Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ năm,
02.12.2021 03:33 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Mười hai 2021
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 1471924
Tin tức > Trang Văn trong nước > Xem nội dung bản tin
Ngàn năm sóng hát
[25.08.2007 10:37]
Nguyễn Toàn


(Truyện ngắn đoạt giải tư Cuộc thi Truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ)


Biển trào sóng tức tưởi trong tấm chăn đêm đen kịt. Gió hú u u trên những đọt dương chạy dài bờ cát. Ánh đèn pin loang loáng quét trên mặt người thẫn thượt bu quanh con tàu gỗ bập bềnh. Một, hai, ba, bốn. Những cái bóng hối hả trèo lên mạn. Đ.mạ thằng kia, muốn ở lại không. Tiếng gằn khô như bắn ra từ họng súng. Người đàn ông vùng khỏi đôi tay ghì riết của vợ. Mình ơi thôi đừng đi. Người đàn bà nức lên. Không được. Giọng người chồng thảng thốt. Tiền đã giao cho họ rồi. Mình về đi. Người đàn bà sụm xuống nên cát ướt với theo bóng chồng bập bõm lội ra tàu.
Tiếng máy âm âm chìm trong sóng xô dào dạt. Con tàu quay mũi bắt đầu cuộc hành trình kiếm tìm miền đất hứa. Người đàn bà đờ đẫn nhìn bóng tàu như một chiếc quan tài vật vờ trôi tuột vào lòng biển đêm.
Hôm sau, hôm sau nữa. Cả xóm chài ăn chay niệm phật. Khói hương nghi ngút trong bầu không khí nặng trầm tức thở. Họ ngóng ra khơi rì rầm cầu nguyện. Cầu cho người đi thuận buồm xuôi gió, dữ ít lành nhiều. Mà sao mấy hôm nay mặt biển sậm sịt thế kia, sao cuối trời mây bạc đùn lên ghê gớm quá.
Điềm dữ hiển hiện vào một sáng theo bóng Châu lừng lững xuất hiện giữa đường làng. Nhà nào có người vượt biên xuống cửa Thuận An mà nhận xác. Mẹ cha bay thèm bơ sữa lắm vào rồi rủ nhau ăn cát. Giọng Châu xoang xoảng. Tiếng khóc xiêu đổ những túp nhà trống hoác, xóm chài táo tác như tổ kiến gặp lụt. Cha ơi, mình ơi, con ơi. Nước mắt đổ dài theo đoàn người chạy hớt hơ trên cát. Cát mơn mởn hồn nhiên như cô gái đương thì. Những lưỡi cát phập phồng thèm thuồng liếm vào đất đai, da thịt. Sóng xôn xao mịt mù một góc trời Thuận An, dập dềnh đưa võng bốn mươi xác người mắt mở toang kinh hãi. Bốn mươi thân hình chương bợt cá ươn. Bốn mươi đôi tay lạnh cứng dính chặt vào nhau bằng những nút buộc thuyền chài. Trong giờ phút tuyệt mệnh, toán người xấu số đã tự bện với nhau thành một bè người để khỏi bị mất xác trong lòng biển.
*
Tôi không thể thoát nỗi ám ảnh khôn nguôi về cái làng chài hiu hắt ấy. Cái làng nhỏ tin hin bị cắt lìa thế giới bằng những đụn cát mịn màng trải dài bất tận. Vài mươi nóc nhà xám xì như lũ chim trúng đạn nằm soài mình trong rừng dương. Trước mặt là biển xanh ngút sóng cồn cào hát khúc tháng năm. Biển vạm vỡ cường tráng, từ tâm và quỷ quyệt.
Ký ức tuổi thơ tôi gắn liền hình ảnh một con bé thường tha thẩn một mình trên bãi. Con bé thích xây nhà cát. Ngôi nhà có hàng cây, vườn hoa bằng những nhánh dương xanh và những mấu san hô trắng đỏ. Đôi mắt lay láy một chiều nào ngước nhìn tôi. Em ứ chơi cướp biển đâu. Sao lại ứ. Chơi vui lắm. có tướng cướp, công an. Có bắt cóc cón tin. Vui lắm. Con bé mềm lòng. Để sau đó tôi thấy nó bị trói gô dưới một gốc cây, mắt mở to sợ hãi. Thằng Dương híp ôm siết tấm thân trần của nó, mải mốt ngậm đầu ti nhỏ mút chùn chụt. Con bé bật tiếng kêu yếu ớt. Tiếng kêu chọc vỡ nỗi đau uất nghẹn trong tôi. Tôi lao vào như một con thú. Cú đấm của tôi làm thằng Dương ngã ngửa. Nó lồm chồm ngồi dậy văng một câu chửi. Hai đứa tôi xông vào nhau, xoắn bện va đập bằng tất cả nỗi căm hờn tích luỹ tưởng qua bao thế kỷ. Và sẵn sàng giết nhau nếu bọn kia không tới kịp. Đi về. Tôi quát con Lam. Nó nín khe lủi thủi bước theo tôi. Nhìn đũng quần nó ướt đầm, tôi bĩu môi. Rõ dơ, mới chút đó đã đái ra quần. Con bé đỏ mặt li nhí. Tại anh đó. Lúc anh đánh với hắn em sợ gần chết. Chứ ban nãy hắn nói gì với mày. Hắn biểu em có lấy hắn làm chồng không. Tôi bỗng đổ quạu. Thấy ghét, thấy có gì đĩ đĩ trong giọng nói tồi tội của nó. Tao về trước đây. Tôi nói cộc lốc rồi rảo bước. Cón bé ngơ ngác cun cút chạy theo. Đợi em với. Kệ chó mày. Tôi gắt. Hắn biểu nhưng em có ưng mô. Thiệt đó. Con bé nói như khóc. Sau lúc yên lặng nó buột miệng. Em ứ lấy chồng đâu. Thiệt đó. Rồi nó vụt chạy. Mái tóc hoe nắng lúc lắc tay vung vẩy. Em ứ lấy chồng đâu. Giọng nó lanh canh như thuỷ tinh rơi trên cát.
Chúng tôi, những đứa con làng chài. Một làng nghèo, nghèo đến khủng khiếp. Những con thuyền cũ ọp ẹp như lá không đủ sức đương đầu với sóng dữ đành tha thủi quẩn quanh đánh bắt ven bờ. Để nỗi khao khát biển, giấc mơ lưới nặng cá đầy cứ lịm tắt dần trong những lồng ngực trai. Cuộc đời ông tôi là chuỗi ngày dài cơ cực tăm tối. Đời cha tôi chẳng khác gì và có lẽ đến đời tôi cũng thế. Trẻ con làng tôi ba tuổi biết bơi, năm tuổi biết ngồi thuyền và bảy tuổi đã biết cầm chèo thả câu. Chúng tôi thuộc mặt cá trước khi thuộc mặt chữ. Từ làng tôi đến trường phải băng qua trảng cát mênh mông, rải rác xương rồng và linh sam mọc dại. Lọt thỏm ở giữa có một nghĩa địa đìu hiu lô nhô gò mả. Trảng cát vun thành cồn, thành ranh giới địa phận. Bên ngoài là làng chài thoi loi mí biển. Mé trong là làng xóm sầm uất chợ búa vườn ruộng tốt tươi trải dài bên phá Tam Giang. Hai thế giới, hai đời sống. Hàng ngày đi học chúng tôi bước chân từ thế giới này sang thế giới khác. Điều đó luôn tạo cho tôi mặc cảm nặng nề. Tôi là đứa chán học. Thỉnh thoảng tôi lại rủ con Lam rúc qua rặng tre xanh um phía sau, băng xuống đồng đón từng bụm gió mát tươi. Ngồi bệt trên vệ cỏ chúng tôi lơ đãng nhìn những thửa ruộng nghẹn đòng sém vàng như lửa chạy dọc con mương cạn trừ đặc ngầu cỏ chỉ. Lũ chuồn chuồn kim múa đôi cánh óng ánh lượn vè vè trên mặt ruộng khô nẻ. Mày đói không. Tôi hỏi. Nó gật đầu ngượng nghịu. Tôi lội xuống đám mía trổ cờ xộp xạp luồn qua ruộng khoai. Nằm ép mình dưới rãnh, tôi moi đất bằng hai bàn tay trầy trụa. Những củ khoai tim tím đầy lông tơ lộ dần. Tôi bẻ một củ phủi cát cho vào miệng nghiến ngấu rồi chọn mấy củ to túm vào vạt áo. Vừa đặt chân lên bờ, một tiếng quát làm tôi giật nảy. Trộm khoai hả. Đứng lại không tao bắn. Tôi quay lại kinh hoảng. Châu dép đang từ trên dốc xuống, tay lăm lăm khẩu AR 15. Tôi lủi như một con chuột vào giữa đám mía. Tiếng nổ choáng óc rồi tiếng mía gãy lắc rắc phía sau. Nỗi sợ hãi làm tôi tê điếng. Tôi cắm đầu chạy mặc lá mía sắc lẻm cắt tướp khắp người. Khi tiếng chửi của Châu đã xa tôi mới nằm vật ra đất hồng học thở. Anh Phong, anh Phong ơi. Thoang thoảng tiếng con Lam trong tiếng lá xao xác. Tôi nhằm hướng vạch lối chui ra. Con bé đi dọc bờ đất mếu máo gọi. Nó mừng hú ôm chầm lấy tôi rồi thụp xuống khóc oà. Tôi phì cười. Vô duyên, can chi mà khóc. Nó quệt nước mắt phụng phịu. Em tưởng anh chết rồi. Chết quái gì được tao, ăn đi. Tôi dụi vào tay nó củ khoai còn sót. Nhìn hai ống quần quắn quéo của nó găm đầy cỏ may, miệng nó nhỏ nhẻ nhai khoai sống ngon lành tôi thấy thương quá đỗi. Tôi biết nó đói. Như cả làng chài tôi đói. Cái nghèo đã biến thành cái đói sau bao năm đeo đẳng hợp tác hoá. Hồi ấy chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu hợp tác là gì. Chỉ biết dân làng không được bán cá ra chợ mà phải thông qua cửa hàng hết sức khó khăn. Để có thể mua được những mặt hàng thiết yếu một cách nhỏ giọt. Ruộng lúa rạc rài dưới bàn tay chăm sóc tập thể và hạt thóc trở nên hiếm hoi một cách lạ lùng. Cái đói dồn đuổi, bủa vây con người trong lưới sắt vô hình và trong cùng quẫn tuyệt vọng con người đã hướng mắt nhìn ra biển. Nơi đường chân trời lấp ló những tia hi vọng mong manh cho một cuộc đổi đời. Bãi biển làng tôi với địa thế thuận lợi trở thành điểm tập kết, xuất phát của những chuyến vượt biên từ khắp nơi tìm đến. Dù muốn hay không cái làng chài hiền hoà này mặc nhiên trở thành nơi chứa chấp tội phạm, những kẻ vong quốc theo cách nói của Châu, xã đội trưởng kiêm công an. Dòng máu săn lùng cộng với sự mẫn cán công vụ đã tạo cho Châu niềm hứng khởi tuyệt vời trong những cuộc truy bắt. Với nhận thức có phần mông muội về quyền lực trong tay, Châu dần trở thành kẻ đại diện xuất sắc cho những kẻ quân phiệt điển hình. Người ta đồn Châu có khoái cảm đặc biệt khi đánh người bằng dép lốp. Lọt vào tay Châu đã cắp vặt hay vượt biên, hễ hó hé là Châu tụt dép phạng ngay vào mặt, đánh đến sướng mới thôi. Cái tên Châu dép xuất xứ từ đó. Từng có đơn thư tố giác gửi lên Chủ tịch Lâm, người nổi tiếng công minh nhưng không hiểu sao mọi việc đều bị chìm xuống lặng lẽ. Châu càng hung tợn, tuyên bố bắn bỏ tại chỗ bất kỳ kẻ nào tiếp tục vượt biên phản bội Tổ quốc. Nhưng cái đói vẫn bức bách con người mạo hiểm ra đi, đem tính mạng cá cược với rủi may số phận. Trong chuyến vượt biển định mệnh cuối cùng ấy, có cha tôi với chú Đại, cha của bé Lam.
*
Phải mất một thời gian dài tôi mới thôi yêu, thôi căm hận em. Lại còn thấy em đáng thương và có phần ngu xuẩn. Cũng như tôi ngu xuẩn khi tin em thánh thiện, vô nhiễm tựa thiên thần.
Anh Kiếm thường bảo tôi, bản chất phụ nữ giống như loài mèo, luôn tiềm ẩn mầm mống phản trắc và dối trá. Vì thế đừng cho tình yêu là cao cả vì mục đích cuối cùng của nó chỉ để lôi nhau lên giường. Tôi ngưỡng mộ anh Kiếm nhiều mặt. Nhưng ở điểm này quan niệm của anh làm tôi tởm lợm. Vì đối với tôi tình yêu là điều rất đỗi thiêng liêng. Vì tôi đang yêu em, thầm lặng si mê. Một tình yêu nguyên sơ như giấy trắng.
Tôi gặp em lần đầu trên chuyến đò muộn. Đò đầy, em ngồi tựa mạn mơ mộng nhìn mặt nước sóng sánh ánh chiều. Mười phút đò sang ngang, mười phút tôi mê mẩn nhìn em từ sau khoang lái. Trong màu áo vàng hoa cúc quần xanh rêu ôm khít, em nổi giữa đám người lầm lụi như một nụ hoa tươi rói và kiêu hãnh. Đò cập bến, em đón chiếc xe đạp từ tay tôi. Cám ơn nghen. Giọng em trong và ngọt. Rồi em cười, chiếc răng khểnh xinh xinh lấp ló. Chừng ấy thôi mà tôi mất ăn mất ngủ. Dần dà tôi biết em là con gái cưng của bà Tư bán quán tạp hoá gần chợ chiều. Em trọ học trên Huế, thường về thăm nhà bằng đò dọc xuôi sông Hương và chưa lần nào sang bến này. Càng biết em tôi càng đau khổ tuyệt vọng. Nỗi đau khổ tuyệt vọng của chú lùn trong cổ tích thầm yêu Bạch Tuyết. Nhưng tôi vẫn không thể kìm lòng. Tôi yêu em hơn chính bản thân mình và chỉ cần em biết thế cũng đủ làm tôi hạnh phúc. Tôi thề với lòng không đòi hỏi ở em bất kì điều gì. Thật ra ngày ấy tôi còn ngây ngô và đầy ngộ nhận. Tôi chưa hiểu tình yêu đích thực luôn song hành với tư tưởng chiếm hữu độc đoán. Và sự hi sinh không điều kiện thực chất chỉ là ảo tưởng dối lừa!
Anh Kiếm bảo dạo này đầu óc tôi có vấn đề. Tôi quên buộc đò, quên dầu nhớt máy và lẫn lộn nhiều thứ, những biểu hiện thất thường chưa thấy trong suốt bốn năm qua. Tôi hàm ơn anh Kiếm rất nặng. Chính anh đã mở cho tôi cánh cửa đầu tiên tiếp xúc với đời. Nếu không giờ này tôi vẫn như lũ bạn làng chài ngày nối ngày ngồi thuyền thúng thả câu; kéo lê kiếp sống mù loà. Tôi luôn sống thật với mình, với người khác nhưng giờ thì tôi bắt đầu thay đổi. Thường tối nào tôi cũng lội bộ qua trảng cát về làng mờ sáng hôm sau lại ra bến cho kịp chuyến đò sớm. Vào những đêm trăng tôi không về nhà mà ngược phá lên ngủ thuyền với ôn Ngợi. Ôn Ngợi già cộc, người rắn đanh như lõi lim, quanh năm đánh mỗi cái quần cộc. Cả đời sông nước, ôn thuộc từng vũng, luồng lạch nông sâu trên phá. Là người cực kì ít nói, quen thân lắm mới có thể nghe ôn rủ rỉ kể chuyện. Những câu chuyện tuyệt hay về tập tính, thói quen của các loài thuỷ tộc, có truyền thuyết rất thú vị về loài cá Vược. Loài cá này sống ở khơi xa, hoạ hoằn lắm mới xuất hiện ở đầm phá. Ấy là lúc cá nhớ người. Đợi đêm trăng sáng cá nhảy vào lòng thuyền nằm im cho người ve vuốt rồi lại vùng xuống nước đi ra biển. Là vật linh nên cá biết chọn người không bao giờ đến gần quân bạc ác. Được cá lên thuyền là đại phước vì cá có thể phù trợ con người thoả nguyện ước muốn. Truyện kể nghe rất liêu trai nhưng tôi vẫn muốn tin, vẫn thầm mong đêm trăng nào đó cá sẽ lên thuyền. Tôi chờ đợi ấp ủ hi vọng. Và sẽ còn chờ mãi nếu không xảy ra cuộc rượu giữa tôi với anh Kiếm đêm ấy. Anh Kiếm là cao thủ về khoản rượu và chỉ thích uống một mình, thi thoảng mới rủ tôi. Nên tôi hơi ngạc nhiên vì vừa sẫm chiều đã nghe anh bảo đi mua rượu. Tôi lâng lâng lên quán bà Tư. Lâu nay em về nhà ôn thi nên tôi thường gặp em hơn và luôn tận dụng cơ hội. Dù tôi lúc nào cũng là thằng vụng về mất lưỡi trước người con gái đoan trang như em. Có lẽ em biết nên hay chủ động gợi chuyện cho tôi tự nhiên. Uống ít thôi kẻo lăn tòm xuống trước đó. Tôi mang câu nói ngọt ngào của em suốt dọc đường về .
Chúng tôi neo đò dưới bóng cây gạo. Về khuya triều bắt đầu xuống mạnh, sóng vỗ lóc bóc quanh mạn. Mặt nước lênh loang một màu xanh lá dưới ánh trăng non, gió pha phả hơi sương lạnh mướt. Xa xa, những ngọn đèn câu như những hạt ngô vàng chậm chạp di chuyển. Anh Kiếm ngồi xếp bằng lặng lẽ uống. Mái tóc bù xù nghiêng che một tận mặt vuông và cái cằm bạnh. Anh đẹp, vẻ đẹp dày dạn phong trần có chút hoang dại bí ẩn, bí ẩn như chính cuộc đời anh. Không ai bết gốc gác cũng như nguyên do khiến anh phiêu dạt đến đây. Lạ lùng hơn là hàng chục năm nay không nghe anh đả động chuyện vợ con. Có người đoán anh muốn sống trọn vẹn chung thủy. Người cho rằng anh hận tình nên căm ghét đàn bà. Kẻ độc miệng đồn thổi anh bị hỏng máy. Anh nghe yên lặng không nói. Riêng tôi, chỉ riêng tôi biết anh là kẻ sát gái có một trên đời. Vì tôi luôn bắt gặp những mùi hương lạ trong khoang đò những buổi sáng mờ sương. Vì tôi luôn nhìn thấy những cọng tóc dài vương vít trên gối chăn anh. Những cọng tóc không giống nhau về màu sắc, kích cỡ. Ban đầu tôi định quẳng chúng đi. Nhưng sau vì sự thương cảm hết sức dở hơi tôi đã gộp lại cho vào hộp giấy. Để thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi tôi lại lôi chúng ra ngắm nghía. Mỗi cọng mỗi vẻ. Óng nuột, loăn xoăn, màu đen, màu vàng. Chủ nhân những cọng tóc ấy, họ là ai, thân phận thế nào. Tôi thơ thẩn nghĩ, thơ thẩn hình dung những khuôn mặt dáng hình gắn liền với từng cọng một. Đồng thời tôi nhận ra một ẩn ức mơ hồ xuất hiện trong tôi, gần như một nỗi căm thù đối anh Kiếm. Nỗi căm thù không thể lý giải nguồn cơn như khi tôi nhìn thấy thằng Dương giở trò đồi bại với con bé Lam dạo trước. Ẩn ức tăng dần theo năm tháng với lọn tóc ngày một dày. Chắc chắn anh Kiếm không biết được điều này.
Rượu đã mềm môi anh Kiếm mới mang đàn ra gảy. Tiếng đàn mịn màng run rẩy rồi mỗi lúc một rạo rực thiết tha chất chứa nỗi cô đơn đau đớn. Từng nốt nhạc long lanh rơi trên nước, tan trong trăng, ngấm vào máu làm tôi mê man. Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá. Thà như giọt mưa khô trên tượng đá. Người từ trăm năm về qua sông rộng(*) ... Sau này tôi từng nghe nhiều nghệ sĩ ghi-ta trình tấu. Nhưng chưa ai tạo cho tôi cảm giác ám ảnh như tiếng đàn đầy ma lực của anh Kiếm đêm ấy.
Tàn cuộc hai anh em lơ mơ nằm trong khoang. Bỗng anh hỏi. Phong này, mày đã yêu bao giờ chưa. Tôi ngập ngừng. Em chẳng biết nữa. Anh bảo. Yêu thì được nhưng đừng trắc ẩn. Vì trắc ẩn thường dẫn đến sự hy sinh không cần thiết. Tôi ngạc nhiên. Sao anh nói thế. Vì khi hy sinh bị lợi dụng, thậm chí bị đáp trả bằng sự phản trắc dối lừa thì không gì đau đớn bằng. Im lặng nội lát, anh tiếp. Mày biết không, có một người từng đi lính hải quân trong quân đội Sài Gòn trước đây. Khi con tàu di tản bị bão đánh đắm giữa biển, hắn đã nhường biếc phao cứu sinh cuối cùng cho vợ, còn bản thân thì bám vào một mảnh gỗ trôi dạt suốt ba ngày đêm trên biển trước khi tấp vào bờ. Người vợ được tàu khác cứu thoát. Sau khi sang Mỹ ít lâu, nàng đã thản nhiên nói lời chia tay, bỏ mặc hắn trơ trụi nghèo hèn ở Việt Nam. Hắn bị sốc và suốt từ bấy đến nay không còn khả năng yêu nữa. Giọng anh âm thầm. Lúc này đã chếnh choáng, tôi bắt đầu ương. Nhưng đâu phải đàn bà con gái ai cũng thế. Anh nhổm dậy nhìn tôi ngạc nhiên. Đúng, nhưng làm sao phân biệt, làm sao hiểu được lòng dạ của họ. Khi sự suy đồi thường khoác tấm áo mỹ miều trong trắng. Và luôn đánh bẫy, đầu độc con người bằng vẻ ngoài ngây thơ giả hiệu. Tự dưng tôi có cảm giác anh đang ám chỉ em, người tôi yêu. Tôi thấy mình đang bị lăng mạ sỉ nhục. Tôi sưng sưng. Chưa chắc. Em thấy có một người không như thê. Anh quay lại nhìn tôi lạ lẫm. Ai vậy. Mày nói thử xem. Tôi nói cụt lủn. Có đấy. Anh cau mày suy nghĩ rồi bật thốt. A, phải mày muốn nhắc đến con bé bà Tư. Tôi im lặng. Anh khẽ gật gù, đôi mắt bỗng loé lên những tia nhìn man rợ. Để rồi xem. Anh nói lấp lửng.
Mấy ngày sau chúng tôi không nhắc đến chuyện đó nữa. Anh Kiếm trở nên lầm lì ít nói. Thái độ ấy làm tôi lo sợ mơ hồ. Cảm giác như anh đang âm mưu một điều gì khủng khiếp. Đêm đêm tôi nằm thao thức. Giờ này anh đang làm gì, với ai. Tôi tự hỏi, tự dằn vặt và hối tiếc vì câu nói tối hôm ấy. Nhưng sĩ diện tự ái đã khiến tôi im lặng như thể không quan tâm đến chuyện đã qua. Mẹ rất lo cho tôi vì ngỡ tôi ốm. Lâu nay mọi buồn vui tôi đều sẻ với mẹ nhưng chuyện này thì không thể. Chừng tuần sau, anh Kiếm đột ngột nói với tôi. Tối nay có tiết mục rất hay ở bãi Sặt đấy, mày đến mà xem. Giọng anh có gì đó chán chường và độc địa làm tôi sởn gai ốc. Tôi lờ mờ nhận thấy điều tồi tệ nhất sắp sửa xảy ra. Tôi quằn quại đau đớn như một con chó bị trói gô sắp đem giết thịt. Cả buổi chiều tôi nguyền rủa sự bất lực của chính minh. Tám giờ tối tôi ra chỗ hẹn. Bãi Sặt nằm le te giữa dòng ở mãi đoạn trên, mọc dày kín sặt, sậy khuất nẻo nên ít người lui tới. Trăng mười sáu đổ trắng bờ bãi, mặt nước. Tôi nhận ra con đò quen náu mình sau một đám sặt um tùm. Tôi cởi quần áo trườn xuống nước nhẹ nhàng bơi như một con rái cá. Gần đến nơi tôi bám vào một gốc sạt nhô đầu quan sát. Con đò không đứng im mà khẽ chùng chình trên nước. Có tiếng cụ cựa vật vã ở trong khoang. Rồi tiếng thở dồn tiếng rên khe khẽ của con gái. Tôi nín thở trườn lại gần và rướn nhìn vào trong. Tôi hoa mắt, tay chân bủn rủn. Trong khoang tối lờ mờ một cặp trai gái đang quấn riết lấy nhau. Bốn bắp chân trần quặp chặt chòi ra sàn trắng nhễ nhại dưới trăng. Cạnh đó, chiếc áo thun sọc xanh và chiếc quần nâu em hay mặc vứt lăn lóc. Tôi ực khan trong cổ, muốn gầm lên cho vỡ toác đất trời rồi nhảy xổ vào băm chặt nghiền nát tất cả cho hả cơn uất hận ngùn ngụt trong lòng. Nhưng chút ánh sáng lí trí còn le lói trong đầu đã kìm giữ tôi lại. Không dám nhìn thêm, tôi quay quả bơi trở lại bờ với đôi tay run bắn.
Để nguyên thân hình ướt át và mặc độc chiếc quần đùi, tôi vùng chạy như bị ma đuổi. Băng qua xóm bãi, xóm chợ, tôi lồng như một thằng điên trên đồi cất. Cắn ngập răng vào bắp lay, tôi cào xé đến tơ tướp khắp người. Tôi mượn nỗi đau nhục thể làm dịu bớt ngọn lửa căm hờn đang cồn cào thiêu đốt. Tôi muốn sấm sét giáng xuống biến tôi thành tro bụi, muốn đất mở ra nuốt ực tôi vào mộ huyệt đen ngòm. Tôi thấy mình đứng trước biển. Mặt biển đẹp huyền ảo dưới trăng, từng đợt sóng mềm như lụa nối tiếp cuộn vào bờ. Người tôi nóng hực. Tôi tụt quần, lội ùm ùm xuống nước. Biển như người tình tuyệt vời mở rộng vòng tay ôm lấy tôi. Tôi quỳ xuống mặt cát cho nước ngập đến cổ. Cho từng đợt sóng phủ qua tấm thân trần mơn trớn vuốt ve. Tôi tự thoả mãn cơn khát cháy của mình. Tôi làm tình với biển rằng sự hiến dâng cuồng nhiệt cùng tất cả khoái cảm đau đớn. Rồi tôi rùng mình nghe dòng nước ấm thanh tân tuôn trào hoà trong sóng nước.
Tôi loạng choạng trườn lên bờ, nằm vật ra cát. Một nỗi tủi nhục ê chề lớn dần trong tôi. Cắn chặt môi, tôi để mặc nước mắt ứa ra từng giọt mặn chát. Nằm phơi mình dưới bầu trời mờ, rượi ánh trăng, tôi nhớ ra mình vừa tròn mười tám tuổi.
Suốt ba ngày sau tôi nằm lì trong nhà. Cú sốc tình đã dìm tôi vào tâm trạng hoàn toàn tuyệt vọng. Lam sang nhà cùng mẹ tôi nấu cháo, kiếm lá xông giải cảm. Từ hồi đi đò tôi ít gặp Lam. Giờ trông nó phổng phao da ngăm ngực nở đẹp mặn mòi vị biển. Mẹ tôi bảo. Hắn cực lắm. Mò, cào, câu, xúc chi cũng giỏi. Không rứa mẹ hắn xanh cỏ lâu rồi . Hắn hay sang đây, hình như. . . Mẹ bỏ lửng câu nói. Tôi biết mẹ thương Lam nhưng tôi lại không mảy may xúc động. Có điều gì đó vừa chết trong tôi khiến tôi thờ ơ tất cả. Một sớm mai, tôi ra bãi biển. Tôi lấy lọn tóc xoè diêm châm lửa. Từng cọng, từng cọng run rẩy khét lẹt trên tay tôi tan vào trong gió. Bộ sưu tập này chỉ thiếu mỗi mình em. Tôi ra bến gặp anh Kiếm. Anh dửng dưng nghe tôi xin nghỉ. Hình như anh cho đó là điều tất nhiên không thể khác. Tôi tìm trên mặt anh một biểu cảm còn sót lại đêm ấy nhưng anh vẫn bình thản có phần mệt mỏi. Tôi thấy anh cực kỳ đểu cáng. Anh là đồ khốn nạn. Tôi quát vào mặt anh, sẵn sàng nhận một cú đấm nháng lửa. Anh sững người im lặng lúc lâu. Rồi nói một cách bình tĩnh. Đúng, nhưng tao không đạo đức giả. Và nên nhớ rằng hạng người ngụy quân tư như mày rồi cũng khốn nạn chẳng kém đâu. Cút đi. Tôi lẳng lặng xách gói quay lưng từ giã bốn năm đò giang sông nước. Đó là lần cuối tôi gặp anh, vì sau đó ít lâu anh bán đò rồi đi đâu chẳng rõ. Còn em, tôi có gặp qua vài lần nữa. Em vẫn trẻ trung xinh đẹp nhưng thoáng chút gì hoang hoải trong ánh mắt.
Tôi lên Huế xin phụ hồ cho một nhóm thợ. Sau sáu tháng tập tọe cầm bay tay nghề cứng cáp dần tôi trở về làng. Cái nghĩa địa đìu hiu ngày xưa gìơ từng ngày lột xác. Những đồng đô la từ trời tây gửi về đang được sử dụng vô tội vạ trong việc kiến thiết lăng mộ. Thói hãnh tiến, sự ngu si xui giục người ta liên tục đập rồi xây vì không ai chịu lép ai. Giữa trảng cát mênh mông, nghĩa địa nổi lên như một quần thể kiến trúc hết sức kỳ quái. Đủ hình dạng, chất liệu và loè loẹt sắc màu. Tôi không muốn ép mình làm những công trình dị hợm như thế nhưng tôi cần có thời gian chăm sóc mẹ. Hơn nữa tôi muốn tìm lại cảm giác thanh thản ở một nơi quạnh vắng giữa những linh hồn câm lặng. Thường khoảng năm giờ chiều tôi đã trở về nhà. Hôm ấy có trăng, tôi ở lại làm tranh thủ cho kịp giờ nhà chủ sang cát. Lúc về đã tầm chín giờ tối. Tôi băng lối tắt qua lũng cát mọc dày những cây dương mới trồng. Đột nhiên tôi nghe có tiếng ú ớ khuất sau lùm dương non. Tưởng người ngộ gió tôi vội bươn đến. Và tôi sững người. Dưới ánh trăng vằng vặc hai thằng vô lại đang vật ngửa một đứa con gái trên cát. Một đứa cưỡi lên người còn đứa kia kéo xoạc chân. Mắt tôi toé đốm, máu dồn lê mặt . Tô gầm một tiếng rách trời và bay vào với cú đá phạt ngang khủng khiếp. Thằng ngồi trên bật ngang ra cát bật tiếng kêu ngạc nhiên đau đớn. Nó bò dậy ngoái nhìn. Là thằng Bân, con chủ tịch Lâm. Tôi sững sờ. Ngay lúc ấy vai trái tôi nghe rắc một tiếng buốt đến óc. Tôi nghiến răng quay lại. Trước mặt tôi là thằng Dương với cây côn nhị khúc đang vung lên lần nữa. Tôi nghiêng người né đòn và bằng một thế võ học ở anh Kiếm, tôi nhập nội chặt một nhát vào cổ tay nó. Cây côn rơi xuống đất cùng tiếng thét của đứa con gái. Anh Phong coi chừng. Ánh kim loại loé trắng trên tay thằng Bân và lưỡi dao xỉa tới rất mau. Trong tích tắc chết người ấy bỗng nó rú lên rồi buông dao ôm mặt. Cát, từng bụm cát ràn rạt quất tới khiến hai thằng tối tăm mặt mày. Những vốc cát được ném từ bàn tay căm phẫn của đứa con gái bị làm nhục với tiếng thét. Chết đi, chết đi. Tới lúc hai thằng loạng choạng ôm mặt bỏ chạy nó mới ngồi phịch xuống khóc nức nở. Tôi khẽ khàng kéo lại vạt áo rách toạc trên vai nó dỗ dành. Thôi nào Lam, nín đi, có bị làm sao không. Lam lắc đầu đổ nhào vào lòng tôi. Anh Phong ơi em khổ quá. Tôi ngồi tê tái lặng thinh không nỡ gỡ vòng tay ôm riết của Lam. Nước mắt Lam nóng hổi trên ngực lôi, mùi mồ hôi con gái nồng nàn rất lạ. Ánh trăng rơi nghiêng trên gương mặt bầu bĩnh có làn môi cong hé mở như dỗi hờn. Lam co người như bị lạnh rồi đột ngột nắm tay tôi ủ vào bộ ngực ấm sực. Anh Phong, em muốn... Lam nói gấp gáp như hụt hơi. Bầu vú con gái căng mịn như đôi chim câu phập phồng thở dưới tay tôi. Một luồng điện chạy qua làm tôi tê cứng. Lam rướn người hôn như mưa như gió lên mặt tôi. Chúng tôi đổ ập xuống cát. Anh Phong, anh Phong. Lam thì thầm gọi, mắt lim dim, vòng tay miết qua lưng tôi hối hả. Đúng lúc ấy, trong đầu tôi chợt lóe cảnh tượng trên khoang đò đêm nào. Tôi chợt rùng mình. Một nỗi đắng đót xót xa òa vỡ trong từng mạch máu làm tôi tê liệt mọi cảm giác. Anh sao thế. Lam ngơ ngác hỏi khi thấy tôi chống tay ngồi dậy. Anh không thể… Tôi ngắc ngứ và vuốt lại từng nếp áo ngực cho Lam. Em hiểu rồi. Lam nói đờ đẫn. Rồi từ từ đứng dậy, Lam nhìn thẳng vào mắt tôi nói khẽ. Anh hèn lắm. Lam vùng dậy chạy liêu xiêu, tóc gió lõa xõa trong trăng. Tôi đứng lặng nhìn đến khi bóng em chìm khuất trong những đụn cát nhấp nhô. Còn một mình giữa mênh mông cát trắng lênh láng ánh trăng, tôi thấy buồn tê dại. Tôi cô đơn một nỗi cô đơn không gọi thành tên, không rõ hình hài như dồn tụ, như sinh ra từ tiền kiếp. Tôi lặng lẽ nhìn ra biển đêm xa hút.
Sau đó Lam lấy chồng… Nhà chồng giàu ở tận trên phố, có điều chồng Lam thỉnh thoảng lại lên cơn động kinh. Người làng xầm xì chuột sa chĩnh gạo. Còn mẹ tôi thì rớm nước mắt bảo khổ thân con bé. Tôi không vui buồn chỉ có cảm giác mất mát thoáng qua. Nghĩa địa hết việc. Tôi lên Huế nhập bọn với một tốp thợ lang bạt khắp nơi. Thời gian ở Hương Thuỷ, tôi yêu Thúy , cô gái bán sinh tố ở chợ. Thúy xinh xắn nhìn ngoài rất nhu mì nhưng tiếp xúc lâu mới thấy sắc sảo không ngờ. Đặc biệt đôi mắt to đen thăm thẳm ai nhìn vào cũng muốn đắm chìm. Mẹ tôi giục. Lấy vợ thì lấy liền tay. Tôi si mê Thúy nhưng vẫn lờ mờ nhận ra ở nàng có điều gì rất khó hiểu. Nhưng cuối cùng chúng tôi cũng cưới và có một thời gian hạnh phúc khá dài. Sau đó ít lâu mẹ tôi mất. Lúc ấy tôi mới hiểu mẹ lượng sức mình nên giục tôi lấy vợ sớm. Tôi rưng rưng cầm năm chỉ vàng mà mẹ âm thầm chắt chiu dành dụm cho tôi. Chôn cất mẹ xong, vợ chồng tôi đi Nam ấp ủ mộng làm giàu, ở Sài Gòn tôi có nhiều bạn bè vào lập nghiệp trước đó.
Chúng tôi thuê một ngôi nhà tạm ở ngoại vi thành phố. Ngày ngày tôi đi xây, còn Thúy quảy gánh chè bán rong ở các trường học. Chịu khổ đã quen, qua một năm chúng tôi đã dành dụm được một số vốn kha khá. Có tiền, Thúy xin tôi đi học cắt tóc gội đầu. Tôi đắn đo rồi xiêu lòng chấp nhận vì không muốn nàng phải vất vả. Tôi không ngờ mình đã phạm sai lầm chết người vì lòng thương cảm bản năng. Chúng tôi thuê mặt bằng sát đường lộ để mở tiệm. Nhờ cách nói năng nhỏ nhẹ và sự khéo léo của Thúy, quán lúc nào cũng đông khách. Thời gian này tôi đang làm quản công cho Thành, một chủ thầu trẻ mới phất. Nhiều đêm tôi phải ngủ lại công trình. Tối đó, đột nhiên nhớ Thúy cồn cào, tôi chạy xe ba mươi cây số về nhà. Đến đầu ngõ, trong khoảng tối sáng ánh điện hắt ra từ những ô cửa, tôi thấy Thành đang lẻn từ cổng sau nhà tôi như một tên trộm, Thúy ra mở cửa, váy áo trễ tràng rười rượi da thịt, mồ hôi rịn rịn tóc mai. Sau thoáng bối rối, nàng vòng tay qua cổ tôi nũng nịu. Ôi sao về muộn vậy anh. Có đói không? Em hâm thức ăn nhé. Tôi lắc đầu rồi đi thẳng vào buồng. Trên giường ngủ chăn đệm nhàu nhĩ, xộc xệch, hơi người còn nóng sực. Mùi nước hoa Xmen thoang thoảng trên gối, loại nước hoa Thành vẫn dùng. Tôi hỏi bâng quơ. Chiều giờ có ai đến tìm anh không. Không, không có. Em ở nhà một mình buồn muốn chết. Giọng nói trơn tru ngọt ngào của nàng làm tôi nổi gai ốc. Con đĩ. Tôi ghìm tiếng chửi trong cổ đứng gục vào thành cửa. Đầu óc như quả bóng bơm căng tưởng sắp nổ tung. Anh ốm à. Thúy đặt tay lên trán tôi, mắt mở to rất hồn nhiên vô tội. Bằng nhát tay rất phũ, tôi hất Thúy ra. Đừng diễn nữa. Nội sáng mai, một là em nói hết sự thật, hai là biến khỏi nhà này. Tôi không muốn trở thành kẻ giết người. Em hiểu chứ?Tôi nói gằn từng tiếng.
Suốt đêm đó tôi lang thang ngoài đường như kẻ mộng du. Tôi đau đến hoá dại và sẵn sàng bóp chết bất kỳ kẻ nào vô ý động đến mình. Rạng sáng, tôi quay về nhà. Thúy đã đi. Trên bàn cài lại mảnh giấy nhỏ. Ngàn lần xin anh tha thứ. Em phải đi. Vĩnh biệt. Tôi vò nát mảnh giấy, ngửa mặt lên trời cười sằng sặc như một thằng điên. Tôi sang nhà hàng xóm mượn chiếc búa bửa củi và lôi chiếc giường ra sân. Đây là chiếc giường cưới bằng gỗ vàng tâm mà chúng tôi đã nâng niu mang từ Huế vào. Phầm phập, răng rắc. Những mảnh gỗ tung toé. Tôi trút hận thù theo từng nhát búa. Tôi chẻ chiếc giường tình yêu một mình trong gian bếp vắng, tôi chầm chậm cho vào lửa từng thanh một. Ngọn lửa quằn quại liếm láp những thanh gỗ một cách khoái trá, nung chảy lòng tôi thành thép nước. Một tuần, hai tuần rồi ba tuần. Củi hết, lửa tàn, giữa lòng tro nguội lạnh còn lại một lưỡi thép sáng xanh. Lưỡi thép lạnh lẽo vô hồn không còn cảm xúc yêu thương. Tôi mang lưỡi thép trong lòng không ngại ngần phải sống độc ác thủ đoạn. Tôi dần tạo được một thế đứng trong làng xây dựng. Có tiền, tôi bắt đầu những cuộc chinh phạt đau thương. Tôi đi qua bao đời con gái, thản nhiên không mảy may xúc động. Và sau mỗi cuộc tình hờ tôi lại cay đắng nhận ra mình ngày một đểu cáng. Những lúc ấy tôi lại nghĩ, lại thương anh Kiếm vô cùng. Rồi trong những cơn mộng mị, tôi luôn thấy mình trở về với bãi cát hàng dương, với làng chài hiu hắt. Với Lam, tiếng cười trong vắt, mái tóc loã xoã trong trắng và giọng nói lanh canh như thuỷ tinh rơi trên cát.
Tôi về Huế tìm Lam. Trưa hè râm ran tiếng ve trên đường Thánh Gióng. Gian nhà ba tầng rộng thênh chỉ mỗi mẹ con Lam ở từ ba năm nay sau buổi đoạn tang chồng. Lam đau đáu nhìn tôi lặng lẽ khóc. Những giọt nước mắt làm tôi tê tái. Tôi không nói được lời nào và Lam cũng thế. Hình như tất cả đã muộn màng rồi. Con trai Lam đi học về lễ phép chào mẹ và tôi. Tôi ôm thằng bé vào lòng hôn lên đôi má bụ bẫm của nó rồi ra bến xe về lại Sài Gòn.
Tôi về phá Tam Giang vào cuối tháng ba, cây gạo bến đò đâm hoa đỏ rực. Bao nhiêu năm tháng đã qua, bến xưa vẫn thế nhưng anh Kiếm, người bạn, người thầy của tôi vẫn bằn bặt phương nào. Ôn Ngợi còn sống, vẫn minh mẫn lạ kì nhỏ nhẻ mời tôi đêm nay xuống đầm tôm uống rượu. Toàn bộ làng chài đã dời vào bên bờ phá. Tôi dạo lên chợ chiều. Giữa đám đất trống, lều quán dày đặc người mua bán tấp nập. Trong chiếc lều phủ bạt xiêu vẹo ở góc chợ, một người điên bẩn tưởi hôi hám đang mê mải đập ruồi. Chiếc dép tông giơ cao, người điên đắm đuối rình rập từng con ruồi một cách khoái thú.
Người ta kể Châu dép bắt đầu phát bệnh từ ngày vợ bỏ con chết. Và trở điên thực sự từ ngày biết chính chủ tịch Lâm là kẻ nhận tiền bán bãi cho những kẻ vượt biên suất thời gian dài. Lâm giờ về hưu, rất giàu nhờ những đồng đô la của những kẻ thọ ơn từ bên kia gửi về. Tôi đi qua dinh thự của Lâm. Một quán karaoke xông xênh mọc giữa đồng vắng có lũ con gái mắt xanh mỏ đỏ tíu tít mời chào. Có thằng Ban, thằng Dương mặc vét để ria đứng quầy trong đó.
Tôi ra nghĩa địa, đi giữa một trời nghi ngút khói hương. Ngày mai làng tôi có bốn mươi nhà chung giỗ. Tôi thảng thốt nhớ một rừng khăn trắng, tóc tang trong cái ngày khủng khiếp năm ấy. Tôi thắp hương trước mộ cha mẹ tôi, cha mẹ Lam. Tôi rưng rưng gục đầu trước những tấm bia xám lạnh. Chợt nghe tiếng chân rất nhẹ. Ngước lên tôi bàng hoàng bắt gặp một phụ nữ trong bộ váy sáng màu cát đứng đó tự bao giờ. Vẫn khuôn mặt bầu bĩnh, làn môi cong, đôi mắt rựng đỏ nhìn tôi nửa mừng tủi, nửa trách móc. Là Lam. Đổ ập vào đôi tay tôi giang rộng. Lam nghẹn ngào. Em biết thế nào anh cũng về.
Em lấy chồng vì tiền. Vì mẹ em ung thư giai đoạn cuối. Mẹ mất được một năm thì chồng em chết trong cơn động kinh. Sau em mới biết ngôi nhà ba tầng em ở vẫn đứng tên cha mẹ chồng. Trước khi sang Mỹ, họ làm thủ tục sang tên cho người chú ở lại Việt Nam và đặt điều kiện là em không được đi bước nữa trước khi con em tròn mười lăm tuổi. Nếu chấp nhận lúc ấy căn nhà sẽ thuộc về em. Còn không mẹ con em phải ra đi ngay lập tức. Em không vì căn nhà mà vi con em. Thằng bé phải được học hành tử tế để không phải khổ như những đứa con làng chài. Với lại lúc nào em cũng nghĩ đến anh, cũng tin rằng anh sẽ trở về. Em đã giữ mình trọn vẹn suốt chừng ấy năm. Thiệt đó. Anh tin không... Tôi và Lam ngồi trên đồi cát nhìn ra biển. Chiều muộn. Từng cánh hải âu lạc loài bay trên mặt nước thẫm xanh. Biển vẫn trẻ như ngàn năm vẫn trẻ. Sóng vẫn rì rào hát khúc tháng năm. Tôi như ngọn gió đi hoang giờ về ngồi bên đồi cát quê hương. Tôi nghe có một mầm xanh vừa nhú mọc trên mảnh đất lòng tôi cằn cỗi. Phía sau lưng, dấu chân chúng tôi gió đã xoá mờ. Tôi quay sang Lam. Một giọt nước mắt trong ngần đang chầm chậm rơi trên má em. Ơ kìa Lam, sao lại khóc. Đừng khóc Lam , đừng khóc…

Nguyễn Toàn


(Theo Văn nghệ)


 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
THƠ DƯƠNG THUẤN P1
Phạm Vĩnh Cư: Thưởng ngoạn tuyển tập Dương Thuấn
Phạm Ngọc Thái: Chùm thơ Khóc con
Tin cùng chủ đề
Me tây
Thung Lam
Chùm truyện ngắn Mini của Vũ Thanh Hoa
Lần đầu bên nhau ( phần 1)
Nguyễn Huy Hoàng - Tìm con, chăm bạn, làm thơ
I am đàn bà
Truyện ngắn mini - Đỗ Ngọc THạch
Lần đầu bên nhau (phần 3)
Lần đầu bên nhau (phần 2)
Tình qua tin nhắn
 
 
 
Thư viện hình