Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
19.11.2017 12:59 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười một 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 867024
Tin tức > Trang Thơ người Việt tại Nga > Xem nội dung bản tin
Những bài thơ được Giải của Nguyễn Đình Chiến
[05.02.2014 00:43]
Xem hình
NBĐ trân trọng giới thiệu với bạn đọc những bài thơ được Giải của nhà thơ Nguyễn Đình Chiến: Giải Nhất cuộc thi thơ của Báo Văn nghệ hơn 30 năm trước đây và Giải Nhất cuộc Thi Thơ do Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam tại LB Nga phối hợp với Hội Người Việt Nam tại Volgagrad vừa tổ chức mới đây

Những áng văn chương hay nhất, xúc động trong Văn học Việt Nam luôn thuộc về các tác phẩm viết về chiến tranh vệ quốc. Bài thơ Gặp lại các em của Nhà thơ Nguyền Đình Chiến từng được tặng Giải nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ 1982-1983.

GẶP LẠI CÁC EM

Các em nằm yên nghỉ bên sông
Những cánh hoa hồi phủ thơm mặt đất
Anh về thăm mà khôn cầm nước mắt
Trời biên cương xanh ngắt
Mây trắng bồi hồi đỉnh chốt người đi

Sông Kỳ Cùng đỏ đang đợi bên kia
Nước ngập cầu Khánh Khê xe ca chưa sang được*

Anh vòng qua lối tắt
Tìm các em trong sắc cỏ xanh rì
Sau cơn mưa nghi ngút nắng hè
Để bóng anh trùm lên từng ngôi mộ
Hàng bia nhỏ không còn nhìn rõ chữ
Nhưng gương mặt nào anh cũng thấy thân quen
Anh thì thầm gọi tên mãi từng em
Như gọi tên những người thân yêu nhất
Những đứa em chung chiến hào giữ đất
Mùa xuân qua đã ngã xuống nơi này
Chưa tròn tuổi quân nhưng các em đã sống trọn đời
Với đồng đội, với tình yêu biên giới
Các em ơi, có nghe lời anh gọi
Cả đội hình đơn vị sắp qua đây.
Mười năm hành quân qua bao chặng đường dài
Nay đứng trước các em, anh thấy mình rõ nhất
Thấy tan đi những suy tư vụn vặt
Thấy cháy bùng bao ước nguyện thiêng liêng
Cho anh về sống lại những đêm
Đốt ngọn lửa trong gió mùa đông bắc
Ôm tấm chăn chiên còn vương bụi đất
Đi dọc chiến hào nhường hơi ấm cho em
Vẫn còn đây tiếng hát hồn nhiên
Đêm đẩy mảng cùng anh vượt thác
Cả tiểu đoàn qua sông ào ạt
Em đập sóng thia lia cho dậy ánh trăng vàng…
Các em đi khi mười tám tuổi xuân
Và để lại những trái tim trong trắng
Tiếng các em thét gọi nhau trong chiến hào khói lửa
Còn cháy lòng bao chiến sĩ xung phong….
Thôi các em nằm yên
Quân ta đang tiến về phía trước
Đường bình độ cả trung đoàn thầm nhắc
Phải giữ yên mảnh đất các em nằm
Lửa cháy rồi trên cao điểm bốn trăm….

(Bài thơ do Nhà thơ Bùi Hoàng Tám sưu tầm và giới thiệu. Hai câu thơ nhuộm đỏ, in đậm do Bùi Hoàng Tám nhớ lại và bổ sung, vì trong cuốn Giải nhất văn chương do NXB Hội Nhà văn ấn hành 1998 không có hai câu này)

Chùm thơ được Giải Nhất của Nguyễn Đình Chiến trong Cuộc thi Thơ 70 năm Chiến thắng Stalingrad (1943-2013) và viết về Nước Nga do Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam tại LB Nga và Hội Người Việt Nam tại Volgagrad phối hợp tổ chức 2012-2113

BÀI CA SÔNG VOLGA

Ơi  Vol - ga hùng vĩ
Chở  trời xanh về biển Caxpiên
Mát rượi phù sa đêm
Những dải bờ tít tắp
Cây phong vàng đứng hát
Ru hồn nước Nga xanh
Bạch dương mặc áo sa- tanh
Tóc gội bình minh mỗi sớm
Kiều mạch vàng sóng cuộn
Mùa no lành mênh mông
Ai về bên kia sông
Vai buông chùng sợi nắng
Để lòng ta quạnh vắng
Ôm vầng trăng
Như con cừu trắng
Đêm buồn mơ ngủ lại trên đồng…

Ơi Vol-ga hùng vĩ
Tiếng gươm rền, ngựa hý
Nghe một đời không quên
Những người Nga đốt lửa hun thuyền
Gió thổi, buồm lên rợn ngợp
Có phải Xêtêphan- Radin
Đang vượt trùng dương lớp lớp
Tiếng hò lay động đêm thâu
Có phải  Pugatsop
Họp nghĩa binh trong làng Ca- dắc
Thề đầu rơi không chịu cúi đầu
Và có phải chính người tướng quân Giu- cốp
Mắt đại bàng đã chọn nơi đây
Ôi trận Can của thế kỉ này
Sự sống và cái chết
Tuyệt vọng và lòng tin
Tồn sinh và hủy diệt
Xác giăc trôi trên băng
Thây người vùi trong tuyết
Vol ga trào dâng
Vol-ga gào thét
Lửa cháy trên đồi Mamaiep
Một triệu người con của liên bang
Xương thịt trộn cùng sắt thép
Để xây nên
Một kì quan bất diệt

Mây trắng tần ngần
Hải âu mải miết
Giáp trụ xưa cuốn về đâu
Khiên giáo xưa vùi nơi đâu
Gươm súng xưa chìm nơi đâu
Chỉ thấy mênh mông hoa táo một màu
Như khói trắng xua nỗi buồn vạn kỉ

Ơi Vol-ga  hùng vĩ
Chở trời xanh về biển Caxpien
Hôm nay ta về bình yên
Giữa trưa nắng sông ánh lên màu thép
Ta bước lên đồi Mamaiep
Cỏ vẫn xanh trên mộ những anh hùng
Nước mắt lưng tròng
Ta cúi xuống vốc lên từng nắm đất
Đất ở đây giống đất đồi  A1
Giống đất thành Quảng Trị quê ta

MƯA ARION

Bầy thiên nga vừa ban nãy nô đùa
Giờ đã nép bên hàng cây tư lự
Arion chiều nay mưa đổ
Mưa xanh rừng, mưa trắng mặt sông đen

Bước ngập ngừng trên phố nhỏ không em
Không khóm chuối, không bờ tre, mái rạ
Nghe thấm lạnh con đường lát đá
Lá thu vàng tầm tã trút trong mưa

Ngước trông lên những ngọn tháp nhà thờ
Mưa hắt sáng bao mảnh vàng quá khứ
Tưởng thấy những người Xlavơ cổ
Trong mưa dầm cất dựng nước Nga xưa

Đâu, nào đâu những vầng trán nông nô
Mang bụi đất của đồng quê lam lũ
Mùi cỏ cháy lẫn mùi mồ hôi ngựa
Luống cầy in tê tái vệt mưa dài

Mưa Arion day dứt mộng thiên tài
Tuốc-ghê-nhép không về trang ấp cũ
Và Bu-nhin nghe mưa dòng nức nở
Nàng Li-ka tiếng khóc gọi ông về

Những hồn quê mang nỗi niềm quê
Đã nhập vào nắng mưa cây cỏ
Ôi! chiều nay mưa có về xứ cọ
Mưa có làm ướt áo mẹ già ta

Mưa thu này mưa thấm nỗi buồn Nga
Như thấm mãi tình yêu và nỗi nhớ
Lòng biết vậy nên chân đi chẳng nỡ
Tựa bên cầu nhìn bóng nước sông xa

ĐÊM VLAĐIMIA

Những tháp vàng ngóng đợi dưới trời sao
Đồng tuyết trắng, miền trung Nga bát ngát
Chú ngựa ô chở theo vầng trăng bạc
Đưa tôi về mười thế kỉ xa xôi

Đêm Vladimia những ngọn nến nhà thờ
Đang tỏa ấm những cành thông lạnh giá
Tuyết xuống nhẹ, cây như đeo tóc giả
Hồi hộp chờ vào lễ hội mùa đông

Em gái Nga ơi, em xinh đẹp vô cùng
Thành phố nghìn năm mà em mười tắm tuổi
Áo choàng lông và bên trong áo cưới
Trắng bồng bềnh và trên tuyết trắng kiêu sa

Có phải em từ cổ tích bước ra
Như cô bé Lọ Lem thời xưa ấy
Nên trời đất đã cho em lộng lẫy
Phép lạ hằng ngày không dễ thấy đâu em

Sông Vonga đầu nguồn đã ngủ yên
Hay vẫn thức dưới băng dày thầm lặng
Mùa tuyết ấm sông như dòng sữa trắng
Ủ nồng nàn trên ngực đất bình yên

Vầng trăng tan trong chén rượu ảo huyền
Cỗ xe ngựa đã dừng bên quán trọ
Sao tim tôi còn đập dồn tiếng vó
Dọc hành trình xứ tuyết một đời yêu


GỬI XERGAY EXENHIN


Người ra đi từng ấy năm trời

Không về lại mảnh vườn quê có biết

Thương nhớ mãi ,cây phong già đã chết

Trút lá vàng trong gió lạnh bạch dương đưa


Có bầy chim không nỡ dứt cành xưa

Lại chiu chit rủ nhau về xây tổ

Đây làng quê, đây bến sông tuổi nhỏ

Ri-a-dan xa vẳng tiếng bao đời...


Bầy ngựa về như tiếc ánh chiều rơi

Ngoảnh đầu lại nhìn cánh đồng lần nữa

Bầu vú nặng của đàn bò sữa

Nhắc một ngày mệt nhọc trôi đi


Tôi thẫn thờ bên ổ rạ đêm khuya

Nơi ấp ủ những vần thơ anh viết

Nơi âu yếm bao lần anh ngủ thiếp

Ôm vầng trăng không muốn gửi cho ngày


Để rồi khi tỉnh giấc mơ say

Nghe lúa mạch cất tiếng reo đầu bãi

Có cô gái say mùi hoa cúc dại

Mái tóc vàng nghiêng xuống cánh hoa kia


Xin trọn đời yêu mến làng quê

Nơi sinh ra những nhà thơ trên trái đất

Nơi quá khứ cha ông gần ta nhất

Nơi trăng sao tối tối rủ nhau về


Có thể nào cuộc sống hết say mê

Không xúc động, thiêng liêng, chẳng còn trong trắng nữa

Khi lũ trẻ vẫn nô đùa trên cỏ

Hái hoa đồng nở cạnh bước chân bê


Khi trên sông đàn sếu lại bay về

Giăng muôn cánh kéo chiều lên bát ngát

Nơi bến nước mẹ anh thường ngồi giặt

Chiếc áo nồng mưa nắng tuổi thơ anh


Tôi lắng nghe tiếng sóng cuộn bên ghềnh

Như tiếng vọng của tình anh muôn thủa

Như tiếng dội của lòng tôi chan chứa

Một quãng đời xin gửi lại nước Nga


Và đêm nay xin nghỉ lại ngôi nhà

Bên ổ rạ đẫm hương chiều thương nhớ

Như anh xưa từng khát khao trăn trở

“ Dùng miệng của vầng trăng mà ngậm cọng rơm này”


TẠM BIỆT NƯỚC NGA

Tạm biệt nhé, nước Nga tạm biệt

Trời chưa thu sao ta đã se lòng

Hoàng hôn xuống tự khi nào chẳng biết

Ta một mình thơ thẩn mãi bên sông


Đàn sếu sắp về nam có phải

Mặt hồ dâng sương khói quá êm

Con đường vắng bao giờ ta trở lại

Mùi lá sồi đã dậy dưới sương đêm


Xe ai đó đưa ta về phố cũ

Căn phòng tôi, người khác đến thay rồi

Xin đừng bẻ cành xerin trước cửa

Đã bao lần sương tỏa xuống thơ tôi


Tạm biệt nhé, nước Nga, tạm biệt

Ôi ngọt ngào, ôi đau khổ xót xa

Dù vật đổi, sao dời đâu chẳng biết

Trong lòng này vẫn có Mátxcơva


Giọt nước mắt chẳng vợi niềm ly biệt

Một miền quê xin gửi lại bên trời

Để mái tóc của mười năm gió tuyết

Ngả vào lòng thương nhớ mẹ hiền tôi

(Nhà thơ Châu Hồng Thủy giới thiệu)

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
CÂY MUA DẠI (26.07.2015 01:27)
Với láng giềng (18.08.2014 18:59)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Tổng tập về rươi
Bạch Y Ngũ Bút: Thú chơi hoa "điếc không sợ súng" của Vương phu nhơn (phần 2)
Bạch Y Ngũ Bút: Thú chơi hoa "điếc không sợ súng" của Vương phu nhân (phần 1)
Bạch Vọng Hà: Chùm thơ về nước Nga và Liên Xô
Huệ Minh Thi: Bát Mọt - Mưa lũ qua nhanh, tang thương, tái nghèo ở lại!
Bế mạc Cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc
Xây dựng cơ chế phối hợp giữa các nhà văn Việt Nam ở nước ngoài với Hội Nhà văn Việt Nam
Hoàng Tuấn Công: Đồng ta còn đất với ta thôi!
Các đại biểu dự cuộc gặp mặt “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc hành hương về đất Tổ ̉
Khai mạc cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc”
Tin cùng chủ đề
Mười mong của người cao tuổi
Thơ Hoàng An
Thơ Nguyễn Huy Hoàng
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Khoảng trời xưa (Phần 8) thơ Võ Thị Thu Trang
Chùm thơ Châu Hồng Thuỷ
Thơ Nguyễn Ngọc Đan
Hoa dâm bụt
Thơ Võ Thị Thu Trang
Chiều Matxcơva
 
 
 
Thư viện hình