Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
01.02.2023 22:17 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Hai 2023
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 1644365
Tin tức > Giai thoại văn học > Xem nội dung bản tin
Bài thơ nhờ bạn tìm tác giả
[27.05.2007 05:21]
Nhà thơ Trần Đăng Khoa
Nhà thơ Trần Đăng Khoa
Trần Đăng Khoa

Ngày Tết ta thuờng nhâm nhi chén rượu, thuởng thức câu đối hay lẩy Kiều, chọn những câu Kiều khác nhau, ghép lại thành một bài thơ mới, mang nội dung mới.
Đó là một thú chơi tao nhã.

Năm 1992, cái Tết cuối cùng của tôi ở nước Nga, trước khi giã biệt thủ đô Matxcơva, sau bảy năm học tập nghiên cứu ở đây với bao nhiêu ấn tượng tốt đẹp, tôi cũng học các cụ ta xưa, nhưng tôi không lẩy Kiều, mà lẩy thơ đương đại. Tôi ghép 28 câu thơ khác nhau ở nhiều bài thơ khác nhau của hơn mười thi sĩ, trong đó có ba câu thơ của ba thi sĩ nước ngoài đã dịch ra tiếng Việt, còn lại đều là thơ của các thi sĩ trong nước, thành một bài thơ mới, mang nội dung hoàn toàn mới: “Giã biệt Matxcơva”.
Khi chia tay bạn bè, tôi đoc thơ tôi và và cả bài lẩy thơ này. Tôi gọi đây là Festival thơ ca thế giới. Vậy mà nhiều người vẫn nhầm tưởng là thơ tôi. Khi tôi về rồi, bạn bè gỡ băng ghi âm, đưa bài thơ này lên tạp chí Người bạn đường. Rồi sau bài thơ được in lại cùng thơ tôi trong tuyển thơ Những nẻo đường xứ tuyết. Có nhà phê bình khen Giã biệt Matxcơva rằng: “Sau những năm ở Matxcơva, nhà thơ Trần Đăng Khoa đã để lại cho chúng ta một bài thơ thật là xúc động.”
Xin thưa, bài thơ này, không có câu thơ nào của tôi cả. Tôi chỉ đặt mỗi tên bài thôi.
Vậy mà cho đên nay, đã trọn mười năm rồi, vẫn chưa có ai phát hiện ra sự nhầm lẫn ấy.
Cần trả những câu thơ cho chính những tác giả của nó. Nhưng một mình tôi bây giờ thì lại không làm nổi. Vì đây là những câu thơ ở trong trí nhớ, nên có câu tôi nhớ chính xác tác giả và nhớ rỡ nó nằm ở bài thơ nào. Có câu thơ tôi chỉ nhớ thơ mà quên mất tên tác giả. Chính vì thế, tôi phải cậy nhờ sự thông tuệ của bạn đọc khả kính. Mong các quý vị hãy giúp tôi, tìm tác giả của nhũng câu thơ này.
Ai tìm được chính xác các tác giả của tất cả các bài thơ này thì xin nhận một món quà là 1 000 000 đồng (Một triệu đồng) của Trần Đăng Khoa. Nếu ai tìm được tác giả của 2/3 số câu trong bài thì xin nhận một nửa quà là 500000 (Năm trăm ngàn đồng).
Lời giải xin gửi về
Báo Khoa học và Đời sống- 70 Trần Hưng Đạo – Hà Nội.
Trên phong bì ghi: Giải thơ đố của Trần Đăng Khoa.
Xin trân trọng kính mời các quý vị.

Giã biệt Matxcơva

Thành phố này không phải nơi tôi sinh
Tôi không có tuổi dại thơ ở đó
Bóng tre làng không rủ bóng xuống công viên
Cánh diều cũng không chao nghiêng trên mái phố

Có gì gắn với đời tôi ở đó
Mà khi xa, tôi vẫn nhớ, nhớ khôn cùng...

Chiều lơ lửng dát vàng trên đỉnh tháp
Sông dửng dưng trôi dưới bóng cây
Khu vườn nhuốm một nỗi buồn xưa cũ
Em xòe ô đi trong mưa bay...

Hoa táo nở trắng ngời như khói toả
Căn nhà gỗ thơm mùi nhựa thông tươi
Đàn sếu bay qua hồ nước lặng
Thả nỗi buồn bâng quơ lên đỉnh những cây sồi

Matxcơva không tin vào nước mắt
Vắng tôi rồi, Người vẫn đẹp dửng dưng
Ai lững thững đi dưới chân thành cổ
Tiếng chuông chiều thủng thẳng vọng lên không

Có gì gắn với đời tôi ở đó
Mà khi xa, tôi lại nhớ, nhớ khôn cùng...

Ta ra đi để lòng mình ở lại
Là ngọn gió chiều thổi trên tháp Kremlin
Làm câu thơ gầy mòn rét mướt
Sưởi dưới vầng tóc bạc Ôsanhin

Và làm chú học trò mảnh mai, ngơ ngác
Trong mắt mẹ dịu dàng của cô giáo Nhina
Nghĩa là tôi không hề xa cách
Tôi vẫn sống với Người, dù ở cuối trời xa...

Lời bàn của BBT Người Bạn Đường:

Trần Đăng Khoa viết có chỗ chưa chính xác. Người Bạn Đường chưa bao giờ in bài thơ này cả. Nhưng trong tập “Những nẻo đường xứ tuyết” (1995) thì có in, và có lời chua là: “Bài thơ này chưa được Trần Đăng Khoa cho lắm”, nghĩa là có nghi ngờ một chút.
Không hiểu anh có “búa” bạn đọc không, khi anh bảo hoàn toàn không có câu thơ nào của anh trong đó cả. Nhưng những câu:
Làm câu thơ gầy mòn rét mướt
Sưởi dưới vầng tóc bạc Ôsanhin
Và làm chú học trò mảnh mai, ngơ ngác
Trong mắt mẹ dịu dàng của cô giáo Nhina
Làm người ta tin rằng đó là thơ của anh. Vì hồi anh học ở trường Viết văn Gorki, Nhà thơ Xô viết nổi tiếng Lev Osanhin là thầy dạy của anh. Và cô giáo Nhina cũng là cô giáo dạy tiếng Nga cho anh, và cho cả các nhà văn Việt Nam các khoá sau nữa.






CĐQ (Theo Báo Khoa học và Đời sống)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Gánh thơ… hoạn lợn (06.01.2012 20:02)
Thầy trò Tổng Cóc (03.06.2011 23:38)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nguyễn Trọng Oánh - Hồi ký của Nguyên Ngọc
Chùm thơ Lê Tuyết Lan (Tiền Giang)
Truyện ngắn và tản văn của Nguyễn Thị Liên Tâm
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
Tin cùng chủ đề
Trạng Quỳnh là người có thật hay không?
Bác Hồ đối đáp câu đối và họa thơ của Nguyễn Hải Thần
PHẠM TIẾN DUẬT VÀ CHUYỆN “VÒNG ĐEN – VÒNG TRẮNG” (BA TỈNH)
Nhà thơ Chế Lan Viên: Khổ vì hay… tranh luận
36 giai thoại về Nguyễn Công Trứ
Vài chuyện vui về cái nết ăn của Lê Lựu
Đãng trí như Nguyễn Hoàng Đức
Gánh thơ… hoạn lợn
Chuyện về Vũ Trọng Phụng
Nhà văn Lan Khai bị vợ… lừa!
 
 
 
Thư viện hình