Dự án Sân golf 36 lỗ đã được đưa vào chương trình nghị sự của giới chức Thanh tra. Người phải trình thuyết đưa ra chứng cứ bảo đảm sự minh bạch không phải chủ đầu tư Trần Trưởng mà là sếp Ngụy. Sếp Ngụy không thể thoái thác trách nhiệm, nhưng trách nhiệm đó bất khả kháng. Sao lại nói trách nhiệm bất khả kháng? Nhiều người đặt câu hỏi.Trần Trưởng thưa lại như sau:
-Việc đền bù đất cho dân bị thu hồi đã hoàn tất, đúng giá quy định sếp Ngụy duyệt, chỉ còn mỗi việc tổ chức cho dân chuyển đổi sang nghề mới là chưa thực hiện được, vì Sân golf 36 lỗ mới đi vào hoạt động, chúng tôi đang xây dựng kế hoạch đào tạo nghề cho họ, nhưng không phải một sớm một chiều đã xong mà phải có thời gian.Thực tế chúng tôi đã làm được nhiều việc, nhưng không thể thống kê ra đây để bào chữa cho mình. Xin các vị, trước khi bổ vào đầu chúng tôi, mong các vị mục sở thị xem cụ thể thế nào đã. Dù sao thì chúng tôi vẫn có khuyết điểm phải rút kinh nghiệm.
Hồi Đoàn Thanh tra về thanh tra Dự án Khu vui chơi, giải trí và Nhà ở Bạch Dương dân khiếu kiện sếp Ngụy rải thảm mời nhà đầu tư Trần Trưởng. Cuộc thanh tra nghiêm túc đã chỉ ra những sai phạm lớn: sử dụng quỹ đất sai và sử dụng kinh phí hỗ trợ cho nhà đầu tư không đúng Luật Đất đai. Nhưng khi kết luận, Đoàn Thanh tra chỉ đặt vấn đề rút kinh nghiệm. Sau khi đưa các dự án trên vào hoạt động, Trần Trưởng từ chỗ hai bàn tay trắng tháo chạy khỏi nơi người ta định treo cổ, đã đứng trong tốp tỷ phú. Sếp Ngụy vẫn an tọa ngôi cao.
Trần Trưởng tiếp tục được gia ân đầu tư Dự án Sân golf 36 lỗ. Cái sân golf tệ hại này lại gây ra bao nỗi oan khuất cho nông dân. Họ không chịu nổi bất công chà đạp lên cuộc sống yên bình của mình đã đệ đơn khiếu kiện ông chủ Sân golf 36 lỗ. Ba tháng chờ đợi không thấy Đoàn Thanh tra về, họ lại tiếp thục kiến nghị. Sau đấy mới có chuyện lạ xảy ra ở cái làng liên quan đến Sân golf 36 lỗ như quý vị độc giả kính mến đã biết, chuyện một nhân vật tóc bạc trắng thực hiện chuyến vi hành xuống với dân tìm hiểu thực chất về cái gọi là Dự án Sân golf 36. Thằng đầy tớ khẳng định chiếc xe bốn chỗ xịn bóng loáng, loại chỉ giành cho cỡ bự đón nhân vật tóc bạc trắng sau khi ra khỏi cổng làng. Trần Trưởng cho đầy tớ xuống kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần nữa đều kết luận như vậy. Sếp Ngụy lo lắng bảo Trần Trưởng:
-Ta phải thực hiện kế sách lấy da voi bọc gà thôi. Không cẩn thận cái sảy nảy ra cái ung dễ chuyển sang ung thư giai đọan cuối thì coi như vứt tất.
Trần Trưởng tức tốc lên Hà Nội. Đã đến lúc phải xuất tướng là không thể đùa với lửa. Trần Trưởng tự nhủ trước khi lên đường. Cũng như các lần trước, lần này Trần Trưởng vẫn được Hà Nội đón tiếp nồng nhiệt. Từ bộ ấy, Trần Trưởng đi thẳng đến Thanh tra gặp người anh em đồng hao. Sau khi đạt được yêu cầu, giá như hồi cuối năm ngoái, Trần Trưởng đã có cuộc giao lưu ở Tứ Hải quán, nhưng lần này hắn dúi vào tay nguời anh em cọc chèo hai ngàn đô la Mỹ rồi về thẳng.
***
Thằng đầy tớ ở Sân golf 36 lỗ không xảy ra chuyện gì phức tạp, nhưng khi nó nhận lệnh sếp Trần Truởng ra đường cái quan đón quý khách từ Hà Nội xuống thì một đoàn nguời từ các làng đổ ra bao vây Sân golf 36 lỗ. Một lão bà móm mém, không còn cái răng nào, nghe nói bà là em gái lão ông bị bắt về tội bắt giam người trái pháp luật tuyên bố, nếu sân golf này còn tiếp tục gây ô nhiễm môi truờng làm tổn hại đến sức khỏe và đồng ruộng của làng Quao bị hủy diệt, cả làng gồm tất cả nam phụ lão ấu sẽ thực hiện quyền công dân được Nhà nuớc bảo vệ, phá bỏ sân cỏ và lấp lỗ golf. Lực luợng bảo vệ không giải quyết được phải điện báo lực luợng cảnh sát 113. Muời lăm phút sau, những nguời lính chiến thiện xạ tới mới giải tỏa được đám nguời quá khích ra cách Sân golf 36 lỗ một trăm mét. Sếp Trần Truởng tức tốc lên gặp sếp Ngụy khẩn thiết kêu cứu. Sếp Ngụy điện ngay về tỉnh. Tỉnh điện khẩn xuống huyện. Huyện tung nguời về mở cuộc điều tra vụ án phá hoại nghiêm trọng này. Nhà chức trách vào cuộc. Họ gọi lão bà không còn cái răng nào ấy đến hoạnh hoẹ, nhưng trước sau bà chỉ một mực nói: Dân làng Quao chúng tôi đã ba lần cảnh báo ông chủ Sân golf 36 lỗ phải nghiêm chỉnh thực hiện Luật Môi truờng, nhưng rốt cuộc thỉnh cầu của chúng tôi bị rơi vào im lặng. Dân chịu cực không nổi phải đứng lên bảo vệ lợi ích sống còn của bản thân mình. Tất cả mọi người có mặt lúc bấy giờ đứng lên vây quanh lão bà và đồng thanh tuyên bố, ông chủ Sân golf 36 lỗ không nghiêm chỉnh thực hiện Luật Môi trường họ sẽ phá Sân golf 36 lỗ.
- Đó là điềm báo gở. Thanh Lơ bảo chồng, ông phải tính ngay chuyện này sớm. Dân làng Quao không vừa đâu. Thời chống Nhật, chín người bị mổ bụng, cả làng xông ra không chiụ nhổ lúa trồng đay. Thời chống Pháp một trăm người dân chặn xe tăng địch chống càn bị dồn vào hang, không một ai khuất phục, chúng hun lửa thiêu, nhưng không một ai đầu hàng và tất thảy đã anh dũng hy sinh.Thời đánh Mỹ, thóc không thiếu một cân quân không thiếu một nguời. Thanh niên trai trẻ ra mặt trận chỉ còn người già, đàn bà con trẻ ở lại đồng ruộng vẫn xanh tốt bốn mùa. Tôi hỏi ông, một làng anh hùng như vậy, họ đâu có chịu ông khuất phục. Một cây nứa không chống nổi cả con bè đâu. Ông đi giải xui đi. Trần Trưởng phì cười khi vợ bảo đi giải xui. Mụ thoáng thật (!)

***
Thằng đầy tớ mở trang blogs của nhà văn Trần Nhương thấy bức thư ngỏ gửi ông Chủ tịch Hội Golf Việt Nam của nhà văn Hoàng Quốc Hải vội về báo cáo với sếp của nó. Trần Trưởng vỗ đùi cười khanh khách:
- Một thằng nhà văn dở hơi.
Hắn quay sang bảo thằng Út:
- Cậu in bức thư của thằng nhà văn ẩm ương ấy ra cho ta xem, hắn nói gì.
Trần Trưởng đọc xong bức thư ngỏ của Nhà văn Hoàng Quốc Hải, mặt tái mét;
-Cậu có biết thằng cha Hoàng Quốc Hải mặt ngang mày dọc thế nào không?
-Dạ. Ông nhà văn này là một tiểu thuyết gia viết tiểu thuyết lịch sử nổi tiếng cả nước.
- Hắn đã in cuốn nào chưa?
- Dạ. Ông ta đã cho ra mắt độc giả nước nhà bộ tiểu thuyết bốn tập trên hai ngàn trang về triều đại nhà Trần. Khủng khiếp.
Trần Trưởng giật mình thon thót.
- Hắn viết về nhà Trần, sao ta không biết nhỉ?
-Có bao giờ sếp cầm đến quyển sách nào đâu mà biết.
- Cậu ra hiệu sách mua bằng được bộ tiểu thuyết ấy đem về cho ta đọc thử xem sao.
Thằng đầy tớ ra hiệu sách, không mua được sách quý nó quay về thì gặp lão ông. Lão hỏi:
- Ông đã đọc thư ngỏ của nhà văn Hoàng Quốc Hải gửi ông Chủ tịch Hội Golf Việt Nam chưa?
- Dạ. Đọc rồi ạ.
- Ông ta chọc đúng tim đen ông Chủ tịch Hội golf Việt Nam.
- Chắc chắn nhà văn Hoàng Quốc Hải bị phản biện. Thằng đầy tớ nói.
- Phản cái con tiều. Lão ông đáp. Cả làng tôi đọc thư ngỏ của nhà văn Hoàng Quốc Hải. Nhân dân ca ngợi nhà văn này lắm. Nghe đâu nay mai có một đoàn dân làng Quao lên thăm nhà văn đấy.
Linh tính báo điềm chẳng lành sẽ xảy ra ở cái Sân golf 36 lỗ Sao Xanh, thằng đầy tớ vội về bẩm báo sếp.
- Báo cáo sếp, dân làng Quao truyền tay nhau đọc thư ngỏ của nhà văn Hoàng Quốc Hải gửi ông Chủ tịch Hội Golf Việt Nam, nghe đâu sắp có một đoàn dân làng Quao lên thăm nhà văn.
- Đúng là bọn ẩm ương, dở hơi. Sáng mai cậu ra phố Đinh Lễ tìm mua cho ta bộ sách ấy.
- Báo cáo sếp, con đã đi khắp các hiệu sách ở Hà Nội, kể cả Hà Tây, Bắc Ninh đều không thể tìm được bộ tiểu thuyết ấy. Hiện nay,chỉ có ở Thư viện Quốc gia và Thư viện Hà Nội có, nếu sếp cần đọc, con sẽ đi mượn.
Tất nhiên thằng Út mượn được bộ tiểu thuyết của nhà văn Hoàng Quốc Hải viết về triều Trần, nhưng Trần Trưởng chỉ ngó qua rồi bỏ đấy bởi những ngày sau đó liên tiếp xảy ra những sự kiện nóng liên quan đến việc kinh doanh của hắn đương nhiên sếp Ngụy cũng ăn không ngon, ngủ không yên.
***
Sự kiện nhân vật tóc bạc trắng về các làng buộc phải bán đất để làm Sân golf 36 lỗ làm khối quan chức nháo nhác. Sếp Ngụy lệnh cho Trần Trưởng cử người về ngay các làng buộc phải bán ruộng để làm Sân golf 36 lỗ xem xét nhân vật tóc bạc trắng ấy là ai và ông ta gặp những ai, làm những gì, báo cáo ngay cho tôi để có cách đối phó. Thằng đầy tớ được giao thực hiện nhiệm vụ quan trọng số một này. Nó bí mật đến các làng xã bị buộc phải bán ruộng để làm Sân golf 36 lỗ, dùng mọi thủ thuật dò la, nhưng không rõ tung tích nhân vật tóc bạc trắng ấy mà chỉ được cung cấp duy nhất một thông tin, đó một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi, vóc người nhỏ nhắn, tóc bạc trắng, nhưng còn nhanh nhẹn, hoạt bát, nói tiếng Hà Nội chuẩn, cùng với một người có lẽ là nhân viên bảo vệ.
Sau khi cuốc bộ mấy chục cây số xem xét bảy xứ đồng hoa màu bị tàn lụi và năm ao hồ, ba con kênh nước bị ô nhiễm đen ngòm, cá chết hàng loạt do Sân golf 36 lỗ gây ra, nhân vật tóc bạc trắng mới vào làng. Nhưng không qua bất kỳ cấp lãnh đạo nào mà xông thẳng tới một số nhà dân buộc phải bán ruộng đất để làm Sân golf 36 lỗ, khiến cho họ khốn đốn. Nhân vật tóc bạc trắng ấy đã khóc trước mặt bà con cô bác. Một lão ông đã chất vấn: Làm sao ông để cho nông dân không bị mất đất? Làm sao ông lại lấy đất của nông dân bán cho cái Sân golf 36 lỗ này để dân tình lao đao, khổ sở vì mất ruộng đất mà không được chuyển đổi sang nghề mới? Ông không còn cách nào để người nông dân khỏi khổ sở như? Khi buộc phải giao đất người ta cũng giúi vào tay cho ít tiền, nhưng thực tế giá phải bán chỉ có hai mươi ba triệu một sào ruộng hai vụ lúa, chưa bằng một phần mười giá làng. Bây giờ làng xóm tiêu điều xơ xác, không biết ông chủ Sân golf 36 lỗ có thấu hiểu không?
Trước khi về, nhân vật tóc bạc trắng ấy đã đến những nhà dân đang bị khốn khó. Thằng đầy tớ báo cáo một cách trung thực với sếp những điều nó được biết, và khẳng định là sau khi nhân vật tóc bạc trắng ấy đi xa rồi quan chức địa phương mới vỡ lẽ những việc diễn ra ở các làng tiếp cận với Sân golf 36 lỗ, rất tiếc là cơ hội gặp gỡ hiếm hoi đã mất, nhưng lại được cái may là nhân vật tóc bạc trắng không mục sở thị cuộc sống vương giả của một số người cầm cân nảy mực ở đây. Trần Trưởng báo cáo lại với sếp Ngụy sự việc đó, cả hai người đều không hiểu nổi vì sao lại có chuyện lạ xảy ra ở xứ sở của môn thể thao thánh thiện. Sếp Ngụy nhận định, nếu đúng nhân vật tóc bạc trắng có đủ uy quyền, đến đâu tiền hô hậu ủng đến đấy, nhà báo, nhà đài tỉnh, huyện rầm rầm khua chuông gõ mõ cho bàn dân thiên hạ biết chứ đâu có làm chuyện vi hành kiểu con cuốc ăn đêm. Đây đúng là bọn thù địch Sân golf 36 lỗ giả danh nhằm đánh lận con đen, tung hỏa mù hại Trần Trưởng. Trần Trưởng cho rằng nhận xét đánh giá của sếp Ngụy là chính xác. Trần Trưởng điểm mặt bọn thù địch, không được ăn thì đạp đổ. Đúng hắn! Đúng hắn! Còn ai vào đấy nữa. Hắn bị quả nốc ao, loại khỏi vòng đầu cuộc đấu giá. Cái mặt hắn lừ lừ như ông từ vào đền, không thể chơi được. Nghĩ thế, nhưng Trần Trưởng vẫn chột ngột không yên. Biết đâu ma đi ăn cỗ, nhỡ giới lãnh đạo cấp tỉnh chơi trò ú tim thì sao? Chuyện ấy rất có thể xảy ra lắm chứ. Nếu quả đúng như vậy không sớm thì muộn, nhất định sẽ có chuyện lôi thôi to. Sân golf 36 lỗ đâu đã yên chuyện. Bới bèo là ra bọ. Không tránh được. Đoán già đoán non thế thôi, chứ chưa thể có kết luận chuyến vi hành có một không hai này. Vấn đề đặt ra bây giờ là phải biết thật chính xác, nhân vật tóc bạc trắng ấy là ai, cấp bậc gì và hậu chuyến vi hành của ông ta là gì, trong phạm vi nào để tương kế tựu kế.
Thằng đầy tớ lại được giao nhiệm vụ trọng trách này. Nó đóng vai nhà thuyết khách mò đến những nhà dân mà vị vi hành kia tới thăm hỏi động viên, nhưng tịnh không rõ tên, tuổi, chức danh và mục đích chuyến vi hành của vị khách không mời mà đến.Thực ra thì Trần Trưởng cũng không hy vọng thằng đầy tớ thực hiện được điều đó, nhưng vẫn phải dùng thuật ném con chim cắt vào lửa để luyện cho nó đường bay. Nếu nó thành công, Trần Trưởng sẽ có thêm một bầu trời, nếu nó chết thì ông ta cũng được bài học dùng người theo cách Tào Tháo. Thằng đầy tớ đi hôm trước, hôm sau Trần Trưởng chọn ba gã tay chân có sừng có mỏ tung một gã về huyện, hai lên tỉnh điều tra, nhưng ba tên này ăn hại chẳng đem được tin tức gì mới hơn tin thằng đầy tớ. Chúng quay về. Trần Trưởng hỏi:
- Giê-rô phải không? Các cậu một giuộc vét đĩa.
Thằng đầy tớ khai thác thêm được một chi tiết nhân vật tóc bạc trắng ấy ra khỏi làng đã có một chiếc xe bốn chỗ loại xịn, bóng loáng đón, theo cá nhân nó, điều đó có cơ sở để khẳng định đó là một tay tầm cỡ, chứ không phải bọn giẻ rách tư thù cá nhân giả danh. Đúng hạn, thằng đầy tớ không thể chậm trễ, nó nghĩ là chi tiết quan trọng này đủ để rút ra kết luận đúng đắn nhất trước khi ra quyết sách mới. Thằng đầy tớ nhanh chóng rút khỏi vùng đất đang nóng lên từng ngày do những bất cập bởi cái Sân golf 36 lỗ gây nên. Nó vừa ra khỏi cổng làng thì gặp ba thanh niên chặn lại yêu cầu về hội sở xã để kiểm tra giấy tờ tùy thân vì họ nghi vấn nó mang theo chất gì đó nguy hiểm đến an ninh, an toàn xã hội. Thằng đầy tớ xuất trình giấy tờ tùy thân, nhưng họ không quan tâm mà nhất thiết yêu cầu nó phải tuân thủ.
Thằng đầy tớ phải tuân thủ. Dân làng bắt thằng đầy tớ phải khai hết và khai thật về cái Sân golf 36 lỗ. Thằng đầy tớ buộc phải khai tất cả những điều nó mắt thấy tai nghe về cái Sân Golf 36 lỗ đã làm cho môi trường xung quanh từ mặt đất, trong lòng đất, nguồn nước và cả không khí đều bị ô nhiễm nặng nề dẫn đến hủy diệt cây trồng, vật nuôi nơi nó liên đới. Không chỉ có thế mà nó còn làm cho dân buộc phải bán đất với giá bèo đang lâm vào cảnh khốn đốn vì thất nghiệp. Thằng đầy tớ ký vào biên bản xác nhận lời khai của nó trước dân làng.
Mẹ thằng đầy tớ trực diện với Trần Trưởng ý nhị trách khéo ông ta im lặng như đất. Ý chừng muốn có đi có lại. Trần Trưởng đi guốc vào bụng mụ. Ông ta nói thẳng:
- Chớ làm những điều không đáng làm. Chớ muốn được những điều không nên muốn, như thế là nhân cách vậy.
- Câu nói ấy của ông Mạnh Tử. Mụ nói.
Trần Trưởng cười ruồi.
- Chị cũng là người hiểu đời.
Trần Trưởng đứng lên lấy một số tiền lớn đưa cho mụ.
- Đây là số tiền tôi làm bổn phận với cháu vì cháu đã phải trả giá bởi sự trung thực. Trần Trưởng ngạo mạn nói.
Mụ phát điên, phát ngộ vì lời nói bất nhã của Trần Trưởng. Không kiềm chế nổi, mụ cầm bó tiền quăng vào mặt Trần Trưởng. May mà ông ta né tránh được không thì đã vỡ mặt.
***
Dân làng tha thằng đầy tớ. Nó chạy như ma đuổi về báo cáo sếp. Trần Trưởng mừng rơn. Ông ta bảo thằng đầy tớ: Lẽ ra chúng phải bắt ta mới đúng. Cậu đã thế mạng. Đó là sự mất mát lớn nhất, giá đắt nhất đối với cậu. Điều đó không bao giờ ta quên. Cầm dăm triệu tiêu vặt. Trần Trưởng đưa sắp bạc cho thằng đầy tớ.
***
Lễ khai trương Sân golf 36 lỗ long trọng tổ chức. Sếp Ngụy, một trong số hàng trăm nhân vật được trọng vọng, bây giờ được thay bằng từ mới nghe khá mát víp trên chiếc E-Class 2009 với những tính năng nâng cấp vượt trội gồm hệ thống điện thoại và âm thanh nổi, kết nối Bluetoth và mâm hợp kim bảy cánh bắt mắt, với động cơ mạnh mẽ Kompressor và điều khiển khí hậu bốn vùng của E200k tạo nên sự êm ái cùng với những cửa sổ trời siêu rộng đến thưởng ngoạn thú chơi thanh cao thời hiện đại. Thật hào sảng mỗi khi quả gôn bỏ đúng lỗ, không ít người hâm mộ cổ xúy bị ngất xỉu bởi sự quá khích. Sau cuộc giao tranh phân hạng thắng, thua, các tay golf về Thượng Lầu quán để được thỏa mãn tất cả các giác quan, cảm xúc của mình bằng những âm thanh và hình ảnh tuyệt tác của một miền quê mang đậm không gian mở thời hiện đại. Thượng Lầu quán có Câu lạc bộ Triệu Phú, Câu lạc bộ thể dục, Câu lạc bộ chăm sóc sắc đẹp, Phòng tập Fitmss One và bể bơi ngoài trời mái che di động. Chủ Thượng Lầu quán, một thương gia có hạng chuyên chế các loại rượu cất bằng gạo nếp hoa vàng bốn mươi độ ngâm với một số loại thảo duợc quý hạ thổ ba tháng đã được cơ quan chức năng cấp giấy chứng nhận chuyên chữa yếu sinh lý, mạnh hơn cả Minh Mạng tửu. Thượng Lầu quán chuyên phục vụ các víp bốn món ăn độc đáo: Lẩu Ngũ ngư (năm loại đặc sản quý: tôm hùm, bào ngư, cá thu, cua gạch, bề bề). Cá Trình hấp. Tôm chiên mật ong. Ngán nướng tẩm sữa lợn rừng. Đó là những món ăn đặc trưng của Thượng Lầu quán mà các víp rất mến mộ. Bữa nhậu ở Thượng Lầu quán trong đại lễ khai trương Sân golf 36 lỗ theo thằng đầy tớ thì một trăm con trâu mộng đã chui xuống những lỗ gôn hôm ấy.
Một thảm cảnh đã diễn ra trước thanh thiên bạch nhật. Lão nông dân mất sạch ruộng bắt đầu nhận ra mình bị lừa gạt tự nhận là một ngu nông. Con cái lão mòn gót chân đi tìm lời hứa của ông chủ Sân golf 36 lỗ. Lời hứa vẫn chỉ là lời hứa. Cái bánh vẽ vẫn chỉ là cái bánh vẽ, nhưng được cái đậm sắc màu hơn. Cha con lão quay về đồng áng thì ôi thôi, không còn chỗ đất cắm dùi. Lão rao bán ngôi nhà hai tầng khắp bàn dân thiên hạ, nhưng không một ai ngó tới, bởi thị trường nhà đất đang đóng băng. Cứ nhìn những khu biệt thự dọc đường cái quan từ siêu thị Mê Tơi đến Liệt Nam mọc rêu đã đủ thấy cám cảnh, nói gì những ngôi nhà trong các làng có sân golf án ngữ. Thời buổi ra khỏi xóm ngõ đã gặp người rao bán nhà đất để chạy khỏi cái sân golf mà nao nao buồn. Lão hỏi thằng đầy tớ: Mu vợ tôi bảo tôi là một gã ngu nông, mụ bán xới đi nơi khác rồi. Bây giờ tôi phải làm gì để sống hở ông tư vấn Sân golf 36 lỗ. Ông nuốt lời hứa nhanh vậy? Thằng đầy tớ không đủ can đảm nhìn lão ông bởi khuôn mặt lão nhăn nhúm như quả táo tàu chín, dị dạng chẳng khác những quy hoạch bị băm nát cho người ta ôm đất chờ thời. Nhìn nước Mỹ đủ thấy, các nhà băng đổ tiền vào tay các nhà kinh doanh bất động sản khi nó bị phá sản đã dẫn tới hậu họa suy giảm kinh tế thế giới. Sao ở ta, người ta không lo trước? Chỉ có trời mới trả lời lão một cách đúng nhất. Nhưng trời thì xanh cao lồng lộng. Thằng đầy tớ lúc ấy mới ngộ ra việc thực hiện lệnh sếp nó đi truyền bá lợi ích Sân golf 36 lỗ Sao Xanh sẽ làm cho vùng đất chiêm khê mùa thối này trở nên giàu có như thiên đường để kết cục là thế này đây. Nó ân hận, tự xỉ vả mình là một tên đại bịp, một tên vô lại, một tên đồ tể, một tên giặc. Nhưng hiềm nỗi nó chỉ là thằng đầy tớ Trần Trưởng như ông Thiên Lôi chỉ đâu giáng đấy, trái lệnh chỉ có về xua gà cho vợ chứ đâu có thông sáng như những người được học hành hiểu cặn kẽ lẽ đời, lẽ người. Thế là thằng đầy tớ đã giẫm chân lên vết xe đổ.Thằng đầy tớ bảo lão ông phải gặp sếp Trần Trưởng. Lão chua chát than vãn:
- Lời hứa của bọn ô trọc như gió, mình đuổi sao được gió hở ông ?
- Nhưng người ta vẫn chắn được gió, thậm chí cả bão đấy thôi. Thằng đầy tớ nói.
- Ông nói đúng. Chúng tôi thử xem sao. Nhưng cũng cần nói để ông rõ, ông không phải người đề xướng việc hại chúng tôi, mà người chủ mưu là Trần Trưởng.
- Ông hiểu cho tôi thế là quý lắm. Cảm ơn ông nhiều.
Thằng đầy tớ nắm bàn tay thô ráp của lão ông. Ngẫm nghĩ một lát rồi lão ông nói chẻ hoe:
- Không chỉ Trần Trưởng hại chúng tôi mà còn cả thằng bố Trần Trưởng, nó từ xa thọc gậy xuống, tên này mới nguy hiểm. Còn ông, xét cho cùng ông cũng chỉ là kẻ làm thuê, hay nói cách khác, tên đầy tớ, đúng không? Xã hội này đã phân chia rạch ròi vị trí ông chủ và đầy tớ. Lão ông đứng lên vớ lấy cái thuổng chuyên đào ổ rắn đi về phía Đông. Mặt trời đã vọt lên khỏi ngọn tre làng.
Trần Trưởng lên Hà Nội. Đến thị trấn Quế Võ xe bị kẹt. Trần Trưởng vào nghỉ nhờ ở một nhà ven đường khá sạch sẽ và thoáng mát. Chủ nhà là một quả phụ đã đứng tuổi, nhưng còn sắc nước cản, tiếp khách rất ân cần và cởi mở. Qua câu chuyện giao đãi ban đầu, Trần Trưởng đuợc biết bà ta đang lâm vào thế đường cùng không lối thoát. Chỉ mười ngày nữa là mẹ con bà sẽ phải ra khỏi ngôi nhà mình để giao cho ngân hàng sở tại. Vị khách không mời mà đến tỏ ra ái ngại và cảm thông hỏi:
- Sự thể thế nào, bà cho biết xem tôi có cách gì có thể giúp bà được không?
Người quả phụ mắt ngấn lệ trước thịnh tình của vị khách, rưng rưng nói:
- Tôi nợ ngân hàng một trăm triệu. Đã đáo nợ một lần nay đã đến hẹn trả. Không còn cách nào hết. Mẹ con tôi chuẩn bị về ngoại giao ngôi nhà này cho họ. Ngẫm nghĩ một lát, Trần Trưởng bình thản hỏi:
- Tôi mạo muội nói điều này, nếu không phải xin bà bỏ quá cho.
- Xin ông cứ nói.Ở đây vào lúc này chỉ có tôi và ông, chắc chắn điều ông nói ra sẽ được giữ kín.
- Vậy thì tôi xin nói thẳng. Tôi đang gặp xui. Một nhà chiêm tinh học khuyên tôi chỉ có giải xui bằng cách ân ái với một cô bé mưòi ba tuổi. Thấy cô bé con gái bà có những nét tương đồng, tôi thật sự cảm kích. Vậy, tôi mạo muội thưa bà cho tôi được làm tên nô lệ của em một ngày tại thủ đô Hà Nội, hoặc tại nhà bà càng tốt, tôi xin biếu bà đủ số tiền trả ngân hàng. Sau đó, nếu bà đồng ý, tôi sẽ giúp bà ít vốn nhỏ làm ăn lâu dài. Chuyện tôi và em coi như chuyện nội bộ gia đình không thể môi hở răng lạnh để người ngoài am tường, sẽ bất lợi cho em và gia quyến sau nữa đến tôi. Nếu bà tin và ưng thuận, ba ngày sau, tôi sẽ quay lại. Xin bà cho ý kiến.
Người quả phụ gọi con gái ra giới thiệu:
- Bác Trần Trưởng là chỗ thân tình với ba con từ lâu. Bác có ý muốn đưa con lên Hà Nội chơi với bác, mẹ thấy nên để con được vui vẻ vì hiếm có điều kiện thuận lợi, nhưng mẹ ngại đường xá xa xôi hiểm trở, nên mẹ muốn mời bác nghỉ lại nhà ta một đêm, ý con thế nào?
- Bác đến thăm mẹ con mình đã là quý rồi, bác còn ở lại qua đêm càng quý hơn có gì phải ngại, mẹ cứ mời bác qua.
Cô bé mười ba tuổi khuôn mặt Đức Mẹ đồng trinh và đôi mắt thăm thẳm sâu ẩn chứa một điều kỳ diệu khiến cho trái tim kẻ đa tình rung lên như tiếng mê hồn gọi. Người quả phụ đồng ý, hẹn Trần Trưởng ba ngày sau quay lại, bà sẽ đáp ứng yêu cầu của y. Ngôi nhà người quả phụ sẽ là một cung điện nguy nga tráng lệ đón mời lữ khách. Như vậy đảm bảo an toàn tuyệt đối, bởi hai lẽ, một là, ở tại nhà không ai nghi ngờ một cô bé giăng hoa với một người đàn ông bằng tuổi bố em khi có mẹ ở nhà, hai là em được tự do không nơm nớp lo bị cảnh sát bắt. Đây là chiêu mua dâm trẻ em của các bậc vương giả hiện đại mà lực lượng bảo vệ tuổi thơ chưa có biện pháp ngăn chặn hữu hiêu.
Trần Trưởng được hưởng thụ trọn vẹn đêm ăn trái cấm, đồng nghĩa với một đêm làm vua. Một đêm làm vua quả thật vô giá. Một trăm triệu cho một đêm làm vua, đắt là đắt thế nào, Trần Trưởng cảm thấy tâm hồn sáng láng và tột cùng của khoái cảm. Ông ta trở về Sân golf 36 lỗ vào đúng lúc có mặt hai cảnh sát hình sự. Một người đưa thẻ cảnh sát ra tự giới thiệu:
- Chúng tôi là cảnh sát hình sự. Ông là Trần Trưởng?
- Đúng! Tôi là Trần Truởng. Trần Trưởng đáp gọn.
- Ông đã bị bắt.
- Vì tội gì?
- Tội hiếp dâm trẻ em. Mời ông đi.
- Bắt tôi thì dễ, nhưng thả ra khó đấy!
Trần Trưởng nói cứng nhưng vẫn phải y lệnh chui vào cái thùng xe đặc chủng của cảnh sát hình sự. Trong những ngày ngồi bóc lịch trong ngục, Trần Trưởng không sao hiểu nổi vì sao chuyện y và cô bé thánh thiện kia bị bại lộ. Nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng Trần Trưởng cũng nhận ra tại Trời có mắt.
***
Sếp Ngụy phủi tay ngay sau khi Trần Trưởng ngồi trong nhà đá bóc lịch, không phủi tay thì cũng chẳng làm được gì có thể kéo y ra khỏi vòng lao lý, chi bằng lo lấy thân đã, sau này đen trắng thế nào sẽ liệu. Đó là kẻ thức thời không đương đầu trước bức tường đá. Sếp Ngụy kiểm lại những việc liên đới đến Trần Trưởng trong suốt một thập kỷ. Điều gì có thể dẫn đến phải truy bức? Dự án Cảng cá Đầu Mối bằng hình thức đổi đất lấy cơ sở hạ tầng, Dự án Khu vui chơi giải trí và Nhà ở Bạch Dương bằng hình thức xã hội hóa nguồn vốn, Dự án Khu chung cư Phố Cũ, Dự án Đường Giao thông ven biển, một cặp dự án đặc biệt bằng hình thức dùng quỹ đất tạo vốn, Dự án Sân golf 36 lỗ bằng hình thức huy động nguồn lực tại chỗ...Tất cả các dự án trên đều do sếp Ngụy lách luật, lợi dụng kẽ hở của chính sách đầu tư, tạo điều kiện cho Trần Trưởng ẵm ngon những ô đất vàng.
Trần Trưởng đã thành công chiêu lấy mỡ cá rán cá với hai bàn tay không và cái mõm dẻo quẹo vơ tỷ đô la Mỹ ngon choẹt. Thanh tra vào cuộc cho phải đạo để yên dân. Nhân vật tóc bạc trắng thực hiện chuyến vi hành qua các làng liên đới đến Sân golf 36 lỗ như đã kể. Bàn dân thiên hạ vẫn chưa ai biết nhân vật tóc bạc trắng thực hiện chuyến vi hành ấy nhằm mục đích gì, mà chỉ có tin đồn, ông chưa có cơ sở khẳng định sếp Ngụy thiếu tinh thần trách nhiệm cố ý cấp đất sai luật cho nhà đầu tư Trần Trưởng mà phải chờ giấy trắng mực đen và con triện áp vào mới chắc. Tiếng nói của nhân vật tóc bạc trắng nặng ký, có sức xua tan mọi sự nghi hoặc, mọi sự bất bình của dân chúng. Điều này đã được minh chứng một cách hùng hồn khi dân các làng liên đới đến Sân golf 36 Sao đổ ra đường đón lão ông bị bắt giam vì can tội chống Sân Golf 36 lỗ xanh như đón một anh hùng.
Sếp Ngụy đang tính nước đầu tư chiều sâu vào vị trí người đứng đầu bởi không còn bao lâu nữa, huyện sáp nhập vào thành phố. Cơ số tiền đầu tư vào vị trí này năm tỷ không được thì bảy tỷ, bảy tỷ không được thì mười tỷ, nhất định phải đựợc. Chuỵện này không có cơ sở hiện thực mà chỉ từ mồm dân mà ra. Dân thì sáng nói ngược, chiều đã nói xuôi được ngay, làm sao mà tin đựợc. Bọn buôn quan bán chức không có bạn bè đúng nghĩa bạn bè. Chúng chỉ thân với nhau khi lộng quyền và tiền vào nhà như nước. Khi lâm nạn, chúng sẵn sàng quay lại đá hất nhau, thậm chí còn lột da nhau nữa. Cặp trùng sếp Ngụy và Trần Trưởng là bài học quý cho những ai quen lối sống cây tầm gửi. Lúc thịnh, họ không chỉ có sẻ cửa, sẻ nhà cho nhau mà còn tâng nhau đến tận mây xanh. Ấy vậy mà khi Trần Trưởng ngồi trong ngục tối, sếp Ngụy rung đùi chống ba toong vểnh râu ngẩng mặt nhìn trời mà rằng: Chạy tháo thân biết là ô nhục, nhưng ô nhục mà được sống thì thà chịu ô nhục (!)
Tr.Ch