Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
19.11.2017 18:17 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười một 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 2
Số truy cập: 867095
Tin tức > Giai thoại văn học > Xem nội dung bản tin
Chuyện về Vũ Trọng Phụng
[27.09.2007 23:31]
1. Sợ thư

Trong bữa rượu, một anh bạn vốn ưa triết lý hão và mơ mộng viển vông thở dài thườn thượt:

- Không hiểu sao, hễ cứ lâu lâu mà không nhận được bức thư nào của bạn hữu, tôi lại thấy như cả loài người bỏ quên tôi ấy!

Vũ Trọng Phụng lạnh lùng:

- Còn tôi, tôi sợ nhất là những bức thư của bạn bất cứ là bạn xa gần. Nhỡ bố nào tự nhiên lại hỏi vay tiền thì bỏ mẹ, thật là tai hoạ!


2. Phúng sống bạn.

Vũ Trọng Phụng bị bệnh lao nặng. Vi trùng Kốc đã nhấm nát hai lá phổi.

Nhân ngày tết, nhà thơ trào phúng Đồ Phồn nói với Vũ Trọng Phụng:

- Phụng này, người ta thường phúng viếng người mất. Nhưng với cậu, e lúc đó không được nghe lời phúng của mình. Nhân ngày xuân, mình xin mạn phép phúng trước cậu một đôi câu đối, có gì xin cậu bỏ qua đi cho:

Cạm bẫy người tạo hoá khéo căng chi, qua Giông tố tưởng thêm Số đỏ.

Số độc đắc văn chương vừa trúng thế, bỗng Dứt tình, Không một tiếng vang.

3. Nguyện vọng cuối cùng.

Biết mình sắp chết, một hôm Vũ Trọng Phụng nói với Ngọc Giao đưa mình đến nhà in Tân Dân. Ngọc Giao hỏi đến đó làm gi, ông bảo: “Cứ đi sẽ biết”. Vào nhà in, Vũ Trọng Phụng xin gặp ông Phú, nhà văn thều thào bảo ông Phú:

- Cho tôi xin vài tờ bản thảo Trúng số độc đắc.

Ông Phú đưa nhà văn sọt đựng giấy. Vũ Trọng Phụng run tay lục tìm, chọn mấy tờ bản thảo lem luốc dấu tay dầu mỡ của người sắp chữ, cẩn thận bỏ túi. Xuống đường, ông nói với Ngọc Giao:

- Giao ạ, khi tôi chết, người nhà khi khâm liệm sẽ đặt đầu mình lên hòn gạch theo thường lệ. Cậu hãy lót mấy tờ bản thảo này lên hòn gạch cho mình được gối đầu lên…

Năm đó Vũ Trọng Phụng mới 28 tuổi. Ông mất ở Cầu Mới, Ngọc Giao đã đến và làm theo yêu cầu của ông.



(Giai thoại nhà văn VIệt Nam)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Gánh thơ… hoạn lợn (06.01.2012 20:02)
Thầy trò Tổng Cóc (03.06.2011 23:38)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Tổng tập về rươi
Bạch Y Ngũ Bút: Thú chơi hoa "điếc không sợ súng" của Vương phu nhơn (phần 2)
Bạch Y Ngũ Bút: Thú chơi hoa "điếc không sợ súng" của Vương phu nhân (phần 1)
Bạch Vọng Hà: Chùm thơ về nước Nga và Liên Xô
Huệ Minh Thi: Bát Mọt - Mưa lũ qua nhanh, tang thương, tái nghèo ở lại!
Bế mạc Cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc
Xây dựng cơ chế phối hợp giữa các nhà văn Việt Nam ở nước ngoài với Hội Nhà văn Việt Nam
Hoàng Tuấn Công: Đồng ta còn đất với ta thôi!
Các đại biểu dự cuộc gặp mặt “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc hành hương về đất Tổ ̉
Khai mạc cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc”
Tin cùng chủ đề
Trạng Quỳnh là người có thật hay không?
Bác Hồ đối đáp câu đối và họa thơ của Nguyễn Hải Thần
Nhà thơ Chế Lan Viên: Khổ vì hay… tranh luận
PHẠM TIẾN DUẬT VÀ CHUYỆN “VÒNG ĐEN – VÒNG TRẮNG” (BA TỈNH)
Đãng trí như Nguyễn Hoàng Đức
Gánh thơ… hoạn lợn
Vài chuyện vui về cái nết ăn của Lê Lựu
Nhà văn Lan Khai bị vợ… lừa!
Ai là tác giả bài thơ ?8 tháng 3 muôn năm’?
36 giai thoại về Nguyễn Công Trứ
 
 
 
Thư viện hình