201.
Mang tuyết trắng nước Nga
Sưởi mùa đông Hà Nội, đêm nay
Những câu thơ nghi ngút.
202
Chuyện tình hay tiểu thuyết
Anh giáo trẻ lãng mạn, nghiêm túc
Bao cô nàng ngẩn ngơ.
203.
Dạy học và làm thơ
Phượng cháy mùa thi môi mắt đỏ
Khúc quân hành vang xa.
204.
Ngày thầy giáo lên đường
Hụt hẫng, bồn chồn, khô nước mắt
Chan chan bao ký ức.
205.
Này cái bóng giận ai
Đêm về không ngủ được, em ơi
Trường Sơn hoài giục giã.
206.
Lớp lớp người ra đi
Nhận lệnh, anh trở lại, mái trường
Ngơ ngác hàng phượng vĩ.
207
Thế rồi, thế là em
Mừng vui và bối rối, đâu ngờ
Trong veo trời bão tố.

Nhà thơ Nguyễn Đình Chiến dẫn chương trình Giới thiệu thơ Nguyễn Huy Hoàng tại Hà Nội
208.
Khát vọng cứ vơi đầy
Tháng năm đằng đẵng chốn quê người
áo cơm sao lận đận.
209
Rồi đời cứ như sông
Buồn vui ra biển lớn, mênh mông
Lênh đênh con thuyền tình.
210
Đâu biết phút vô tình
Niềm hy vọng ban mai tuột … mất
Con gái ta đâu rồi?
211.
Quặn thắt nỗi đau đời
Nỗi niềm như lửa bỏng, em ơi
Mấy mươi năm hun hút.
212
Máu rỉ đầu ngọn bút
Tháng năm mưa gió chẳng phôi pha
Niềm tin âm ỉ cháy.
213.
Những dòng thơ ứa ra
Như dòng nước mắt mẹ cha
Nhức nhối và bỏng rát.
214.
Này cỏ cây biết hát
Kìa sỏi đá buồn thương, khổ đau
Thấu tỏ lòng ta chăng?
215.
Thuyền ai cứ khăng khăng
Bến cũ đợi chờ năm tháng ấy
Mây trôi và nước chảy.

Các thính giả trong Đêm thơ Nguyễn Huy Hoàng
216.
Thương anh thì biết vậy
Yêu em, bến cũ cứ bâng khuâng
áo trắng ai bụi phủ.
217.
Tâm tình ai nhắn nhủ
Gió mây lẳng lặng và xôn xao
Trái tim hay gỗ đá.
218.
Kìa một trời hoa lạ
Bướm ong vờ vĩnh, lượn lờ bay
Anh nắm mở bàn tay.
219
Bàn tay anh đẫm hương
Hoa nát tan, héo rũ, bạc phếch
Rụng rơi trong bụi mờ.
220.
Ngùn ngụt những ý thơ
Như nỗi niềm ngọn đuốc bừng cháy
Sáng rực chiều bơ vơ.
Hà Nội, 10 30 ngày 19/11/2009