Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ năm,
20.01.2022 01:34 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Một 2022
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 1489596
Tin tức > Trang Văn người Việt ở các nước khác > Xem nội dung bản tin
Im lặng là Vàng - Nam Khang * (Hoa Kỳ)
[13.09.2011 00:32]
Xem hình
Trong thế giới vật chất có những thứ quý hơn vàng. Nhưng trong thế giới cổ tích thì vàng dường như là quý nhất trên đời, thường được dân gian đem so sánh với những đức tính tốt đẹp, nhân cách cao cả… như tấm lòng vàng; im lặng là vàng… nhưng mấy ai im lặng được trước cái chết vì bản năng sinh tồn như cô gái vàng trong truyện cổ tích. Sự im lặng nguy hiểm của cô dường như thuộc về thế giới khác hơn thế giới con người; dù sự im lặng nguy hiểm đó đã mở ra, được đền bù xứng đáng đến người đời phải suy xét lại sự lắm lời không cần thiết trong thế giới con người. Cô gái vàng chỉ là ước lệ khiêm tốn vì cô thật sự quý hơn vàng. Đặc biệt là sự im lặng của lòng tự trọng; điều mà thế giới con người luôn ca tụng đến tuyệt tích…

Truyện cổ tích “Cô gái vàng” nên bắt đầu bằng: Ngày xưa…

Ngày xưa có một người thợ rèn nghèo, không có nổi một túp liều để ở. Vợ con anh thường xuyên đói rét. Một hôm quá quẫn trí, người thợ rèn đem mấy đồng tiền cuối cùng ra mua một đoạn dây thừng, định chấm dứt cuộc đời của mình.

Nguời thợ rèn vào rừng, tìm một cành cây to và treo sợi dây thừng lên. Trước khi cho đầu vào chiếc thòng lọng, anh ta thấy dưới đất hiện lên một người đàn bà đen. Bà ta nói với người thợ rèn: “Anh thợ rèn ơi! Hãy dừng tay lại!”

Người thợ rèn giật mình, buông dây thừng. Ngay lúc đó, người đàn bà da đen biến mất. Người thợ rèn không biết bà ta biến đi đâu, bèn cho đầu vào thòng lọng. Nhưng người đàn bà đen lại xuất hiện, đe doạ người thợ rèn: “Ta đã nói với anh rồi, anh phải sống chứ!”

Nghe vậy, người thợ rèn tháo dây thừng quấn lại và quay về nhà. Trên đường về, anh ta nghĩ ở nhà chỉ có đói khát đang chờ đợi mình. Thà treo cổ chết còn hơn là phải chết đói. Người thợ rèn quay lại khu rừng, tìm một cành cây to và ném sợ dây thừng lên, rồi buộc một chiếc thòng lọng.

Vừa lúc người đàn bà đen lại xuất hiện. Lần này, bà ta nghiêm khắc nói: “Tại sao anh không nghe lời ta, hỡi anh thợ rèn?”

“Bà là ai mà tôi phải vâng lời bà? Gia đình tôi sắp chết cả rồi!” Người thợ rèn buồn rầu trả lời :

“Không phải chết đói hết đâu mà sợ. Tôi sẽ cho anh nhiều tiền, nếu như anh muốn. Nhưng anh phải trả lại ta một cái gì trong nhà của anh mà anh chưa biết!”

Nói xong, người đàn bà đen đưa cho anh thợ rèn một túi tiền. Túi tiền nặng đến nỗi anh không thể nào vác đi một cách dễ dàng được. Anh vui vẻ cám ơn người đàn bà đen rồi vội vã mang túi tiền về nhà.”

“Anh thợ rèn ơi, đừng quên lời hứa đấy. Cái gì ở trong nhà mà anh chưa biết là thuộc về ta đấy nhé!” Người đàn bà dặn với khi thấy người thợ rèn bước đi đã xa…

Người thợ rèn về đến nhà, hồi hộp mở túi ra khoe vợ. Vợ chồng người thợ rèn mừng rỡ không sao kể xiết với quán hiều tiền vàng… “Cái túi tiền này dư cho chúng ta sống hạnh phúc.” Vợ người thợ rèn vui vẻ, hạnh phúc… chỉ cho chồng xem đứa bé gái có mái tóc bằng vàng trên tay chị, là bé gái của họ vừa chào đời. Trông thấy đứa con, người thợ rèn buồn rầu vì anh biết người đàn bà mong muốn điều gì rồi.

Thấm thoát, bé gái đã lên bảy tuổi và có tên là cô gái vàng. Một hôm, người đàn bà đen đi chiếc xe ngựa cũng màu đen, đến nhà người thợ rèn. “Ta đến đón con gái anh đây!”

Bà ta vừa nói với người thợ rèn vừa lôi cô gái vàng lên xe ngựa. Mặc cho cha mẹ và các chị cô gái vàng khóc lóc, van xin… Người đàn bà đen vẫn không động lòng thương xót, bà ta ra roi đánh ngựa và chiếc xe đen chuyển bánh.

Người đàn bà đen đưa cô gái vàng đi mãi, đi mãi. Họ đến một khu rừng rậm rạp và dừng lại trước tòa lâu đài màu đen đồ sộ. Bà nói với cô gái vàng: “Trong lâu đài có một trăm căn phòng. Con chỉ được phép vào chín mươi chín căn, trừ căn phòng cuối cùng. Nếu con vào căn phòng thứ một trăm, con sẽ bị trừng phạt khủng khiếp. Bảy năm nữa ta sẽ quay lại đây để biết sự trung thực của con.” Nói xong, người đàn bà đen biến mất.

Cô gái vàng sống một mình trong lâu đài không đến nỗi khổ sở. Cô có đầy đủ thức ăn và chín mươi chín căn phòng. Cô không bước vào căn phòng thứ một trăm. Bảy năm đã trôi qua và cô không hề gặp tai nạn gì. Đến một hôm, người đàn bà đen kia trở lại và hỏi cô gái vàng: “Con có vào thử căn phòng thứ một trăm không?”

“Không ạ!” Cô gái vàng trả lời:

“Con ngoan lắm. Con đã biết nghe lời khuyên của ta. Bảy năm nữa, ta sẽ quay lại đây. Nếu con giữ được lời hứa thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nhưng nếu con bước vào căn phòng thứ một trăm thì con sẽ phải chịu những hình phạt khủng khiếp hơn cả cái chết đấy!”

Người đàn bà đen nói xong, liền đánh xe đi và bảy năm sau mới quay lại lâu đài. Bảy năm lần thứ hai trôi đi rất nhanh. Ngày cuối cùng của kỳ hạn, người đàn bà đen sẽ quay lại, cô gái vàng rất sung sướng vì cô đã vâng lời bà ta. Cô tin rằng, cô sẽ được bà ta trọng thưởng. Bỗng nhiên, cô gái vàng nghe thấy tiếng nhạc du dương… “Ai đánh đàn hay vậy?” Cô gái ngạc nhiên kêu lên. Cô đi về phía tiếng nhạc và đến cửa căn phòng thứ một trăm, trong phòng vọng ra tiếng nhạc quyến rũ. Cô gái vàng như mất hồn, thẫn thờ mở cửa căn phòng và bỗng nhiên giật mình, đứng sững lại ở ngưỡng cửa. Trong phòng có mười hai người đàn ông da đen đang ngồi quanh bàn và người đàn ông da đen thứ mười ba đứng phía sau cánh cửa. “Con bé kia! Con bé kia! Mi đã làm cái gì thế? Ai cho mi vào căn phòng này?“ Gã đàn ông da đen thứ mười ba quát lên.

Cô gái vàng khiếp đảm, đứng nép vào cánh cửa và sợ hãi hỏi lại: “Trời ơi, cháu phải làm gì bây giờ?”

“Mi không được nói với bất kỳ ai về chuyện chúng ta ở đây! Nếu mi không giữ kín chuyện thì mi sẽ phải chịu những hình phạt khủng khiếp. Thôi đi đi… Mi chỉ có câm lặng mới chuộc lại tội lỗi này của mi!” Gã đàn ông da đen thứ mười ba gào lên:

Cô gái vàng kinh hoàng đóng cửa lại. Ngay lúc đó, cô nghe tiếng xe ngựa ngoài sân. Người đàn bà đen bước vào. Bà ta như đã đoán được chuyện gì, liền hỏi cô gái: “Con đã nhìn thấy gì ở trong căn phòng thứ một trăm?”

Cô gái vàng im lặng lắc đầu. Bà ta nói tiếp: “Được rồi, nếu mi không muốn nói thì từ nay trở đi, mi sẽ trở thành một kẻ câm. Mi chỉ được phép nói với ta mà thôi!” Bà đùng đùng nổi giận và đuổi cô gái vàng ra khỏi lâu đài.

Cô gái vàng không biết đi đâu… đến bãi cỏ xanh. Cô ngồi xuống, nức nở khóc và thiếp đi vì mỏi mệt. Lúc ấy, nhà vua trẻ đang đi săn gần bãi cỏ. Ngài trông thấy cô gái vàng xinh đẹp đang ngủ. Nhà vua đem lòng cảm mến cô gái. Mặc cho cô gái bị câm, nhà vua vẫn đưa về lâu đài của mình và phong nàng làm hoàng hậu.

Cô gái vàng sống hạnh phúc trong lâu đài nhà vua. Cho đến khi cô sinh được một hoàng tử có mái tóc vàng và ngôi sao cũng bằng vàng trên trán. Cả lâu đài đều vui mừng vì có hoàng tử xinh đẹp. Ngay đêm ấy, người đàn bà đen đã đến bên giường hoàng hậu và nói: “Nếu mi không thú nhận là mi đã vào căn phòng thứ một trăm, thì ta sẽ giết chết đứa bé này!”

Nghe người đàn bà đen nói vậy, cô gái vàng hoảng sợ. Nhưng cô chỉ im lặng lắc đầu, vì cô còn nhớ rõ lời của gã đàn ông thứ mười ba trong căn phòng thứ một trăm. Người đàn bà đen liền mang đứa bé ra bãi cỏ giết chết, bà ta lấy máu của hoàng tử bôi lên miệng cô gái vàng, rồi mang xác đứa bé biến mất.

Sáng hôm sau, cả lâu đài hoảng sợ vì không tìm thấy hoàng tử. Mọi người thấy máu dính trên miệng hoàng hậu. "Có lẽ bà ta đã ăn thịt con chăng?" Những lời thì thầm nhận xét của cận thần, cung nữ… Nhưng không ai dám nói lên mối nghi ngờ, nhà vua cũng đành cam chịu.

Sang năm sau, hoàng hậu sinh hạ được một công chúa, có mái tóc vàng và có ngôi sao trên trán. Cả lâu đài vui mừng, nhưng ngay sau đó, ai cũng lo mất công chúa. Nhà vua sai lính gác cẩn mật quanh phòng hoàng hậu. Nhưng đều phí công. Đêm ấy, người đàn bà đen lại xuất hiện. Bà ta nói với hoàng hậu: “Nếu mi không nhận là đã vào căn phòng thứ một trăm, thì ta sẽ giết con bé này!”

Hoàng hậu dàn dụa nước mắt và lắc đầu. Người đàn bà đen liền mang bé gái ra bãi cỏ giết đi, bà ta lấy máu công chúa bôi lên miệng cô gái vàng, rồi mang xác đứa bé biến mất.

Sáng hôm sau, cả lâu đài khiếp sợ. Tin đồn hoàng hậu ăn thịt con đến tai nhà vua. Nhà vua nổi giận và ra lệnh trị tội hoàng hậu. Vua sai người đốt cháy hoàng hậu ngoài phố chợ. Cô gái vàng chỉ biết khóc nhưng chẳng ai thương hại hoàng hậu, dù hoàng hậu bị câm.

Đao phủ đưa hoàng hậu đến nơi hành quyết thì người đàn bà đen lại xuất hiện. Bà ta nói với cô gái: “Hãy thú nhận là mi đã vào căn phòng thứ một trăm, nếu mi còn chối thì phải chịu tội chết!”

Cô gái vàng vẫn trơ như đá, cô chỉ lắc đầu để trả lời người đàn bà đen.


Đao phủ trói cô vào cột và chất củi đốt. Khi ngọn lửa bùng cháy dưới chân cô gái vàng, người đàn bà đen quát lên: “Dập tắt lửa đi!”

Nghe tiếng quát, mọi người kinh ngạc. Đao phủ dập tắt ngọn lửa và cởi trói cho cô gái vàng. Người đàn bà đen đưa ra hai đứa trẻ có mái tóc vàng và có ngôi sao bằng vàng trên trán ra. Bà trao hai đứa trẻ cho cô gái vàng và nói: “Ta nguyên là một vị tiên nữ. Vì ta đã phạm tội nên thượng đế đày xuống trần. Ta phải tìm ra một cô gái biết im lặng trong nhiều năm, dù cô ta có bị giết, vẫn không nói một lời. Ta đã tìm ra được con. Con xứng đáng là người cùng ta dưới trần gian này. Hai đứa con của con vẫn còn sống. Hôm nay ta trao lại cho con. Đó là hạnh phúc của con và cả của ta nữa, vì con đã biết im lặng. Con đã giải thoát cho các con của con và cho ta.” Nói xong người đàn bà đen đánh xe biến mất.

Nhà vua kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình. Cô gái vàng vội kể lại cho nhà vua nghe câu chuyện. Nghe xong, nhà vua cho mời hai vợ chồng người thợ rèn và các anh, các chị cô gái vàng về lâu đài. Từ đó, họ chung sống với nhau đến trọn đời…

N.K

*Nam Khang: Một bút danh khác của nhà văn Phan (Hoa Kỳ)


(Theo Newvietart.com)
Tin liên quan:
Nỗi đau của tuổi già -Tạp ghi của Huy Phương (Hoa Kỳ) (15.05.2020 20:34)
MƯA NỬA ĐÊM VỀ SÁNG: Chùm thơ mới của Trần Vấn Lệ - Hoa Kỳ (11.04.2019 20:20)
Hoa Fleur Flower: Trần Vấn Lệ (Hoa Kỳ) (17.11.2018 21:15)
Thơ Minh Đức Hoài Trinh (1930-2017)- Hoa Kỳ (11.06.2017 18:56)
Tình yêu hiện đại 2: Tình yêu sụp đổ (Tản văn của Nguyễn Tài Ngọc - Việt kiều tại Mỹ) (15.09.2016 20:30)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Đỗ Quyên: Đẻ sách (25.01.2019 15:44)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
THƠ DƯƠNG THUẤN P1
Phạm Vĩnh Cư: Thưởng ngoạn tuyển tập Dương Thuấn
Phạm Ngọc Thái: Chùm thơ Khóc con
Tin cùng chủ đề
NHÀ VĂN NỮ LỆ HẰNG - VIỆT KIỀU ÚC: Viết rất là khổ cực!
VĂN HỌC VIỆT NAM HẢI NGOẠI
Anh hoa phát tiết ra ngoài - Trần Thị Bông Giấy (Hoa Kỳ)
Mùa thu vàng
Vĩnh biệt Võ Thị Thu Trang
Quyên
Gặp các nhà văn Mỹ ở hải ngoại
Phạm Tiến Duật đây là một con đường
TS Thái Kim Lan và tủ sách Tuyển tập văn học Đức - Việt
THĂM TRƯỜNG M. GORKI
 
 
 
Thư viện hình