Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ hai,
12.04.2021 18:51 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Tư 2021
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 5
Số truy cập: 1380035
Tin tức > Trang Văn người Việt tại Nga > Xem nội dung bản tin
Tình yêu hàng chợ
[12.04.2007 05:32]
Nguyễn Đình Lâm


Tuấn vươn vai ngồi dậy, vặn lưng mấy cái rồi đi ra cửa sổ. Gió ban mai trong lành nhè nhẹ thổi làm anh tỉnh táo hẳn lên. Phóng tầm mắt ra xa, sắc màu rực rỡ của hoa, của lá và những âm thanh náo nhiệt của cuộc sống làm trong anh trào lên một niềm hứng khởi cao độ. Anh bỗng muốn được hát, muốn được nhảy lên để thể hiện sự vui vẻ của mình. Anh tự hỏi tại sao mình lại vui như vậy? Có phải vì anh đang ở gần dòng sông Matxcơva trong xanh hay điện Kremli cổ kính? Có phải vì trước mắt anh đang mở ra trước mắt một tương lai sán lạn? Tất cả đều không phải. Anh mới chân ướt chân ráo từ
Việt Nam sang được mấy ngày, những địa danh trên anh chỉ mới nghe tên chứ chưa được nhìn thấy bao giờ và tương lai vẫn còn mờ mịt lắm. Anh đứng lặng nhìn qua cửa sổ, trời đất bao la, không có gì vướng trên tầm mắt. Anh bỗng hiểu ra rằng: Điều làm anh vui chính là sự tự do. Anh bây giờ hoàn toàn tự do, có thể chơi, có thể ngủ hoặc làm bất cứ điều gì mà mình thích. Cuộc đời anh đã chuyển sang một bước ngoặt mới. Anh nhớ rất rõ, mới mấy ngày trước đây thôi, sáng nào anh cũng phải dậy sớm đưa hai đứa con đi học, về nhà ăn một chút gì lót dạ rồi mang thùng đồ nghề ra ngã ba đường. Đã gần 10 năm anh làm nghề chữa xe máy ở cái ngã ba đường nối từ đường quốc lộ số một vào xã của anh. Trời phú cho anh đôi bàn tay khéo léo nên tất cả mọi công việc từ vá xăm, chữa máy, gò vỏ… tất tất đều làm được. Bởi vậy thu nhập cũng tạm ổn. Buổi tối về nhà, anh xách nước gúp vợ rửa chuồng hoặc tắm cho lợn. Anh thương cô vợ tần tảo, chịu thương chịu khó, đầu tắt mặt tối nơi đồng ruộng, hết mùa gặt lúa lại đến vụ trồng khoai, nỗi vất vả cứ từng ngày, từng ngày hằn lên thành những rãnh sâu trên khuôn mặt sạm đen của chị. Anh nhớ lần có mấy người khách vào xin nước uống, họ chào anh bằng anh nhưng họ lại gọi vợ anh bằng bác. Anh chạnh lòng khi thấy những nét buồn hiện rõ trong mắt chị mà thầm trách những ông khách vô tâm.
Dịp tết vừa qua, thằng em họ buôn bán ở Nga về phép, mua nhà to ở Hà Nội, về quê bằng xe ngoại bóng loáng. Anh không biết là xe gì nhưng nghe đâu đắt tiền lắm. Nó còn mang cả thùng kẹo có in cái chìa khóa vàng vàng về phát cho lũ trẻ, không phân biệt có họ hàng hay không có họ hàng. Cả làng đâu đâu cũng bàn tán về nó, phục lăn phục lóc. Anh bỗng thèm được như nó. Anh cũng muốn đổi đời, muốn sang Nga làm ăn một chuyến xem số mình thế nào. Thằng em chăm chú nghe ông anh trình bày nguyện vọng, hứa sẽ đưa sang và cho vay một ít vốn để làm ăn. Ngày tiễn nó ra đầu làng, anh nhìn theo chiếc xe ô tô đang khuất dần, ôm niềm hy vọng thầm kín. Sau hai tháng đằng đẵng đợi chờ, thằng em đã giữ lời hứa. Tuấn nhận được giấy mời, bùi ngùi từ biệt bà vợ tần tảo và hai đứa con ngoan ngoãn, bay sang Matxcơva.
Những ngày đầu ở chung với thằng em, Tuấn sống thật vui vẻ, ăn uống có người lo, muốn làm gì thì làm, chỉ thỉnh thoảng đang ngủ lại choàng dậy, loay hoay tìm thùng đồ nghề theo phản xạ như khi bị ngủ quên lúc còn ở nhà. Sau một lúc ngơ ngác nhìn lên trần nhà, mới nhớ mình đang ở nước Nga, anh lại nằm xuống ngủ tiếp.
Một hôm thằng em gọi Tuấn vào phòng đưa cho 4000 đô rồi bảo:
- Em cho anh vay số tiền này để lập nghiệp. Anh nên đến trung tâm thương mại Hồng Lam thuê một phòng bán hàng để kinh doanh, còn ăn ở thì anh tìm phòng nào có thể ở ghép được thì ở chung với họ cho đỡ tốn kém.
-Theo chú thì anh nên kinh doanh mặt hàng nào?
-Tính anh cẩn thận, nên buôn bán đồ lót, loại này không cần nhiều vốn nhưng lãi suất cao.
Thấm thoắt một tháng nữa trôi qua, Tuấn đã thuê được một cửa hàng, mọi thứ cần thiết đã chuẩn bị xong, chỉ chờ ngày tốt là khai trương. Anh cũng tìm được một chỗ ở chung trong phòng với mấy người độc thân. Việc cuối cùng là cắt tóc, cạo râu cho chỉnh tề, chuẩn bị cho ngày đầu ra quân.
Phòng cắt tóc nằm ở tầng 4, trên tường treo la liệt các diễn viên nổi tiếng với các kiểu tóc khác nhau. Hai cô gái đang cắn hạt dưa chờ khách. Tuấn ngập ngừng bước vào. Một cô nhanh nhảu:
- Mời anh vào cắt tóc.
- Cảm ơn chị.
-Ấy, em còn ít tuổi. Anh đừng gọi chị mà em già đi.
Tuấn nở nụ cười nhận lỗi rồi rón rén ngồi xuống ghế. Cô gái có tên Lài vui vẻ làm quen với anh. Chỉ một lúc sau, hai người đã chuyện trò rôm rả như những người đã quen biết từ lâu. Anh kể chuyện mới sang và dự định của mình. Lài chăm chú lắng nghe, gật gù biểu hiện sự đồng tình. Tuấn nhận thấy thấy Lài là một cô gái xinh xắn, mắt bồ câu đen láy, da không trắng nhưng nụ cười rất có duyên, tóc nhuộm màu hung xen lẫn mấy mảnh màu vàng trông như diễn viên điện ảnh. Người cô cao dong dỏng, chiếc áo màu tàn thuốc được bỏ gọn gàng trong chiếc quần bò màu xanh ống hơi đá loe nhìn thật hấp dẫn. Anh bỗng thấy rạo rực trong lòng. Cắt tóc xong, Lài thay tấm vải choàng mới rồi nhẹ nhàng bảo anh:
-Thường thì em chỉ cắt tóc mà không gội, nhưng hôm nay có anh nên em phá lệ. Em sẽ tự gội đầu cho anh.
Lài cho một ít dầu gội lên tóc anh, những ngón tay mềm mại gãi nhè nhẹ lên đầu làm anh thấy dễ chịu và thoải mái. Đang lim dim mắt, anh chợt bừng tỉnh, sống lưng như có luồng điện chạy qua khi hai khối mềm mềm và ấm đang áp vào lưng mình. Một cảm giác đê mê, lâng lâng chạy trong người. Anh ngồi thật im, không dám cựa quậy, chỉ sợ cựa quậy thì cảm giác đó sẽ biến mất. Anh bỗng thấy xung quanh vắng lặng, nghe rõ cả tiếng gãi đầu sột soạt và tiếng thở gấp gáp của Lài trên đầu.
Sau lần gội đầu đầy ấn tượng ấy, cứ ba ngày Tuấn lại đến để Lài gội đầu một lần, mãi thành quen, thiếu không chịu được. Một lần Lài hỏi anh:
- Bây giờ anh dùng loại máy di động gì?
- Thằng em vừa cho anh chiếc máy Nokia dùng hệ bilai.
- Anh cho em số máy để thỉnh thoảng em viết thư cho anh.
Ngay đêm hôm đó, điện thoại của Tuấn nhận được bức thư đầu tiên: “ Anh! Không biết giờ này anh đã ngủ chưa? Em thì vẫn còn hai khách đợi. Mệt lắm rồi. Anh có thương em không? Chúc anh ngủ ngon.”
Tuấn vội vàng lôi thằng bạn cùng phòng đang thiu thiu ngủ dậy, nhờ nó dạy cho cách viết thư qua điện thoại. Học xong cũng phải loay hoay gần một giờ đồng hồ, Tuấn mới gửi được cho Lài mấy dòng: “Anh cũng không ngủ được vì đang nhớ em, thương em nhiều. Anh sẽ ngủ khi em xong việc.”
Thế rồi dù ban ngày đã gặp nhau, ban đêm vẫn thư đi thư lại, lời lẽ trong thư ngày càng thắm thiết hơn. Tuấn đắm mình trong hạnh phúc. Một buổi trưa ngày thứ hai, ngày vắng khách nhất trong tuần, Tuấn gọi điện cho Lài:
- Hôm nay chợ vắng, anh muốn gặp em có được không?
- Bao giờ hả anh?
- Ngay bây giờ! Nhà anh bây giờ không có ai ở nhà cả, chẳng ai làm phiền chúng ta đâu.
Lài đồng ý. Tuấn chạy vội về nhà, sắp xếp lại đồ đạc đang vứt bừa bãi, trải lại tấm ga giường cho phẳng phiu rồi ngồi đợi. Anh thấy hồi hộp như mới yêu lần đầu của tuổi hai mươi. Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, Lài bước vào nhà, trông cô lộng lẫy trong bộ quần áo màu hồng và mùi nước hoa thoang thoảng. Tuấn khóa cửa lại. Lài gục đầu vào vai anh. Mùi tóc thơm dịu dàng làm anh ngất ngây, tưởng mình đang lạc vào tiên cảnh. Anh dìu cô xuống giường. Cô ôm chặt lấy anh, gắn vào môi anh một nụ hôn nồng cháy. Tuấn như mê đi, bàn tay anh lần tìm cúc áo của cô. Chiếc cúc áo thứ nhất, thứ hai được cởi ra. Khi anh chạm đến chiếc thứ ba thì Lài giữ tay anh lại, giọng cô nũng nịu:
- Anh này! em không muốn làm chung với con Bình nữa đâu. Anh mua cho em cái phòng cắt tóc đấy. Em muốn làm một mình để có thể gặp anh được nhiều hơn.
Tuấn tỉnh hẳn, bàn tay anh rơi từ khuy áo thứ ba xuống tận đầu gối cô. Sau vài phút trấn tĩnh, anh nói như người có lỗi:
- Anh làm gì có tiền, thằng em cho anh vay một ít chỉ đủ để thuê phòng và lấy một ít hàng. Em thông cảm cho anh được không?
Lài đứng phắt dậy, nét mặt đang tươi roi rói vụt biến mất, thay vào đó là nét mặt lạnh lùng không biểu hiện một thứ tình cảm gì. Cô xốc lại quần áo, bước nhanh ra cửa, cánh cửa sập mạnh phía sau lưng.
Tối hôm đó, Tuấn gọi cho Lài mấy lần nhưng lần nào cũng được nghe một câu quen thuộc “ Số máy hiện nay không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Anh đi qua phòng cắt tóc. Mọi người niềm nở chào anh, chỉ có Lài cắm cúi làm việc, không ngẩng đầu lên, như không biết có anh đang ở đó. Anh muốn gội đầu. Bình gội cho anh, còn Lài không gội cho anh một lần nào nữa. Anh nặng nề đi về như một kẻ chiến bại. Sự hụt hẫng làm anh mất thăng bằng. Tại sao Lài có thể quay mặt đi khi tình cảm hai đứa đang rất nồng thắm? Tại sao cô ta không hiểu được tình cảm anh giành cho cô nhiều biết chừng nào? Anh không giúp được cô không phải vì anh không muốn mà là vì hoàn cảnh, như người ta thường nói: “bàn tay ngắn hơn tấm lòng”.
Vĩnh biệt mối tình đầu nơi đất khách, anh tập trung vào chuyện làm ăn. Anh nhanh chóng học thuộc các từ chỉ màu sắc, các số đếm và một vài câu khen khách hàng như “ cô đẹp quá”, “ chị mặc bộ này rất hợp” …Gian hàng của anh trừ một ít áo ngủ còn lại chủ yếu là đồ lót, nam nữ đủ cả, muôn màu muôn vẻ, nhất là áo con của phụ nữ có nhiều màu sắc sặc sỡ, đen pha lẫn vàng lại có cả những viền đỏ xung quanh. Những lần đầu anh còn ngượng ngùng khi cầm bộ quần áo con kéo ra thử độ co giãn cho khách xem, nhưng những lần sau anh còn vui vẻ nhìn xem khách hàng béo hay gầy để chọn áo con cho họ. Việc buôn bán của anh ngày càng thuận lợi, học hành cũng thế, chỉ có một số từ tiếng Nga vẫn hay nhầm lẫn. Đồ lót tiếng Nga gọi là “líp trich”thì anh vẫn gọi nhầm thành xích líp, không biết có phải vì thói quen nghề nghiệp từ ngày xưa hay không. Chẳng thế mà có lần mọi người xung quanh cười ngặt nghẽo khi nghe anh trả lời điện thoại cho thằng em: “ Hôm nay chắc móm nặng, từ sáng đến giờ mới bán được hai đôi xích líp”. Tuy vốn tiếng Nga khiêm tốn, nói bằng tay nhiều hơn bằng lời, nhưng khách mua hàng của anh càng ngày càng đông thêm, chắc họ tin vào dáng vẻ mộc mạc của anh.
Một buổi chiều, anh đang loay hoay xếp lại mấy bộ áo con thì nghe tiếng con gái nói rất nhẹ nhàng:
- Em chào anh ạ!
Anh ngẩng đầu lên. một cô gái đang tươi cười đứng trước quầy hàng của anh. Phải nói cô này rất đẹp. Nước da trắng mịn, hồng hào, mắt to và sáng. Lại được cả vóc dáng nữa, người cao dong dỏng, áo mút đen ôm lấy eo người tròn lẳn nhìn thật hấp dẫn. Anh bỗng thấy vui vui, buột miệng hỏi đùa:
- Em thấy của hàng xích líp của anh thế nào? Thích thì anh tặng cho một bộ.
- Cảm ơn anh, em chỉ dùng đồ mua ở siêu thị thôi - Cô gái đùa lại.
Hai người chuyện trò vui vẻ, cô gái tự kéo ghế ngồi. Tuấn chạy ra quầy hàng nước, mua 2 cốc chè đỗ đen mang về, hai người vừa ăn vừa kể chuyện của mình.
- Tên em là Hồng, hồng là màu hồng chứ không phải là quả hồng - cô gái nhấn mạnh - nghĩa là chỉ để ngắm chứ không phải để ăn đâu nhé.
Câu chuyện đang đoạn cao trào thì mọi người xung quanh lục tục đóng cửa ra về. Tuấn nhìn đồng hồ, đã 7 giờ chiều. Thời gian trôi nhanh thật, Mới đó đã hết ngày, thấy chuyện đang vui, anh đề nghị:
- Đã chiều rồi, chúng mình lên nhà hàng, ăn cái gì đấy rồi vào quán karaôkê hát mấy bài cho vui.
Hồng gật đầu đồng ý.
Hai người ăn bữa cơm chiều thân mật. Hồng kể chuyện mình mới sang Nga và những dự định làm ăn sắp tới. Tuấn chăm chú nghe nhưng không nói gì. Sau bữa cơm, Hồng khoác tay Tuấn vào quán Karaôkê. Ánh đèn đỏ mờ mờ chiếu vào khuôn mặt làm cô thêm phần xinh đẹp. Tuấn gọi hai cốc nước cam. Hai người cùng im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Một lát sau, Tuấn lên tiếng:
- Hồng này! em mới sang chưa có việc làm hay là về đây ở rồi phụ việc cho anh. Công xá anh sẽ không để cho em thiệt đâu.
Hồng nhìn thẳng vào mắt Tuấn:
- Ở với anh cũng được, nhưng em muốn nhờ anh đóng khẩu cho em, ngoài ra anh mua cho em một quầy làm dịch vụ ở chợ Vòm. Em chỉ hợp với việc làm dịch vụ chứ không quen buôn bán. Anh thấy có được không?
Tuấn thấy choáng, gặp phải cô Lài thứ hai rồi. Đóng khẩu hết một ngàn đô, mua quầy dịch vụ cũng không dưới tám ngàn đô, tổng cộng xấp xỉ gần mười ngàn đô. Anh làm sao có số tiền đó. Không khí nặng nề trùm lên bàn, mặc dầu tiếng nhạc xung quanh đang ầm ĩ. Ngồi thêm một lúc, anh lên quầy trả tiền nước rồi quay lại bảo Hồng:
- Em cứ ngồi uống nước, anh có việc phải đi rồi.
Nhìn nét mặt rầu rĩ và bước chân đi như chạy của Tuấn, cô chủ quán cười khẽ: “ Chắc lại bỏ của chạy lấy người rồi”. Hồng vẫn ngồi yên như không có chuyện gì xẩy ra. Cô cầm chiếc micrô và hát bài “999 đóa hoa hồng”.
…Mùa đông năm nay nghe mọi người nói lạnh hơn năm ngoái. Mà cũng lạnh thật, đắp hai chăn vẫn lạnh. Tuấn nghĩ hay là do lạnh ở trong lòng? Nếu có ai nằm bên cạnh chắc ấm áp hơn. Nằm nghĩ vẩn vơ, anh bỗng nhớ đến cô Thơ bán hàng gần phòng anh, chẳng hiểu vì sao mà dạo này lại rất quan tâm đến anh. Hôm qua còn chê anh mặc áo nhàu nát và ngỏ ý muốn giặt là giúp. Anh không chú ý đến cô vì hình thức của cô quá khiêm tốn: mũi gãy, da đen, người thẳng đuồn đuỗn như cá mắm. Hình thức như thế nên sang Nga từ lâu, Thơ vẫn ở vậy một mình. Đêm đông lạnh lẽo, Tuấn bỗng nghĩ nhiều đến cô.
Hôm sau, Thơ sang phòng Tuấn chơi, anh nhờ cô giặt giúp mớ quần áo. Cô mang về nhà và hẹn anh tối hôm sau sang lấy. Đúng hẹn, Tuấn sang nhà cô thì thấy một mâm cơm dọn sẵn. Thơ kéo tay anh ngồi xuống, giọng nài nỉ:
- Hôm nay em làm mấy món cải thiện, anh ăn với em cho vui.
Mâm cơm có đĩa tràng lợn trắng muốt, thịt bò xào lá tỏi tây và thịt lợn luộc được cắt rất khéo. Bên cạnh là hai chai bia Baltích số ba và hai chiếc cốc đẹp đẽ. Mới nhìn anh đã thấy ngon mắt, ngon mũi rồi, chỉ còn phải ăn thử xem có ngon mồm nữa hay không thôi, thế là anh ngồi xuống cầm đũa. Suốt cả bữa ăn, Thơ luôn tay gắp cho anh với ánh mắt đầy trìu mến.
Ăn xong, mấy cốc bia làm anh buồn ngủ. Anh nằm lên giường định nghỉ một chút, không ngờ ngủ quên lúc nào không biết. Anh tỉnh giấc khi thấy hai cánh tay của Thơ đang ôm chặt lấy anh. Bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy, anh ôm lấy cô ghì chặt trong tiếng rên rỉ đam mê và tiếng thở gấp gáp không bình thường.
Sau cái đêm đáng nhớ ấy, Tuấn thường xuyên sang nhà Thơ ăn cơm và nhiều đêm ngủ lại ở đó. Hai người quấn quýt lấy nhau như vợ chồng mới cưới. Một đêm ngủ lại, sau trận mây mưa, Thơ trở dậy mặc áo. Tuấn thấy cô mặc ngược chiếc áo ngủ cổ tròn. Anh nhắc khẽ:
- Em mặc áo đằng trước ra đằng sau rồi đấy.
Thơ đáp thản nhiên:
- Không sao anh ạ, em bây giờ thì đằng trước cũng như đằng sau thôi.
Tuấn cố nén tiếng thở dài. Thơ nói đúng. Càng nhìn càng thấy cô vừa gầy vừa xấu. Anh tự hỏi tại sao mình có thể ôm ấp một con người như bộ xương thế kia? Sự chán nản ùa vào trong lòng anh như một luồng gió độc. Anh lẳng lặng mặc quần áo rồi đi về nhà để mặc Thơ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xẩy ra.
Một tuần rồi hai tuần, anh không sang nhà Thơ nữa, mặc dầu đi làm vẫn gặp và hỏi chuyện nhau. Một chiều đang bán hàng, Thơ chạy sang bảo: “Tối nay anh sang em có việc rất quan trọng, thế nào cũng phải sang đấy”.
Sau bữa cơm tối, Tuấn sang nhà Thơ, anh đứng trước cửa hỏi:
- Có chuyện gì không em?
Rồi nhấp nhổm muốn về. Thơ kéo anh xuống ghế, cất giọng đều đều:
- Em muốn báo cho anh biết là em đã có mang. Nếu anh thích thì em sẽ đẻ rồi trả về cho vợ anh nuôi. Nếu anh không thích thì đưa cho em hai ngàn đô để em đi bệnh viện. Anh nên nhớ là hai ngàn đô không phải là khoản tiền lớn. Em phải cho dao kéo vào người, phải uống biết bao nhiêu là thuốc để lấy lại sức khỏe. Chắc anh đã nghe câu “một lần sa bằng ba lần đẻ rồi chứ”. Anh suy nghĩ kỹ rồi trả lời sớm cho em.
Tuấn nặng nề bước ra ngoài, đi như kẻ mộng du.
Hai ngày sau, Tuấn gom góp được một số tiền, mang sang phòng Thơ. Để ví xuống ghế, anh đếm đi đếm lại số tiền rồi nói như phân trần:
- Anh chỉ có 1500 đô thôi, phải vét mãi mới được ngần ấy.
Thơ cầm tiền giắt vào người rồi nói:
- Coi như anh còn nợ em 500, lúc nào có thì trả cũng được. Em phải bỏ tiền của mình ra bồi dưỡng vậy.
Tuấn không nói gì, đẩy cửa ra về. Lên giường nằm một lúc, Tuấn sực nhớ là mình bỏ quên cái ví ở nhà Thơ. Anh mệt mỏi quay lại, đẩy cửa bước vào đúng lúc cô đang thay quần áo. Anh sửng sốt khi thấy một cái băng vệ sinh của phụ nữ dính nhiều vết đỏ đang vứt trên nền nhà. Như vậy Thơ không hề có thai mà chỉ cố tình bày chuyện để kiếm tiền. Thơ biết anh đã thấy cái băng vệ sinh nên hoảng sợ chạy trốn vào góc nhà. Mặt anh tối sầm lại, máu bốc lên đầu. Anh định nhảy vào tát cho cô mấy cái cho hả giận nhưng rồi kìm được, đành rằng cô ta lừa anh nhưng dù sao cũng đã một thời gian má ấp tay kề, đánh nhau cũng không hay ho gì. Anh nhặt cái ví trên ghế rồi quay lưng bỏ đi với tâm trạng nặng nề. Cũng chẳng muốn về nhà nữa, anh ra đường bắt một chiếc tắc xi phóng đến chỗ thằng em họ.
Thằng em thấy ông anh mặt mũi hầm hầm biết là có chuyện, nhấm nháy bảo vợ rang đĩa lạc, nướng con mực và mua ít bia. Chờ ông anh làm hết mấy vại, nó mới hỏi:
- Có chuyện gì phải không anh?
Tuấn kể một thôi, một hồi về mấy cô gái mới quen rồi nhăn nhó:
- Tao chẳng hiểu gì cả. Tình thật, tình giả, tiền nong lẫn lộn, cứ rối như mớ bòng bong, chẳng biết nên làm thế nào?
Thằng em cười phá lên:
- Ông anh đừng buồn làm gì. Để em nói cho mà nghe. Tình yêu ở đây cũng có hai loại. Loại thứ nhất là loại người ta yêu nhau thật sự, rung động bằng trái tim, nhưng loại này thì hiếm. Ai may lắm mới gặp được. Loại thứ hai là loại tình yêu trao đổi, hai bên cùng có lợi. Nó như một loại hàng hóa đặc biệt. Hàng tốt thì giá cao, hàng xấu thì giá thấp. Cũng như cô Lài, cô Hồng xinh đẹp thì giá phải cao. Cô Thơ và những cô khác xấu xí thì cũng như hàng chợ, giá rẻ thậm chí còn cho không. Anh cũng đừng hy vọng vào tình yêu ở bên này, về đến sân bay Nội Bài là hết, ai đi đường nấy, thậm chí còn như không quen nhau nữa là khác. Người ta thường nói “ vợ Liên xô” vì như vậy đấy. Thôi anh quên các bà ấy đi, uống bia cho sướng.
Tuấn cầm cốc bia, uống một hơi cạn sạch. Hai anh em gật gù cho đến khi đĩa mực và đĩa lạc trơ cả đáy.
Đêm khuya, mọi người đã chìm sâu trong gấc ngủ. Tuấn vẫn trằn trọc không sao chợp mắt. Anh trở dậy bật đèn bàn viết thư về nhà:
“ Em và các con!
Đã lâu không viết thư về nhà được vì bận quá. Anh đang cố làm ăn để tích cóp một số tiền tết này gửi về nhà. Mình sẽ mua cho hai con hai cái xe đạp mới, mua cho em một cái xe máy Đrim. Nếu không mua được Đrim Thái thì mua Đrim Tàu. Lúc nào rảnh rỗi, em sang nhà bác Hữu tập đi xe máy cho thành thạo. Mấy mẹ con nhớ giữ gìn sức khỏe. Thương nhiều.
Anh Tuấn.”
Anh lên gường nhắm mắt lại. Trong đầu bỗng hiện lên cánh đồng lúa mênh mông xanh rì đang thời con gái. Những chiếc nón trắng nhấp nhô của các cô gái đang nhổ cỏ trên đồng. Anh thấy cả nụ cười của vợ thấp thoáng trong chiếc nón và từ nơi nào đó xa xa vọng lên điệu chèo quen thuộc:
“ A là nón nghiêng, trên má em vui trên đồng. A là đồng em vui trên đồng làm cỏ bón phân i ì i….Kìa em nâng gót chân, miệng em ngân câu hát, kiện tướng hai mùa i ị ì ”.
Anh nhẩm theo điệu hát, thoáng nở nụ cười trong cơn mơ.


CĐQ (Theo Hội VHNT Việt Nam tại LB Nga)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
THƠ DƯƠNG THUẤN P1
Phạm Vĩnh Cư: Thưởng ngoạn tuyển tập Dương Thuấn
Phạm Ngọc Thái: Chùm thơ Khóc con
Tin cùng chủ đề
Vì cớ gì ở nước Nga bạch dương xào xạc?
Nhật kí Kadan (Phần 10) - Phạm Thuận Thành
Nhật kí Cadan (Phần 1) - Phạm Thuận Thành
Chùm truyện ngắn của Thiên Việt
Nhật kí Cadan (Phần 2) - Phạm Thuận Thành
Châu Hồng Thuỷ: NỖI XẤU HỔ THỜI SINH VIÊN CỦA TÔI
Một bông hồng Việt Nam trên xứ tuyết
Sang Nga đừng để như Văn Giá!
Hoa Pion
Liuba - Truyện của Võ Hoài Nam
 
 
 
Thư viện hình