Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Chủ nhật,
22.10.2017 06:47 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười 2017
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 856121
Tin tức > Trang Văn người Việt tại Nga > Xem nội dung bản tin
Lòng chung thuỷ của Thiên nga
[11.06.2008 19:38]
Xem hình
Truyện ngắn của Châu Hồng Thủy

Nếu không có bài hát ấy, có lẽ tôi sẽ không yêu Thiên nga đến thế.
Bài hát Nga đã làm bao thế hệ thanh niên Xô Viết say mê. Lưu đã dạy cho tôi.
Nhưng chính Phương, bằng giọng hát truyền cảm mê hồn, mới làm trái tim tôi rung lên theo giai điệu tuyệt vời của bài ca.

"Lòng chung thủy của Thiên nga" là tên bài hát ấy.

Tốt nghiệp lớp 10, Lưu được cử sang Nga. Còn tôi, phải vác ba lô lăn lộn chiến trường. Lúc tôi sách cặp bước vào đời sinh viên, Lưu đã thành giảng viên trường đại học.

Lưu, Phương và tôi nhóm thành ban nhạc "Thiên nga", lấy tên bài hát mà chúng tôi yêu thích.

Lưu thường đệm ghi-ta cho tôi và Phương hát. Bài hát đưa hồn tôi về với bầu trời Nga đầy nắng. Đôi Thiên nga bay lượn giữa bầu trời yên ả thanh bình.

Chợt vang lên tiếng súng. Ngực Thiên nga loang một dòng máu đỏ. Viên đạn ác nghiệt đã cướp đi cuộc đời của nàng Thiên nga cánh trắng.

Thiên nga chồng ngơ ngác và đau đớn.

"Điều gì đã xảy ra với em, em thân yêu của anh.
Thiếu tình yêu của em, anh làm sao sống nổi.
Con người sao độc ác nỡ chia rẽ lứa đôi? "

Trong tột cùng đau khổ, Thiên nga cụp đôi cánh lại, lao xuống đất, chết cùng với người yêu.

Trên sân khấu, giọng hát trong trẻo của Phương, gương mặt trẻ trung và tấm thân thanh mảnh trong bộ váy áo bằng voan trắng bồng lên, tất cả như hòa quyện vào nhau, cứ ngỡ nàng là Thiên nga cánh trắng.

Đã có đôi lúc tôi ước mình là Thiên nga bất hạnh. Nếu một ngày nào đó Thiên nga Phương chết đi, tôi cũng sẽ cụp cánh chết theo để bày tỏ tình yêu đối với nàng. Không, có lẽ tôi sẽ không chết theo cách ấy. Tôi sẽ đắp cho nàng nấm mồ giữa cánh đồng Cổ Nhuế sau trường. Chiều chiều tôi sẽ thắp hương, khóc trên mộ nàng cho đến khi kiệt sức tàn hơi.

Không, tôi không yêu Phương như tình yêu trai gái. Tôi yêu Phương như yêu thần tượng. Thần tượng của sự ngây thơ trong trắng đến tinh khiết vô cùng.

* * *

Tôi và Phương tốt nghiệp khi Lưu có quyết định trở lại Liên Xô làm nghiên cứu sinh. Lưu và Phương đã kịp làm lễ cưới trước khi đi.

Bảo vệ xuất sắc luận án phó tiến sĩ, Lưu được hội đồng khoa học cho ở lại viết tiếp luận án tiến sĩ. Thời gian xa cách của đôi vợ chồng trẻ kéo dài thêm hai năm nữa.

Phương và đứa con đầu lòng sống chật vật, khó khăn. Vợ chồng tôi còn son rỗi, hay đến thăm Phương. Khi thì mua hộ can dầu, khi thì bó củi. Chúng tôi tất bật lo kiếm sống, nhưng vẫn dành những phút giây cùng nhau nghe nhạc, ôn lại những kỷ niệm thời sinh viên đầy thơ mộng.

Lưu về nước một năm, tôi và Phương được cử đi làm nghiên cứu sinh ở Nga. Sau bữa tiệc chia tay, kéo tôi lên sân thượng khu tập thể, Lưu dè dặt:

- Thảo, tớ nhờ cậu một việc rất hệ trọng.

- Việc gì thế?

- Cậu phải lấy tư cách tình bạn thực sự mới giúp tớ được.

- Thì có bao giờ tớ không là bạn của cậu.

- Nhưng đây là việc khó. Không là bạn thực sự, không làm nổi.

- Việc gì phải vòng vo. Cứ nói thẳng đi!

- Sang bên ấy, nhờ cậu bắt bồ với vợ tớ.

- Cậu có say không đấy?

- Nên nhớ là tửu lượng của tớ rất khá. Tớ mới uống có vài chén.

- Thế thì cậu điên rồi. Tại sao cậu có ý nghĩ kỳ quặc thế? Hay cậu không yêu vợ?

- Chính vì yêu vợ nên tớ mới có ý nghĩ ấy!

- Yêu vợ mà lại mong vợ có bồ?

- Không phải là mong vợ có bồ. Nhưng sang bên ấy, trước sau cô ấy cũng có bồ. Tốt nhất là cậu bắt bồ với Phương, đấy là cách giúp tớ.

- Cậu nghĩ thế là xúc phạm đến tớ, xúc phạm đến cả Phương. Bao nhiêu năm trời cậu đi vắng, cô ấy vất vả nuôi con, chờ chồng, không hề có điều tiếng gì.

- Biết nói thế nào cho cậu hiểu mình nhỉ? - Lưu thở dài - Trong nước, người ta có điều kiện để chung thủy. Có quan niệm đạo đức truyền thống ràng buộc, có cha mẹ họ hàng giám sát hàng ngày, có kỷ luật cơ quan răn đe, có dư luận xã hội làm rào chắn. Sang Nga, hoàn cảnh khác, con người sẽ khác.

- Dễ ở bên ấy không có chi bộ, chi đoàn, dư luận xã hội chắc?

- Có chứ. Thời tớ còn sinh viên học ở Nga, tiếp bạn gái trong phòng, phải mở cửa mới được coi là trong sáng. Thằng nào lơ mơ léng phéng là bị đuổi ngay về nước. Khi tớ sang làm nghiên cứu sinh, đã khác lắm rồi.

- Biết thế sao lại còn cho vợ đi Tây?

- Biết làm sao được - Lưu thở dài - Phương muốn trụ lại giảng dạy ở trường, không thể nào không có bằng phó tiến sĩ. Với lại, Phương đi, có thể đổi đời về kinh tế. Tớ đã phát nguyện làm nhà khoa học thật sự, nên mới lao đầu vào lấy cái bằng Tiến sĩ. Cậu biết đấy, lúc về nước, mấy tạ hàng của mình toàn là sách. Bây giờ mới khổ. Cậu và Phương sang đấy, làm khoa học vừa thôi. Hãy kết hợp với nhau mà làm kinh tế.

-Tớ sẽ nghe lời khuyên của cậu làm kinh tế. Tớ sẽ giúp Phương. Nhưng còn chuyện kia thì...

- Đằng nào cô ấy cũng phải bắt bồ. Phải dựa vào thằng đàn ông mới làm kinh tế nổi. Cậu là bạn thân của tớ, cậu là thằng tử tế, cô ấy bồ với cậu, tớ yên tâm. Chứ nhỡ vớ phải thằng đểu thì khổ đời cô ấy.

- Cậu im đi! Không bao giờ Phương sẽ là người không chung thủy với cậu.

- Thôi được! Sang bên ấy cậu sẽ hiểu. Một lần nữa, Lưu lại thở dài.

* * *

Cứ chiều chiều, tôi thường hay thơ thẩn bên dòng sông Orlich và Ô-ca để ngắm thiên nga. Trong những hồ tù đọng ở công viên, Thiên nga không thể có vẻ đẹp thanh khiết như sông nước nơi đây. Lên Matxcơva rủ Phương xuống Ariôn ngắm Thiên nga, mấy lần chẳng gặp. Phương đã gia nhập đội quân "du kích đường sắt" - anh em nghiên cứu sinh ở "Đôm năm cũ" trên Mát bảo với tôi như thế. Hồi ấy, các "ốp" buôn bán Ka-du-khốp, "Búa liềm mới" còn chưa có. Cánh nghiên cứu sinh đi tàu sang Ba Lan cõng hàng về đổ cho các chủ hàng xén ở "Đôm năm cũ". Hàng loạt các phòng ở của tiến sĩ, phó tiến sĩ tương lai trong kí túc xá của Viện Hàn lâm trở thành hàng xén. Các ông đầu hói, đeo kính cận ngồi đếm những bịch quần bò, áo phông, từng lố xịp bông hồng một cách cần mẫn, tỉ mỉ, chính xác như những công trình khoa học.

Không có vốn, Phương đi tải hàng thuê từ Ba Lan về cho chủ. Ai cũng khen Phương nhanh nhập cuộc. "Không thể giương mục kỉnh lên đọc sách là ra tiền được - Phương bảo tôi - Em phải chữa sai lầm của chồng em. Không thể trở về với hai bàn tay trắng. Không thể để các con em đói khổ..."

Tôi ngỏ ý khuyên Phương đừng ham đi Ba Lan nhiều quá, vất vả, thân gái dặm trường, nhiều nguy hiểm. Phương cười hồn nhiên: - Anh đừng lo. Đường dây của lão chủ em rất an toàn. Hàng hóa ở hai đầu đã có người lo. Em chỉ là người áp tải. Có vất vả một chút, nhưng đồng tiền kiếm được là do công sức của mình. Mấy lão ở Đôm 5 cứ gạ em về bán hàng trong ốp, trả lương 5 tờ một tháng. Em biết thế là rất hậu, nhưng không nhận. Làm gì có lòng tốt dễ dãi đến thế.

Bẵng đi mấy tháng, tôi mới lên Matxcơva thăm Phương. Chị bạn cùng phòng với Phương ra mở cửa:

- Cô ấy không ở đây nữa.

- Cô ấy chuyển sang phòng khác ạ?
- Không, ở xa lắm. Giờ thành bà "soái" rồi.

- Bà soái là thế nào?

- Là bà chủ lớn chứ còn sao nữa.

- Cô ấy đi làm thuê cơ mà.

- Thì vẫn đi làm thuê chứ sao. Nhưng giờ thì làm thuê kiểu khác - chị ta dài giọng. Tháng trước, đi áp tải thuê một va li đồng hồ nhạc cho lão Tể. Chẳng hiểu bọn bên Ba Lan chơi xỏ thế nào, đúng giờ qua biên giới, lúc hải quan lên tàu kiểm tra, mấy ngàn con đồng hồ cùng nổi nhạc. Thế là đành bỏ của chạy lấy người. Về nhà nằm khóc sưng cả mắt, biết lấy gì đền cho chủ. Thế mà lão Tể không những không bắt đền, lại còn tặng cả sợi dây chuyền to bằng dây chão nữa cơ...

- Xin chị cho biết địa chỉ mới của Phương được không? - Tôi ngắt lời chị ta.

- Giờ thuê căn hộ ở với nhau rồi.

- Ở với ai cơ ạ? Tôi ngơ ngác.

- Thì với lão Tể chứ còn với ai nữa. Vào tròng lão ấy rồi. Tháng đầu sang, nhớ chồng nhớ con, toàn nằm khóc, đòi bỏ về ngay. Giờ thì có gọi về cũng chẳng về. Cái lão "rửa mặt thì lâu, gội đầu thì chóng", lùn tịt một mẩu ấy, trong bẩn tướng nhưng được cái lắm tiền. Này, đưa bút đây chị ghi địa chỉ cho.

- Thôi, khỏi cần chị ạ! - Tôi vội vã chạy trốn khỏi cái mụ lắm điều, định ra tàu về ngay.

Loanh quanh ngoài phố một lúc, gió lạnh làm thần kinh tôi dịu lại. Chưa gặp được Phương... Biết đâu cái mụ kia ghét Phương thì sao. Tôi quay trở lại.

- Tưởng chú không cần nữa - Chị chủ nhà liếc tôi, vẻ đắc thắng. Lão Tể vẫn đổ hàng cho tôi, nên mới cho tôi số điện thoại. Lão dặn không cho ai biết số này. Nhưng thôi, chú là bạn của cô ấy, tôi cho cũng không sao. À nhà lão có máy hiện số, không đúng số của bạn làm ăn, chưa chắc lão ấy nhấc máy đâu.

Ra đầu phố, tôi gọi điện bằng tắc-xô-phôn. Ngay lập tức, đầu kia có tiếng Phương.

- Anh Thảo. Anh gọi từ đâu đấy?

- Ngoài phố, gần Đôm 5.

- Làm sao anh biết số điện thoại của em?

- Chị bạn cùng phòng của em.

- Chắc là chị ấy đã kể hết về em. Anh Thảo, em thật có lỗi với Lưu, có lỗi với anh - Tôi nghe tiếng Phương nấc - Em đánh mất của người ta một món tiền lớn quá. Em...

- Thôi, em không cần phải kể nữa... anh hiểu..

- Hôm nay anh định ngủ ở đâu?

- Chẳng ở đâu cả. Có lẽ anh về Ariôn ngay thôi.

- Em rất muốn gặp anh. Nhưng lão ta không cho ai đến nhà. Lão ta sợ bị trấn... Em có lỗi với Lưu, có lỗi với anh - Phương nức nở..
-
* * *
Ngay hôm ấy, tôi nhảy tàu về Ariôn. Không trách, không giận Phương, chỉ thấy buồn.

Xuống tàu, tôi rẽ ngay xuống dòng Orlich, lang thang trong ráng chiều chập choạng.

Orclich vẫn lặng lẽ như xưa.

Trên kè đá, đôi vợ chồng trẻ người Nga đang dẫn con đi dạo. Bầy chim bồ câu dưới chân họ thơ thẩn nhặt những mẩu bánh mỳ mà chú bé vừa mới rắc.

Ngược chiều với họ, tôi tìm đến với bầy Thiên nga vẫn giỡn sóng hàng ngày trên khúc sông cạnh tượng đài.

Orlich lặng lờ.

Orlich xanh rêu.

Bầy Thiên nga ngái ngủ.

Tôi như không tin ở mắt mình. Đôi Thiên nga trắng mọi lần giờ không thấy.

Ơi Thiên nga trắng của tôi, Thiên nga bỏ đàn bay đi, hay đã chết bởi bàn tay ác độc nào?

Giữa tiếng gió thầm thì của rừng cây bên dòng Orlich, thoảng nghe như có tiếng hát của Phương trên sân khấu thuở xưa:

"Stô sơ ta-bôi mai-a liu-bim-mai-a?" (1)

Matxcơva 1994, sửa lại 28-4-1996

In lần đầu trên Tạp chí Người Bạn Đường số 8, Matxcơva, năm 1996. In lại trong tập Vị mặn hoa Tử huyền, NXB Hội nhà văn, HN, 2008

Chú thích: (1) Phiên âm tiếng Nga: Điều gì đã xảy ra với em, em thân yêu của anh?

Tin liên quan:
Châu Hồng Thuỷ: NHỚ TẾT QUÊ HƯƠNG (26.01.2017 20:43)
Châu Hồng Thuỷ: NỖI XẤU HỔ THỜI SINH VIÊN CỦA TÔI (30.09.2016 22:38)
Châu Hồng Thủy: Trò chuyện cùng Elena (20.03.2016 15:36)
THƯ CHIA BUỒN CỦA BAN CHẤP HÀNH HỘI VHNT VIỆT NAM TẠI LIÊN BANG NGA (27.01.2015 14:51)
Châu Hồng Thủy: Cùng Phan Đăng Xiêm "Hát mãi lời tình yêu" (05.03.2014 17:47)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Lê Thanh Minh: Giai thoại
Nguyễn Hải Hoành: Vì sao người Do Thái giỏi làm kinh tế?
Nguyễn Trần Sâm: KAZUO ISHIGURO, NGƯỜI ĐOẠT GIẢI NOBEL VĂN HỌC 2017
NHỮNG BÀI HỌC TỪ NƯỚC NGA - Họa sĩ Lê Thanh Minh
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ VÕ THANH AN
Chử Thu Hằng: “CÓ PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI” - tản văn
Vương Cường: Chùm thơ Tình yêu và Đồng đội
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ HOÀNG AN
Tân chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội: tôn trọng sự khác biệt
Nguyễn Khánh; Nhân sự nóng từ đầu đến cuối ở ĐH Hội Nhà văn Hà Nội
Tin cùng chủ đề
Vì cớ gì ở nước Nga bạch dương xào xạc?
Nhật kí Kadan (Phần 10) - Phạm Thuận Thành
Nhật kí Cadan (Phần 1) - Phạm Thuận Thành
Chùm truyện ngắn của Thiên Việt
Sang Nga đừng để như Văn Giá!
Nhật kí Cadan (Phần 2) - Phạm Thuận Thành
Một bông hồng Việt Nam trên xứ tuyết
Hoa Pion
Nhật kí Kadan (Phần 8) - Phạm Thuận Thành
Liuba - Truyện của Võ Hoài Nam
 
 
 
Thư viện hình