Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
01.02.2023 22:19 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Hai 2023
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 1644365
Tin tức > Trang Văn trong nước > Xem nội dung bản tin
Giãi với trời xanh - truyện ngắn Phạm Thuận Thành
[30.10.2012 00:53]
Xem hình
Sĩ Hoàng gặp chị trên đường vào núi Chí Linh cầu thuốc. Chị cũng đi cầu thuốc. Chị bảo Sĩ Hoàng có mối oan tiền kiếp, còn chị lại có mối oan hậu kiếp. Nửa ngày đường thành thân quen. Chị chị cậu cậu như người nhà.


Với Sĩ Hoàng gọi là bệnh cũng được, không bệnh cũng được. Từ sau khi hoàn thành tác phẩm “Trắng án Lệ Chi Viên” xôn xao dư luận thì bị. Cứ đặt lưng xuống giường là có người con gái mặt trắng ngà, dáng thon thả, đẹp như mộng tưởng đến đứng ở đầu giường. Nhắm mắt lại đã thấy nàng nằm ở cạnh. Anh đuổi. Vợ thấy anh ú ớ, chân tay giật giật vội lay gọi tưởng chuyện gì. Tỉnh cũng là lúc nàng biến mất. Anh nhận ra người trong mộng bao giờ cũng là người đẹp nhất. Nàng lại rất chiều. Đêm nào anh cũng thấy ướt đũng quần.

Anh đủ kiến thức hiểu ra mình bị bệnh mộng tinh. Âm thầm cắt thuốc. Thuốc tây thuốc ta đủ cả không chuyển. Vợ đưa đi thầy. Thầy phán anh có duyên âm. Một dạng hồ li tinh ếm ả. Chuyện hồ li tinh có hàng lô trong sách Liêu Trai. Muốn cắt thì vào núi Chí Linh nhờ đạo cô giúp.

Từ bến xe buýt Bến Tắm anh cuốc bộ theo đường mòn vào núi. Càng vào sâu càng vắng người. Vậy mà nơi cửa rừng có hàng nước. Ngôi nhà lá nhỏ, có mái bếp cơi ra ở đầu hồi. Hàng bán ngay gian giữa. Bà lão tóc trắng vẻ phúc hậu rót cho anh bát nước lá rừng. Tiện thể anh hỏi thăm đường vào Thanh Hư đạo quán. Bà lão bảo không còn bao xa, cứ theo đường mòn mà đi không sợ lạc.

Chị đột ngột xuất hiện. Bảo tôi cũng đến Thanh Hư đạo quán. Bà lão bảo đợi có người cùng đi kẻo đường rừng vắng vẻ chẳng biết đâu mà lường. Anh sững người nhìn chị. Mặt trắng ngà, mắt dài đen láy, miệng cười tươi tắn, dáng thon thả duyên dáng, tuổi hóa thạch khó đoán.

Anh thấy lạ về y phục. Y hệt diễn viên cải lương trong vai quận chúa hoàng cung. Từ đầu đến chân kim tuyến lóng lánh. Kệ. Bây giờ các bà các cô đi chùa đi đền đều đẹp thế cả mà. Nhưng mùi hương dìu dịu thì thật quý phái. Anh không rành lắm về mĩ phẩm nhưng vẫn đủ biết chị là đại gia đài các. Kệ. Có bạn đường là vui rồi, nhất là bạn lại đẹp lại sang thế này.

Chị bảo cái tên núi Chí Linh nghe quen quen. Sĩ Hoàng giải thích trùng tên núi ở xứ Thanh, nơi nghĩa quân Lam Sơn lánh nạn khi binh hết lương cạn. Sau này Nguyễn Trãi có nhắc đến trong “Bình Ngô đại cáo” và có hẳn bài phú “Núi Chí Linh” rất nổi tiếng. Chị khen anh thông thạo địa lí, lịch sử và văn học cổ quá. Thảo nào viết “Trắng án Lệ Chi Viên” lí lẽ sắc bén, lập luận chặt chẽ, đầy tính pháp lí cứ như là thầy cãi trứ danh vậy. Anh bảo cũng vì cái “Trắng án” ấy mà phải vào núi cầu thuốc đạo cô đấy. Và thế là chị sa nước mắt bảo chị nhiễm thói thường yêu người này ghét người kia làm mờ mắt mà gây nỗi oan hậu kiếp. Oan mà không biết than thở cùng ai.

Vậy là anh trở thành nơi trút bầu than thở của chị.

*   *   *

Ta là gái quê, có chút nhan sắc được thái giám Đinh Phúc tuyển vào cung. Nhưng nhan sắc chưa đủ. Quan trọng nhất là phải nguyên trinh. Ta sống ở cái thời “nam nữ thụ thụ bất thân” nên việc giữ gìn trinh tiết không khó khăn gì. Nếu chỉ vì tham danh lợi mà dấu chuyện mất trinh để được vào cung, khi các thái y biết thì bị khép tội “khi quân” tru di ba họ liền. Lúc mới vào ta ở Tu Dung phòng cùng với mấy chục chị em. Ai cũng đẹp như hoa biết vua chọn yêu ai đây. Trong cung lại có mấy nguyên phi, quý phi, thần phi, huệ phi, chân phi được vua yêu cho ở cung riêng rồi. Những người này ta nghe danh đã hãi. Nguyên phi Ngọc Dao con đại tư đồ Lê Sát đầy quyền uy. Huệ phi Nhật Lệ con đại đô đốc Lê Ngân cũng quyền cao tột đỉnh. Nguyên phi Dương Ngọc tuy xuất thân không hơn nhưng lại hơn người ở chỗ đã sinh được hoàng nam và chỉ mới vừa ba tháng vua đã cho làm hoàng thái tử.

Dịp may cho bọn tu dung đã đến. Không phải vì vua muốn tìm của lạ mà là việc làm xong Văn Tập đình. Tất cả hậu cung đều phải đến đây học chữ học lễ công dung ngôn hạnh tam tòng tứ đức. Cô giáo trẻ đẹp nghe nói là thiếp yêu của quan hành khiển. Buổi khai giảng vua đến dự và phủ dụ các khanh đều là mẫu nghi thiên hạ, cần học rộng hiểu sâu để có phép tắc cư xử trong cung trong triều, phép tắc nuôi dạy con, phép tắc trị nước khi cần. Ta phận mỏng cúi đầu dạ ran. Nhưng cánh các phi thì lườm nguýt dò xét cô giáo. Ta còn cảm thấy ánh mắt ghen tị, khinh miệt cô giáo trong họ. Lạ nhỉ. Đã gọi là tôn sư trọng đạo sao họ có thái độ như vậy.

Hầu hết hậu cung không biết chữ. Bọn ta học tam tự kinh. Văn Tập đình nhai nhải suốt ngày gia là nhà quốc là nước. Rồi học đến sử. Cô giáo giới thiệu các liệt nữ thời xưa. Nào Lữ hậu, Võ hậu, nàng Ban, ả Tạ, bà Đặng, bà Khương. Đến lúc học thơ mấy thấy tài cô giáo. Kinh thi, Đường thi cô giáo thuộc làu. Cô còn ứng khẩu thành thơ làm mẫu. Đến phần lễ cô giáo giảng về Chu lễ, về Minh lễ và lễ của triều đình đang thi hành. Hậu cung xảy ra chuyện bắt đầu từ khi cô giáo giảng về lễ. Khởi đầu từ Văn Tập đình. Chị Dương Ngọc lúc này đang đứng đầu hậu cung. Bọn ta gặp là phải lễ. Chị hỏi cô giáo:

 - Ta đã biết thế nào là tam cương ngũ thường. Vậy ta hỏi ta với ngươi ai cao hơn?

 Cô giáo chẳng phải tay vừa:

 - Trong lúc ta đang giảng bài ở Văn Tập đình này thì chữ sư đứng đầu. Bao giờ tan lớp ai về chức phận ấy.

- Ta đọc sử cũ thấy việc Lê Văn Thịnh can gián vua Nhân Tông chơi Hồ Tây, vậy lúc ấy chữ sư có đứng trên chữ quân không mà đến nỗi phải lưu đày biên viễn?

- Lúc ấy Lê Văn Thịnh là thái sư chứ không còn là thái phó nữa. Mà thái sư là thần tất chữ quân cao nhất. Can gián là đúng nhưng phải đúng cách đúng chỗ.

Chuyện hỏi đáp dừng ở đó.

 Đến lúc tan lớp chị Dương Ngọc giữ cô giáo lại chất vấn:

 - Ngươi cho ta biết thân phận ngươi ở đây liệt vào hàng nào?

Cô giáo vội quỳ lạy bẩm:

- Muôn tâu, thần chỉ là quan nhỏ không có trong quan chế nên không thể sánh với thứ bậc trong cung được ạ.

- Hay lắm. Này các em. Vậy lâu nay các em còn được hoàng thượng sủng ái không. Con ranh này chưa được xếp ở hàng tu dung mà đêm nào cũng sáng đèn với ngài ngự là thế nào. Nó định thoán ngôi hậu của chị em ta đấy. Cho nó một bài học đi.

Lời chị Dương Ngọc là lệnh. Phi tần không làm là kháng chỉ, chuyện nhỏ thành tội lớn. Vậy là đám phi tần xúm vào cho cô giáo bài học. Người giằng tóc, kẻ tạt tai, kẻ xé áo, người cấu người véo. Hăng hái nhất chính là mấy chị hàng phi như Ngọc Dao, Nhật Lệ. Ta thương cô giáo lắm. Tuy làm theo lệnh chị cả nhưng thực ra là xông vào che đỡ bớt cho cô. Trong lúc che đỡ ta còn nhận giọng chị Nhật Lệ vừa cấu véo vừa rên rẩm: “Đồ yêu nữ, đồ hồ li tinh. Thảo nào tao phải làm bùa làm bả, cúng phật Quan Âm cũng không hiệu nghiệm”. Thấy ồn ã thái giám Đinh Phúc đi tới cất giọng the thé hỏi:

- Kẻ nào làm loạn Văn Tập đình thế?

Đinh Phúc là người tuyển cung nữ ở ngoài vào cung và chọn cung cho vua nghỉ hằng đêm. Tuy là kẻ hầu mà có uy ngầm với đám hậu cung. Đến chị Dương Ngọc cũng phải nhượng bộ:

- Cô giáo bị vấp ngã, bọn ta đến đỡ dậy thôi.

Cô giáo được giải cứu. Nhưng đầu tóc rối bù, xiêm y xộc xệch, má bị cấu véo đến rớm máu. Chị Dương Ngọc cười nửa miệng vẻ đắc ý lắm.

Hôm sau cô giáo vẫn đến lớp bình thường. Vết đỏ trên má dù đã thoa phấn vẫn không hết. Chắc là móng tay chị Nhật Lệ. Nghe nói chị thường sai người đút lót Đinh Phúc để được vua yêu. Nhà quan đại đô đốc thiếu gì vàng bạc, gấm vóc. Chị càng sốt ruột vì chị Dương Ngọc đã sinh được hoàng nam. Vậy mà lâu nay vua thường ngồi thâu đêm này sang đêm khác bình thơ với cô giáo thì chị làm sao chẳng giận. Cô giảng về tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh. Lại vận dụng ngay vào đời sống. Hạng đàn bà điêu toa, lăng loàn, không chịu giữ lễ tất làm rối loạn xã hội. Triều đình cần phải trừng trị để đề cao phong hóa. Ngay trong hậu cung cũng phải có quy định nghiêm ngặt kẻo việc nhà vua không yên làm sao vua trị nước sáng minh được.

Đang học có thái giám tư lễ giám Đinh Thắng đến truyền lệnh chỉ cấm cung nữ ở cung này tự tiện đi sang cung khác khi chưa có lệnh gọi.

Lớp học còn bị dừng lại lần nữa khi quan lang trung bộ Lễ đến truyền sắc chỉ cấm đàn bà con gái ngỗ ngược, không chịu giữ tiết, kể cả chốn hậu cung càng cần phải làm gương.

Quan bộ Lễ vừa đi ra chị Dương Ngọc đã tiến đến chỉ mặt cô giáo mắng:

- Con đê tiện này mách lẻo hoàng thượng chứ gì. Các em thấy nó có nanh nọc không. Định giở trò cáo mượn oai hùm đè nén cả bọn ta ư. Các em có nên cho nó một trận nữa không, hả?

Chị Dương Ngọc đứng chắp tay chống nạnh chỉ chỏ không khác gì kẻ điêu dân chua ngoa ngoài chợ. Hai chị Ngọc Dao, Nhật Lệ thừa lệnh chị Dương Ngọc cũng xấn đến xỉa xói. Cô giáo ôn tồn nói:

- Các trò định kháng chỉ à? Thật không xứng với lễ ta đã giảng bấy nay. Lệnh vua vừa ban cấm đàn bà ngỗ ngược các trò đã phạm ngay rồi. Với vị thế mẫu nghi thiên hạ mà hành xử như vậy có xứng không. Sau này có gặp chuyện gì chớ trách ta không giảng giải cặn kẽ.

Ta cũng không hài lòng cách cư xử với cô giáo như vậy. Được cô giảng ta thấy vỡ ra nhiều điều. Sao các chị không học được chút lễ nghĩa gì nhỉ.

Ngay ngày hôm sau triều đình có cáo thị trừng trị mụ đàn bà Nguyễn Thị Ngọc ở Quốc Oai tội xử giảo vì tư thông với viên quan coi kho là Nguyễn Chiếm, bỏ bê chồng ốm con đau không chịu chăm sóc cẩn thận định kiếm chồng khác.

Ta thấy triều đình trị tội bọn đàn bà hư hỏng thiếu gì người, sao cứ phải người có tên là Ngọc trùng với chị nguyên phi. Phải chăng đây là kế giết gà dọa cáo. Ta mơ hồ lo cho chị Dương Ngọc. Nhưng chị không thấy lo mà chỉ thấy tức. Đến lớp chị lẳng lặng tát cô giáo một cái nẩy lửa chứ không sai bọn dưới làm.

- Cảnh cáo con rắn độc ton hót hoàng thượng.

Cô giáo choáng váng, mắt rực lửa chứ không âm trầm như mọi khi. Tuy nhiên cô đã kịp trấn tĩnh để giảng bài như không có chuyện gì xảy ra.

Hôm đó cô đến gần ta tâm sự. Cô bảo phúc họa do trời đâu phải mưu mô mà có được. Cô cũng bảo ta là người chăm học, biết thương người, cứ tin ở cô nhất định có ngày ta được vua chú ý tới. Ta cũng nghĩ đơn giản vậy, phúc họa do trời, bản thân cố giữ lễ là hơn.

Những ngày sau đó hậu cung liên tiếp có biến cố không thể ngờ nổi.

Đầu tiên là chị Ngọc Dao bị phế làm dân thường vì là con gái viên quan lộng quyền chẳng coi vua ra gì. Con gái người như thế dù có đẻ ra hoàng tử chắc cũng chả ra gì.

Ta bớt một bậc thang cao ngất ngưởng trên đường diện kiến thiên tử.

Tiếp theo là chị Dương Ngọc bị giáng xuống hàng tu dung vì hạnh kiểm kém, học lễ không tấn tới. Hạng đàn bà như thế thì con làm sao có đức trị nước được. Vậy là hoàng tử Nghi Dân đã được vua vui miệng cho làm thái tử nay vua tuyên bố Đông cung hãy cứ để trống.

Ta bớt được một bậc thang còn cao ngất ngưởng hơn.

Chị Nhật Lệ được đôn lên đứng đầu hậu cung. Cha chị được thăng chức Đại đô đốc nắm quyền tể tướng thay cha chị Ngọc Dao. Hóa ra chị càng hách dịch với cô giáo hơn vì cậy có cha là quan đầu triều. Trong lúc giảng cô giáo nói xa xôi đại ý trời làm khổ thì phải chịu chứ người làm khổ chỉ sợ không làm mãi được thôi. Đã trị người ác phải quá tam ba bận mới thành bài răn được

Chưa được bao lâu chị Nhật Lệ lại bị phế làm thứ nhân vì cha con chị mắc đại tội nuôi thầy phù thủy trong nhà hòng làm tà thuật hại vua. Tổng quản cấm quân Trịnh Khả đột ngột đem quân khám nhà Đại đô đốc Lê Ngân bắt quả tang có điện thờ phật Quan Âm, có mụ đồng và thầy phù thủy đang hành nghề. Hai đứa điêu dân khai được quan thượng nuôi làm phép cầu vua sủng ái huệ phi. Đại đô đốc Lê Ngân đã chứng kiến bài học của Đại tư đồ Lê Sát nên ở triều chỉ thanh minh đất nhà mình vốn có điện thờ phật từ trước chứ không dám tự tiện làm mới. Rồi cáo tuổi cao xin được về quê dưỡng lão. Vua cùng triều thần nghị án tuyên chém làm gương.

Ngay hôm chị Nhật Lệ bị giáng ta được vua triệu vào cung.

Hôm sau cô giáo dường như cũng biết tin mừng của ta nên nói xa xôi, rằng những người biết giữ lễ thì dù ở hàng cấp nào cũng có lúc được nở mày nở mặt vì trời có mắt, biết hết mọi chuyện ở trần gian đấy.

*   *   *

Trong thâm tâm ta luôn kính trọng và biết ơn cô giáo đã cho ta cơ hội được vua yêu. Nếu không có việc trừng trị các chị bề trên thì ta còn lâu mới đến lượt. Phòng tu dung đã đông mà các phòng trên đã từng được vua yêu và phong cấp như Tiệp dư, Chiêu nghi và các chị hàng phi đâu có ít. Cô giáo giỏi văn chương thế, lại xinh đẹp thế lẽ nào vua không yêu mến. Mọi con dân của đất nước này đều là đồ vật của vua, vua muốn sủng ái ai là việc của vua, phần nữ nhi dù đã được vào cung cũng chỉ nên biết phận mình là hơn. Cô giáo nói đúng lắm, đàn bà con gái phải biết giữ lễ, chớ ngỗ ngược, lăng loàn, trời không dung, người không tha đâu.

Lúc lên trời cũng chiều người, ta được vua yêu liền có ngay kết quả. Vua cho ở cung Từ Ninh của chị Dương Ngọc để mong sinh hoàng nam. Ngày tết Đoan Ngọ năm Đại Bảo thứ ba ta đau bụng lâm râm. Thái y xem mạch chúc mừng long thai ổn, chỉ vài hôm nữa sẽ lâm bồn. Ngày mồng chín ta  sinh Bang Cơ hoàng tử. Hôm đó cô giáo dẫn cả lớp đến chúc mừng. Đúng lúc đó đức vua cũng đến thăm và ngài mừng hạ dụ chỉ phong ta làm quý phi.

Những ngày nghỉ sau sinh ta nhớ Văn Tập đình lắm. Vài hôm cô giáo lại đến cung Từ Ninh thăm và giảng qua bài học cho ta nghe. Được nửa năm ta đòi được đến Văn Tập đình bằng được. Vua khen: “Phi ham học ta mừng lắm. Sau này ắt giúp ta trị nước giỏi chẳng kém gì Ỷ Lan nguyên phi ngày trước”. Liền đó vua hạ chỉ lập Bang Cơ làm thái tử và phong ta ở ngôi hoàng hậu. Chấm dứt chuyện nhòm ngó ngôi vị. Trong chiếu phong thái tử có viết rõ: “Đặt thái tử để vững gốc rễ, lập con đích để chính danh phận. Đó là mưu xa của xã tắc, kế lớn của quốc gia. Hoàng tử Bang Cơ thể chất vàng ngọc, tư thái anh minh, vừa có uy vọng của một bậc quân vương, lại đúng danh phận là con đích tôn quý. Vậy sai nhập nội Đại đô đốc Đinh Liệt mang sắc mệnh lập làm hoàng thái tử”.

Đinh Liệt là em tướng Đinh Lễ, người hi sinh trong trận đánh vây thành Đông Quan. Họ Đinh là con chị gái đức Thái Tổ nên luôn được tin dùng. Những thái giám tổng quản trong cung đều thuộc họ này như Đinh Thắng, Đinh Phúc, Đinh Trung. Đinh Liệt được cử đi tuyên sắc và được cử làm thái phó trông nom dạy bảo thái tử.

Những ngày hạnh phúc tươi đẹp của ta không ngờ ngắn chẳng tày gang. Đức vua đang lúc khỏe mạnh, sáng suốt thu nắm toàn quyền trong tay, thoát khỏi sự o bế của các công thần khai quốc thì đột nhiên qua đời ở Lệ Chi Viên. Ta sợ hãi cuộc sống cô đơn trong cung dài dằng dặc phía trước. Nỗi sợ hãi chuyển thành nỗi oán hận. Nguyên do cái chết của vua có liên quan đến cô giáo. Cô vào cung đã mười năm chưa được về thăm nhà. Nhân sau khoa thi chọn được nhiều nhân tài trẻ có học, đức vua vui cho cô giáo về qua nhà như là sự ban thưởng cho mưu thần Nguyễn Trãi trong việc san định kế sách văn trị. Cô giáo xuaatscung chưa đầy mươi ngày mà vua buồn bã không yên. Việc sinh hoàng tử Tư Thành đáng mừng như thế mà vua cũng không vui nổi một ngày. Ngài tha thẩn ở cung nữ quan rồi vòng sang Văn Tập đình. Ta thương người quá mới lựa lời nhắc: “Nếu đức ngự nhớ người ta sao không cho gọi vào cung?”. Ngài gắt: “Không, ta phải thân đến đón về mới được”. Vậy là ngài điểm binh nói là đi duyệt thủy quân ở Vân Đồn. Thấy vua đi ngày con kiêng ta can: “Đức ngự nên để sang đầu tháng hãy đi, hôm nay là ngày kị mà”. Vua lại gắt: “Ta là thiên tử sợ gì ma quỷ chứ”. 

Sau này ta được biết, đoàn thuyền ngự mới đến cầu Bông huyện Quế Dương đã bị mắc cạn. Hỏi dân địa phương biết có thần Bạch Sư cai quản khúc sông này đòi hiến tế. Vua cho giết trâu trắng hiến mới qua được. Điềm xấu ám suốt dọc đường. Vua đến thành Chí Linh duyệt quân rồi vào Côn Sơn thăm hành khiển Nguyễn Trãi. Trãi tuy giữ nhiều chức trọng nhưng không làm việc tại triều mà về đây ở ẩn, danh nghĩa trông coi chùa Côn Sơn. Tiện thể vua đón cô giáo đi cùng. Ngài bỏ luôn kế hoạch đi Vân Đồn để quay về kinh luôn. Hôm đó nhằm ngày mồng ba, ngày kị. Chiều tà thuyền về đến Lệ Chi Viên, nơi có hành cung thời Trần nên hạ lệnh dừng lại nghỉ chờ sáng ngày đi tiếp kẻo lại mắc cạn đoạn cầu Bông. Vua thức suốt đêm với cô giáo dàmđạo văn chương bõ những ngày xa vắng. Nửa đêm thái giám Đinh Phúc kêu thét thảm thiết báo tin vua băng trong phòng cô giáo. Tùy tùng chạy đến chứng kiến rõ ràng.

Ta mang ơn cô giáo ngầm giúp ta được vua yêu và lên ngôi hoàng hậu. Nhưng cái chết của vua đột ngột thế làm sao không khiến ta căm thù cô tột đỉnh. Cô làm ta góa bụa ngay từ buổi còn đầu xanh thế này ư. Hơn nữa, các tướng tùy tùng và các thái giám sợ tội đều đổ vấy cho cô trực tiếp gây nên cái chết thảm khốc này. Trong cơn tuyệt vọng ta phê ngay án tử dành cho gia đình cô giáo. Sau đó hai thái giám Đinh Thắng, Đinh Phúc theo hầu vua cũng bị kết tội xử trảm vì không làm tròn chức phận lo ăn lo ngủ cho vua.
   Giết người cho hả giận nhưng không hả được nỗi cô đơn và nỗi lo sợ trong lòng ta. Thái tử mới hai tuổi thì làm vua thế nào đây. Liệu có xảy ra một Lê Sát, một Lê Ngân lộng quyền nữa không. Ta biết tổng quản cấm quân Trịnh Khả là người cương trực, biết giữ lễ rất được tiên đế tin dùng. Chính nhờ có Trịnh Khả mà tiên đế trừ được hai quyền thần đầu triều. Ta quyết định tiếp tục dựa vào người này. Trịnh Khả được phong thái úy ở ngôi tể tướng. Khả còn người em họ là Trịnh Khắc Phục cũng là công thần khai quốc, ta dùng luôn người này vào chức tổng quản cấm quân.

Trịnh Khả quả là người trung thực, tận tụy. Có viên quan huyện tham ô bị phát giác, đình thần nghị tội chém, hắn ngầm bảo người nhà mang vàng bạc đút lót Khả mong tha tội chết. Khả nói: “Ăn trộm của một nhà đã không thể tha nữa là ăn trộm của cả một huyện”.

 Những bài học cô giáo giảng ở Văn Tập đình ngày nào giúp ta thông hiểu ít nhiều việc thay quyền nhiếp chính. Ta âm thầm xót thương cô giáo và ân hận vì đã quá xót thương thân mình mà vội hạ lệnh hại cả nhà cô. Nhưng dù sao tội làm vua chết cũng đã có chỗ định rõ rồi. Ta định mươi năm nữa nhân dịp đại khánh nào đó sẽ minh tội cho cô.

Nhưng trong lúc ta còn đang bỡ ngỡ việc trị nước thì vấp phải sự phá hoại ngầm của người thân tín nhất, quan thái phó Đinh Liệt. Ông ta là công thần khai quốc xếp hạng trên Trịnh Khả, có công tuyên sắc lập thái tử, có công dạy bảo thái tử, có công tôn lập thái tử lên ngôi báu, chức quan cũng cao hơn Trịnh Khả vậy mà không được ở ngôi tể tướng nên sinh lòng oán hận. Lúc hội triều ông ta luôn bắt bẻ và đòi thi hành quyết sách trái ngược hẳn với ý của Trịnh Khả. Việc nhỏ như xếp hai viên đài quan tưởng đã yên ai dè ông ta lại tố cáo hai viên quan này khi làm ở huyện đã không nêu được đức tốt. Ta hỏi Trịnh Khả. Khả đáp: “Dùng người không thể quá cầu toàn. Ai cũng có điểm mạnh điểm yếu riêng. So với các quan đương chức cũ thì xếp việc thế là ổn. Còn những quan mới được bổ nhiệm thần cũng chưa thể biết ai hơn ai kém để cất nhắc. Cứ để hai tân đài quan làm việc đi, sau một thời gian thấy không ổn thay người khác có sao đâu”.

Điều đáng sợ hơn là những tin đồn. Tổng quản thái giám Tạ Thanh ngầm theo dõi thấy cứ chỗ nào có gia nhân phủ Đinh Liệt là có chuyện thị phi việc đức vua không phải con đích tiên đế. Trong số các hoàng tử chỉ có Lạng Sơn vương mới đích thực chân long thiên tử. Ông ta thật là người lá mặt lá trái. Chính ông ta đọc sắc chỉ của tiên đế nêu rõ Bang Cơ là con đích kia mà. Hơn nữa, việc xác đinh trinh tiết khi ở cung, việc ta được tiên đế sủng ái ngày nào đều được thái giám Đinh Phúc biên chép trong sách kia mà. Hay ta giết hai thái giám họ Đinh khiến ông ta oán hận. Đến khi Tạ Thanh thu được bài thơ nói lái đầy dụng ý ám chỉ việc vua không phải chính dòng thiên tử thì ta có bằng cớ trị tội Đinh Liệt. Tể tướng Trịnh Khả xin tha tội chết cho Liệt vì dù sao ông ta cũng là ngoại thích Thái Tổ và có công khai quốc và công lập vua. Nhưng vẫn phải bắt giam tra xét để triệt hẳn mầm loạn này đi.

Sau khi bắt giam Đinh Liệt quả nhiên tin đồn không còn lan truyền nữa. Nhưng tình mẹ con đã làm ta hại mất trung thần Trịnh Khả. Số là vua đã hơi lớn mà chẳng được chơi đùa như mọi đứa trẻ bình thường. Suốt ngày học ở Văn Tập đình. Trước đây có cô giáo thì đây là nơi học của cung nữ. Từ khi cô bị giết thì Văn Tập đình dành làm nơi cho vua học. Vắng vẻ. Các loài chim kéo đến làm tổ. Thấy vua ham đuổi bắt chim ta sai làm cái lưới cho vua có đồ chơi. Vua vui lắm. Ta cũng vui lắm. Người mẹ nào chả vui khi con được chơi vui. Vậy mà Trịnh Khả thu lưới và nhắc bọn thái giám không được cho vua chơi những thứ sát sinh này kẻo vua ham chơi ham giết mà quên việc trị nước bằng văn trị. Vua sợ không dám đòi. Ta thấy Trịnh Khả nói đúng nên không thể đòi lại lưới và cũng không muốn cho vua chơi thứ ấy nữa. nhưng vua buồn. Lòng ta còn buồn hơn. Trong lòng nảy sinh sự bực bội với Khả.

Dường như đoán được ý ta, Đinh Liệt gặp riêng nói thái hậu phải đề phòng họ Trịnh. Một người ở ngôi tể tướng, một người nắm cấm quân, các con trai cũng đều là tướng nội cung, lại có con là phò mã ra vào cung như nhà mình. Một khi họ Trịnh thấy việc lấy ngôi dễ dàng mà có ý khác thì xã tắc Thái Tổ khó nhọc giành được sẽ về tay ai đây.

Trước đây Thái Tổ trừ Trần Hãn chính là do sợ nhà Trần đoạt nước. Quyền thần quá lớn ắt sinh họa. Ta nhớ việc Trịnh Khả đoạt lưới ở Văn Tập đình mà lo sợ có điềm trời báo. Vậy là ta sai đại đô đốc Đinh Liệt bất ngờ bắt gia quyến Trịnh Khả, Trịnh Khắc Phục khiến các con hai vị làm tướng nội cung trở tay không kịp. Hành động mau lẹ như sét đánh giữa trời quang. Trịnh Khả than: “Vua bắt chết thì thần phải chết. Chỉ e thái hậu mắc mưu kẻ tiểu nhân rồi có ngày gặp họa thôi”.
   Đúng, việc ta trừ bỏ họ Trịnh là sai lầm lớn nhất. Đời sau chê ta là vua đàn bà quáng gà không sai. Họ Trịnh không còn, thế lực ngầm nuôi dưỡng bè đảng Lạng Sơn vương bắt đầu tác quái mà triều đình không hề hay biết.

*   *   *

Đường vào núi càng ngày càng vắng vẻ. Đột nhiên sương mù giăng kín lối đi. Sương đặc quánh bưng lấy mắt. Sĩ Hoàng nhắc chị đi chậm lại kẻo sa xuống vực. Chị kêu lên hình như đã đến Thanh Hư đạo quán thì phải. Bà quán dặn đi khoảng hơn canh giờ là đến cơ mà. Sĩ Hoàng bảo vậy thì giải lao một lát chờ sương tan đi tiếp. Chị bảo sai lầm của mỗi người thường là ở chỗ quá yêu người này mà ghét người khác một cách vô cớ. Không thể sáng suốt nổi. Không biết cậu đã bao giờ như vậy chưa. Anh nghĩ sự thiên lệch dường như là quy luật của tạo hóa. Mặt đất có chỗ cao chỗ trũng. Làm ăn có nơi dễ nơi khó. Xã hội có cảnh kẻ ăn không hết người lần không ra. Ngay một gia đình cũng có cảnh cha mẹ yêu con này ghét con kia. Vậy chuyện yêu người này ghét người kia đến mức sai lầm cũng khó tránh khỏi.

Chị lại bảo liệu có cách nào thoát khỏi cảnh yêu yêu ghét ghét như vậy không. Là do thiếu thông tin, thiếu hiểu biết hay chỉ đơn thuần là do cảm tính đột phát của người ta.

Bỗng có làn gió lạnh thấu xương thoảng qua. Sĩ Hoàng cảm thấy rất rõ cái lạnh kinh người ấy. Có cảm giác như bay lên. Tiếng chị âm âm như vọng từ thẳm sâu lòng đất dội đến “Cậu đừng yêu ghét sai lầm như chị nhé”. Anh vội gọi xem chị đứng ở đâu. Không có tiếng đáp lại. Núi Chí Linh như hóa thạch. Sĩ Hoàng đưa tay cấu vào đùi xem mơ hay thực. Đau. Và đâu đây mùi hương dìu dịu khác lạ vẫn phảng phất. Lời kể chuyện thì khúc chiết, rõ ràng biết bao. Nhưng người đâu. Nếu rơi xuống vực thì phải nghe tiếng động chứ.

Sĩ Hoàng quyết định ngồi lại ven đường chờ sương tan.

Phạm Thuận Thành

Thường Vũ - An Bình Thuận Thành - Bắc Ninh
02413.782.355 - 0168.5300.803
   
  
   

(Theo Bản tác giả gửi NBĐ)
Tin liên quan:
Phạm Thuận Thành: Miếu con đĩ (17.02.2014 03:12)
ĐÊM CUỐI Ở CÔN SƠN - Truyện ngắn của Phạm Thuận Thành (11.01.2013 16:40)
Tập thơ Thiên Thai - Phần 1 - của Phạm Thuận Thành (30.10.2012 01:58)
Đũa tre - Phạm Thuận Thành (24.01.2011 04:23)
Nhật ký Kadan (Phần 11 - Kết) - Phạm Thuận Thành (01.11.2010 01:03)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nguyễn Trọng Oánh - Hồi ký của Nguyên Ngọc
Chùm thơ Lê Tuyết Lan (Tiền Giang)
Truyện ngắn và tản văn của Nguyễn Thị Liên Tâm
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
Tin cùng chủ đề
Me tây
Thung Lam
Chùm truyện ngắn Mini của Vũ Thanh Hoa
Nguyễn Huy Hoàng - Tìm con, chăm bạn, làm thơ
Lần đầu bên nhau ( phần 1)
I am đàn bà
Truyện ngắn mini - Đỗ Ngọc THạch
Lần đầu bên nhau (phần 3)
Lần đầu bên nhau (phần 2)
Tình qua tin nhắn
 
 
 
Thư viện hình