – 18/8/2014), chúng tôi quyết định sưu tầm, tuyển chọn tập thơ “Hai đầu thế kỷ”, bao gồm sáng tác thơ của những người Việt Nam đã từng sinh sống, lao động, học tập, công tác, hoặc đã từng có dịp tham quan, du lịch… ở những nước thuộc Liên Xô cũ (sau là SNG) và LB Nga ngày nay, tính từ thế hệ học sinh, sinh viên Việt Nam đầu tiên sang Liên Xô từ những năm 50 của thế kỷ 20 đến nay… Nhiều tác giả đã gửi sáng tác của mình để tham gia Tuyển tập. Do số lượng bài rất đồ sộ mà số trang sách có hạn, nên chúng tôi không thể chọn in hết toàn bộ số bài các tác giả gửi đến. Trên website Người Bạn Đường của Hội, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu cùng bạn đọc sáng tác của các tác giả gửi tham gia Tuyển tập (kể cả những bài sẽ không in trong Tuyển thơ). Trong số này, NBĐ trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc 5 bài thơ của Nhà thơ Trần Văn Thi

Nhà thơ Trần Văn Thi sinh năm 1955 tại Vũ Lăng, Tiền Hải, Thái Bình. Tốt nghiệp ĐHSP Lipetsk (Nga) 1979. Nguyên Giảng viên ĐHSP Ngoại ngữ Hà Nội. Từ năm 1988 – 1994 làm phiên dịch và Đơn vị trưởng Hợp tác lao động tại Matxcơva, CTV Tạp chí Đất nước. Về nước năm 1995, công tác tại NXB Đại học Quốc gia Hà Nội. Đã xuất bản tập thơ “Của tin”, NXB ĐHQGHN, 2012 và có mặt trong nhiều tuyển thơ trong và ngoài nước.

1. MÙA XUÂN XA CÁCH

Con lớn lên đi giữa cuộc đời
Mang trong lòng tình Mẹ, Mẹ ơi!

Đón xuân giữa xứ người xa lạ
Cầm trên tay cành tuyết trắng đầu mùa
Nhớ da diết cành đào xuân quê mẹ
Màu tím đợi chờ mấy nắng mưa.

Ơi Đất Mẹ, đêm nào chẳng nhớ!
Chẳng đốt lòng con năm tháng xa nhà
Ú ớ nói mê cũng làm nức nở
Tưởng gặp rồi… thức dậy vẫn còn xa.

Con bên mẹ những ngày thơ bé
Chăm chút con mỗi bận xuân về
Tấm áo mới con mặc vui ngày Tết
Tấm áo mẹ may thắm đượm tình quê.

Đời mẹ tháng năm dài vất vả
Như đất quê ta từ thuở  hình thành
Chúng con lớn trong tình thương của mẹ
Như đất lành nuôi vạn chồi xanh.

Trên quê ta những ngày vui đến
Lúa vàng đồng trời nước bao la
Những buổi chiều con thuyền cập bến
Hạt gạo quê nhà gửi tới phương xa.

Ra đi giữa những ngày lúa chín
Mẹ tiễn con đến tận chân cầu
Hương lúa đồng quê cho lòng bịn rịn
Con xa rồi… mẹ vẫn đứng trông theo.

Mẹ ở lại ngày vui hợp tác
Góp sức nên mùa lúa nặng bông
Thương lắm… những trưa hè nắng lửa
Mẹ cùng em đi cấy dưới đồng.

Mẹ bảo: Quê ta giờ đẹp lắm
Ngõ sạch đường thôn rợp bóng dừa
Đất mới lật lên đồng phơi nắng
Thời tiết thuận hòa ít bão mưa.

Con nghĩ: quê mình rồi đổi mới
Cuộc sống giầu lên  gấp bội lần
Gương mặt trẻ trung lòng phấn khởi
Ngời lên sức sống tựa ngày xuân.

2. NHỚ NƯỚC NGA  

Bạn tặng mình chai rượu Nga
Buồn vui những tháng năm xa hiện về
Một thời tuổi trẻ say mê
Nước Nga thăm thẳm… dặm về lẻ loi.

Những ngày xưa ấy xa rồi
Một ly rượu chát - một thời bão giông.       
          II
 Buồn. Rơi thêm tờ lịch
Tháng ngày trôi về đâu?
Rượu Nga còn để đó
Biết khi nào gặp nhau.

Thời gian nặng nề trôi
Sương trắng dần mái tóc
Mong gặp nhau để cười
Quên nỗi đời khó nhọc.
      
3. CÔ THỢ MAY

Em về đâu, khuya khoắt thế này
Ơi em gái dịu dàng mảnh khảnh?
Tôi gặp em giữa đêm tuyết lạnh
Và quen nhau… em kể chuyện mình:

- Anh biết không, em từ giã gia đình
Đi “hợp tác” hai năm trời có lẻ
Em đang sống những ngày lặng lẽ
Sáng đi làm, tối tối ngóng thư riêng.

Người ta bảo rằng nghĩa vụ thiêng liêng
Đi xuất khẩu làm giầu cho đất nước
Mới lớn lên em làm sao hiểu được
Những tưởng mình sung sướng hơn ai!

Nhớ buổi chia tay chiều ấy Nội Bài
Em ôm mẹ đầm đìa nước mắt
Và quanh em bao nhiêu gương mặt
Lo lắng, đăm chiêu, sung sướng, mỉm cười

Em ở đây một “Ốp” mấy trăm người (*)
Toàn là nữ làm một nghề đơn điệu
Quần áo vá may cứ là một kiểu
Đứa máy tay, đứa vào cổ mệt nhoài.

Hy vọng trở thành cô thợ may tài
Tan biến trong em buổi đầu vào xưởng
Kỳ nhận lương ngỡ mình được thưởng
Bớt ăn tiêu, dành dụm đóng thùng.

Có nhiều đêm bão tuyết mịt mùng
Ngồi trong xưởng gió lùa không đủ ấm
Nghĩ còn hơn những nơi bụi bặm
Chỗ sợi tơ máy chạy buốt đầu.

Em đi làm lương có đủ ăn đâu
Còn tiết kiệm gửi về nuôi mẹ chứ
Nên cũng phải bán mua, thành thử
Rối ruột gan nghĩ chuyện đóng hàng.

Cuộc sống riêng tư nhiều đứa lỡ làng
Đã bao chuyện đau lòng như anh biết
Có người yêu mà cứ xa biền biệt
Giám chắc gì tin tưởng đợi chờ nhau.

Viết thư về chẳng nỡ kể khổ đâu
Thương mẹ buồn, xót cảnh mình cay cực
Chiếc bóng lẻ loi đêm hôm khuya khoắt
Chốn đồng sâu lặn lội một thân cò.

Bốn năm trời… bao nỗi sầu lo
Niềm vui thoảng như hơi gió thổi
Đời xuất khẩu bập bềnh con nước nổi
Bốn phía mênh mông…  đâu là những bến bờ?

(*) “Ốp” - tức “Ký túc xá”
Đã in trên Tạp chí Đất nước, Matxcơva 1990

4. LÀNG TÔI

Xa quê hơn chục năm rồi
Chiều nay trở lại bùi ngùi bước chân
Đường quen sỏi đá gập ghềnh
Con sông xanh nước bao lần đổi thay.

Ngày đi lòng trẻ thơ ngây
Vô tư từng ước chân mây cuối trời
Đêm nằm thương Mẹ, Mẹ ơi!
Áo nâu sồng trải một đời gió sương.

Ngày đi mơ chốn thiên đường
Chim trời mỏi cánh… Quê hương tìm về
Se lòng mỗi bước đường quê
Xóm thôn xơ xác bốn bề gió bay.

Chiều nay về lại… chiều nay…
Quê hương chẳng khác chi ngày bước ra
Mái nhà mưa nắng xót xa
Cây vườn cằn cỗi dăm ba lá cành.

Em tôi tấm áo chưa lành
Mẹ cha vẫn ước bát canh ngọt ngào
Bao năm rồi vẫn nghèo sao
Rừng vàng, biển bạc… thuở nào  vẫn nghe.

(Đã in trong Những nẻo đường xứ Tuyết, Matxcơva 1995)

5. THU NHỚ               

Gửi Lê Minh Hương

Mây xế. Chiều nghiêng. Gió lạnh rồi
Tháp vàng nghe tiếng lá vàng rơi
Mưa buông thánh thót ngoài song cửa
Im lặng trong phòng có một tôi.

Có lẽ mùa thu cũng nhớ em
Nên trời xao xác gió nhiều thêm
Lá thu đã rải con đường nhỏ
Để động lòng ai một nỗi niềm

Thu nhạt rừng xa. Lá cạn rồi
Chỉ còn ấm áp mấy ngày thôi
Em đi có nhớ phương trời ấy
Nhớ một người xa nhớ một người

Tiếc những ngày hè cây biếc xanh
Mà nay ngơ ngác những thân cành
Chao ôi lại sắp mùa đông nữa
Trắng xóa quê người mưa tuyết dăng.

(Đã in trong Những nẻo đường xứ Tuyết, Matxcơva 1995)

T.V.T

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
CÂY MUA DẠI (26.07.2015 01:27)
Với láng giềng (18.08.2014 18:59)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Một người anh đáng kính
Trần Vân Hạc: Chùm văn xuôi
Mai An Nguyễn Anh Tuấn: Tưởng nhớ Trần Vân Hạc
Nguyễn Trọng Tạo: MÙA THU NƯỚC NGA VÀNG
Lê Thanh Minh: Hoàng hôn nhớ vẫn đây.
Nhạc sĩ Vinh Sử đã thoát nghèo, mua được nhà hơn 1 tỷ nhờ Bolero
Vĩnh biệt nhà văn Nguyễn Quang Thân!
Nguyễn Quang Thân: Vũ điệu của cái bô (truyện ngắn)
Ngô Thanh Hoàn: BẾN SÔNG QUÊ
Nguyễn Ngọc Kiên: Ngày chủ nhật vắng em
Tin cùng chủ đề
Thơ Hoàng An
Mười mong của người cao tuổi
Thơ Nguyễn Huy Hoàng
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Khoảng trời xưa (Phần 8) thơ Võ Thị Thu Trang
Chùm thơ Châu Hồng Thuỷ
Thơ Nguyễn Ngọc Đan
Hoa dâm bụt
Chiều Matxcơva
Thơ Võ Thị Thu Trang
 
 
 
Thư viện hình