Không thể hình dung ra trận địa ngày nào
Như chưa có một thời khốc liệt
Như chưa có một thời sống chết
Cỏ hoang vu, mua mọc kín lối mòn
Khi quanh mình, tất cả ngỡ bình yên
Vẫn có vết thương lòng không chảy máu
Có nỗi đau một phần đời ẩn giấu
Cây mua con, tôi nhớ tận bây giờ
Nơi em nằm, ngày ấy đất trụi trơ
Lửa cháy sém cả đôi bờ công sự
Tôi kính cẩn trồng cây mua bé nhỏ
Thay nén hương, đánh dấu cuộc hành trình
Miền đất xưa, nay trở lại tôi tìm
Mua mọc kín suốt đồi chiều nắng lửa
Cây mua dại nơi nào, không thể nhớ?
Em hóa thân trong màu tím ngút ngàn.
Nguyễn Huy Hoàng