Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
28.11.2022 13:53 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười một 2022
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30        
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 1602223
Tin tức > Âm nhạc > Xem nội dung bản tin
Ấn tượng Trần Hoàn II
[24.11.2007 01:29]
Nhạc sĩ Trần Hoàn.
Nhạc sĩ Trần Hoàn.



Khổng Minh Dụ

Ngày giải phóng miền Nam, tôi may mắn trong đoàn chiến thắng trở về, được chuyển ngành công tác tại Hà Nội; lại may mắn làm công việc có liên quan nhiều tới giới trí thức, văn nghệ sĩ, các nhà chính trị... nên mới chính thức được biết nhạc sĩ Trần Hoàn, khi ông đang là Giám đốc Sở Văn hóa - Thông tin Hải Phòng. Rồi sau này ông về đảm nhận chức Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, Phó trưởng ban Tuyên huấn Trung ương lại càng biết về ông kỹ hơn.

(Tiếp theo phần 1)


Ông hẹn tôi lên từ tối hôm trước để hàn huyên với anh em, nhưng kẹt công việc nên sớm hôm sau mới có mặt. Dẫu sao vẫn tới trước giờ làm việc nửa tiếng đồng hồ. Ông đón tôi ở phòng khách và vào đề ngay: "Chương trình cả buổi sáng nay dành cho cậu. Có điều... xin đề xuất (ông cười hóm hỉnh, kéo dài từ đề xuất) có một học viên dự thính xin tham dự sáng có được không?...".

"A... việc này do thủ trưởng quyết định chứ! Mà ai vậy, anh?...". Ông lại khẽ cười, nhìn tôi, giọng đủng đỉnh: "Một người rất thích thơ Khổng Minh Dụ. Xin đi theo tớ lên để có dịp gặp nhà thơ". Ông liếc ra cửa: "Kia! Học viên dự thính đang vô kia".

Tôi thốt reo lên: "Trời ơi! Chị Hồng! Tưởng ai, hóa ra là nhân vật trong "Lời người ra đi". Phu nhân nhạc sĩ Trần Hoàn là người vui tính. Thật xứng đôi. Bà bắt tay tôi và liếc qua "đức lang quân" nói: "Xin mãi mới được bám càng đấy nhà thơ ạ. Tôi đọc mấy chùm thơ của anh. Thích nhất là bài "Hoài niệm". Cha! Cán bộ an ninh mà làm thơ tình hay thế".

Thoáng chút bối rối trước lời khen của phu nhân nhạc sĩ. Lòng lâng lâng, tôi như trở lại cái giây phút cảm hứng sáng tác bài thơ trên: "Tôi về với kỷ niệm xưa/ Với bờ tre gió đung đưa mỗi chiều/ Với tuổi thơ một xóm nghèo/ Dòng sông bãi cát cánh diều ước mơ/ Tôi về chuốc lấy ngẩn ngơ/ Người ngày xưa ấy bây giờ nơi đâu/ Giá như ngày ấy hiểu nhau/ Tôi đâu phải nhận nỗi đau cuộc đời/ Tôi về để gánh ngậm ngùi/ Để đong nỗi nhớ một thời xa xăm/ Tôi về tắm gió triền sông/ Gội mưa xuân giữa cánh đồng quê tôi". Được một lời khen cho "đứa con tinh thần" của mình, dẫu là xã giao thì tác giả vẫn cứ phập phồng cánh mũi, nở từng khúc ruột.

Tôi giật mình trước từ "bám càng" của phu nhân nhạc sĩ Trần Hoàn. Tôi biết đó là tâm sự thật của bà. Dường như bà khác xa với nhiều mệnh phụ phu nhân, hách dịch, yêu sách cơ quan, cấp dưới của chồng còn hơn các đức lang quân, nhất là cánh lái xe, khổ vì cái nạn hiếu hỷ, phúng lễ của các quý bà.

Thoáng chút bâng khuâng đưa tôi trở về với hình ảnh, vào một sáng chủ nhật trước đó không xa. Hôm đó, tôi "cưỡi" xe máy từ khu tập thể Bộ Công an ở làng Hoàng Cầu đi thăm một đồng đội bị ốm, nằm ở Bệnh viện 19-8. Vừa ra khỏi ngã tư Ngõ Giếng được mấy chục mét, một thoáng ngỡ ngàng trước hai ông bà già dắt xe đạp hỏi thăm đường. "Ai như vợ chồng ông Hoàn".

Tôi quành xe lại và thốt kêu: "Trời ơi! Anh chị Hoàn! Nghe nói anh ốm! Mà anh chị đi đâu vậy. Sao không gọi ôtô?". "Khỏi rồi. Tuần sau mình mới tới cơ quan. Hôm nay tranh thủ đi thăm mấy anh em của Bộ Văn hóa nghỉ hưu ở khu vực này". "Nhà ai vậy?". "Nhà cậu Phương và cậu Bính". "Biết rồi, ở kế khu tập thể với em". Tôi đưa anh chị vào địa chỉ trên.

Anh Phương - nguyên Vụ trưởng Vụ Tài vụ; anh Bính - nguyên Vụ trưởng Vụ Văn nghệ quần chúng của Bộ Văn hóa - Thông tin, cả hai đã nghỉ hưu từ mấy năm trước. Ôi! Thật quý hóa. Một cán bộ đã chuyển ngành từ lâu mà vẫn đạp xe từ Đội Cấn - Ba Đình xuống làng Hoàng Cầu, quận Đống Đa mày mò thăm cấp dưới của mình ở đơn vị cũ. Chẳng bù cho khối người bạn bè trang lứa, nhờ "số may" lên to đã phớt lờ tình cũ nghĩa xưa.

Lớp tập huấn tiếp theo được tổ chức ở Cần Thơ vào đầu tháng 8/2002. Ông phôn cho tôi, nửa như yêu cầu, nửa như "rủ rê đệ tử": "Này! Tuần tới vô Nam Bộ mấy bữa đi. Tụi này tổ chức tập huấn cho các hội phía Nam. Làm ở Cần Thơ. Vô miệt vườn mấy bữa hứng gió Nam…".

Cũng may, tôi đã có chương trình vào TP HCM để chỉ đạo công việc cho bộ phận của đơn vị thường trực trong đó nên nhận lời ngay. Ngày tổng kết tập huấn, buổi chiều liên hoan, tối đi du thuyền. Cả đoàn tập trung ở bến Ninh Kiều rồi lên một chiếc thuyền lớn có trang trí đèn, hoa lộng lẫy. Thuyền được bố trí đội ngũ nhạc công, diễn viên rất "hoành tráng". Thuyền nhổ neo rời bến Ninh Kiều chạy ra vàm sông lớn rồi tắt máy thả trôi. Nước triều lên, dòng sông như rộng thêm ra, như muốn kéo mây trời thấp xuống.

Lâu lắm tôi mới có dịp trở lại chiến trường xưa, vùng sông nước mênh mông, nơi đã ghi dấu trong tôi bao kỷ niệm. Thời đó, những ngày lễ, Tết, hai bên (ta và địch) ngưng chiến, vùng giải phóng, những nơi cách xa đồn bốt địch - chúng tôi vẫn thường tổ chức những đêm đờn ca trên sông. Nhưng đó chỉ là những chiếc xuồng ba lá đấu lại gần nhau. Với một cây đàn ghita là có thể hát thâu đêm. Tôi biết vài ba làn điệu dân ca Nam Bộ, ít câu vọng cổ cũng từ đó.

Thuyền ra tới vàm sông lớn thì du khách đã được thưởng thức tới bốn, năm bài dân ca. Bỗng có tiếng oang oang của ai đó từ khoang cuối con thuyền: "Chúng tôi nghe nói trên tàu của chúng ta có một nhạc sĩ nổi tiếng từ Hà Nội vô. Đề nghị nhạc sĩ Trần Hoàn góp vui với bà con".

Nhạc sĩ Trần Hoàn rơi vào tình thế "ép bất khả từ". Ông đứng dậy, ngay sát khu vực nhạc công khiến mọi cặp mắt đổ dồn về nơi ông đứng. Ông với tay nhận cây đàn của một nhạc công. Sau khi so lại dây đàn, ông vắn tắt đôi lời phi lộ: "Trước hết, xin cám ơn Sở Văn hóa - Thông tin, Hội Văn học nghệ thuật Cần Thơ, cám ơn các ca sĩ, nhạc công đã tạo điều kiện cho cuộc vui hôm nay. Để đáp ứng thịnh tình đó, tôi xin trình bày một sáng tác "cây nhà lá vườn" với tiêu đề "Một mùa xuân nho nhỏ". Pháo tay nổi lên rồi rơi vào im lặng nhường cho tiếng nhạc dạo để rồi giọng ca vút lên lan tỏa trên dòng sông Hậu - "Mùa xuân… mùa xuân… một mùa xuân nho nhỏ…".

Tâm hồn tôi như bồng bềnh giữa sóng nước Hậu Giang. Quá khứ quyện vào hiện tại tạo thành cảm hứng để tôi viết "Đêm đờn ca tài tử" trên sóng nước dòng sông Hậu, trong tiếng đàn kìm réo rắt và giọng ca vọng cổ mượt mà của một cô gái miệt vườn: "Giữa mênh mông mây trời sóng nước/ Để tôi về lòng những ngẩn ngơ/ Ngày chia xa không lời hẹn trước/ Nên khắc khoải đợi chờ trở lại Cần Thơ/ Đêm tài tử trên dòng sông Hậu/ Bến Ninh Kiều rực rỡ đèn hoa/ Con nước lớn kéo trời mây thấp xuống/ Cho tiếng đàn vang vọng loang xa/ Em ở Vị Thanh - Phụng Hiệp hay Châu Thành A/ Cô du kích miệt vườn một thời chinh chiến/ Qua bao hiểm nguy bao lần chính biến/ Mà giọng ca vẫn êm ái mượt mà/ Tôi thả hồn theo tiếng nhạc giọng hò/ Đêm sông Hậu khắc ghi vào tâm trí/ Đêm sông Hậu níu tâm hồn thi sĩ/ Lại mong chờ sớm trở lại Cần Thơ".

Bài thơ được in trên Báo Sài Gòn giải phóng số Tết năm đó. Nó mang dấu ấn kỷ niệm của người lính sau bao năm xa cách nay trở lại chiến trường xưa - chiến trường mênh mông sóng nước đầy gian nan vất vả. Thực ra sau giải phóng, tôi có về Cần Thơ mấy lần nhưng đều giam chân trong hội họp. Xong việc rồi đi ngay.

Tiếc thay đó lại là chuyến đi, một kỷ niệm cuối cùng của tôi với nhạc sĩ Trần Hoàn. Vì chỉ hơn một năm sau đó, ngày 23/11/2003, ông đã vĩnh viễn xa rời chúng tôi để đi về cõi vĩnh hằng.












(Theo CAND)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nguyễn Trọng Oánh - Hồi ký của Nguyên Ngọc
Chùm thơ Lê Tuyết Lan (Tiền Giang)
Truyện ngắn và tản văn của Nguyễn Thị Liên Tâm
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
Tin cùng chủ đề
KHÁT VỌNG MÙA XUÂN sống mãi cùng thời gian
Âm Nhạc Thời Phục Hưng
Trường Phái Âm Nhạc Cổ Điển Vienna
Hương Giang - gương mặt nghệ sĩ trẻ
Nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích: Kỷ lục gia giải thưởng âm nhạc thiếu nhi
Ca sỹ Ái Vân: ?20 năm da diết với quê nhà’
Âm vang những giai điệu Nga
Nhạc sĩ Huy Thục: Vẫn chưa trả hết nợ đời
Nửa thế kỷ "Tình ca Tây Bắc"
Ca sĩ Chế Linh sẽ hát "Chào xuân 2008’ ở quê nhà
 
 
 
Thư viện hình