Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
01.02.2023 22:04 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Hai 2023
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 3
Số truy cập: 1644361
Tin tức > Giai thoại văn học > Xem nội dung bản tin
Thông gia lại cấp cứu
[23.08.2007 23:55]
Nhà văn Ma Văn Kháng tuổi cổ lai hy nhưng sức viết của ông vẫn tráng niên. Thời gian đối với ông quý hơn vàng. Ông vốn người khiêm nhường, lẳng lặng sáng tác không thích xuất hiện trước đám đông.
Tác phẩm của ông năm nào cũng trình làng và có nhiều tác phẩm vào loại “Tốp ten“ như Mùa lá rụng trong vườn, Đám cưới không giá thú…Riêng về truyện ngắn, Ma Văn Kháng là một cao thủ. Sắp vào dịp làm báo tết là điện thoại nhà ông liên tục reng reng. Các báo tới tấp đặt bài, viết không kịp. Có năm ông thu hoạch bội thu tới hơn chục triệu đồng. Anh em trong cơ quan Hội Nhà văn chúng tôi đùa: “Bác đá nhiều sân quá…”. Ma văn Kháng cười rủ rỉ : “ Khổ lắm các báo nó cứ đòi…Mà cũng phải kiếm cái Tết cho cháu, các bạn thông cảm cho…” Vì ông ham làm việc nên rất tiếc thời gian vô bổ. Ông ngại họp hành, nhưng ngại nhất là đi ăn tiệc. Một lần Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam mở tiệc tiếp các nhà văn Rumani sang thăm, mời ông dự. Ông gãi đầu gãi tai : “ Thôi, cho mình kiếu, ông thông gia vừa cấp cứu..” Ông nói thế, ai nỡ ép. Vài tháng sau cơ quan Hội tổng kết công tác năm, có “lưng cơm“ chung vui . Ma Văn Kháng cố dự hết buổi tông kết trên hội trường, khi vào tiệc thì ông lại chuồn. Phó Chủ tịch Nguyễn Trí Huân nói : “ Này bác Kháng, sao bác lại về ?“. Ma Văn Kháng lại gãi đầu : “Ông thông gia vừa bị cấp cứu…” Nguyễn Trí Huân thắc mắc : “ Thế quái nào mà thông gia nhà bác hay cấp cứu thế!“.

Cười tủm tỉm, nhà văn Ma Văn Kháng khoác cái túi vải vội vã ra về. Vừa đến cổng gặp tôi, Ma Văn Kháng cười : Phải về, có tý việc. Tôi biết tỏng ông ngại ăn uống mất thời gian mà không còn ở tuổi ham ăn nữa. Tôi đùa : Lại thông gia cấp cứu chứ gì. Ông cười rõ to : Thì biết nói ai cấp cứu bây giờ, chỉ có thông gia là còn có thể chấp nhận được…
(Theo trannhuong.com)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:
Gánh thơ… hoạn lợn (06.01.2012 20:02)
Thầy trò Tổng Cóc (03.06.2011 23:38)



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nguyễn Trọng Oánh - Hồi ký của Nguyên Ngọc
Chùm thơ Lê Tuyết Lan (Tiền Giang)
Truyện ngắn và tản văn của Nguyễn Thị Liên Tâm
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
Tin cùng chủ đề
Trạng Quỳnh là người có thật hay không?
Bác Hồ đối đáp câu đối và họa thơ của Nguyễn Hải Thần
PHẠM TIẾN DUẬT VÀ CHUYỆN “VÒNG ĐEN – VÒNG TRẮNG” (BA TỈNH)
Nhà thơ Chế Lan Viên: Khổ vì hay… tranh luận
36 giai thoại về Nguyễn Công Trứ
Vài chuyện vui về cái nết ăn của Lê Lựu
Đãng trí như Nguyễn Hoàng Đức
Gánh thơ… hoạn lợn
Chuyện về Vũ Trọng Phụng
Nhà văn Lan Khai bị vợ… lừa!
 
 
 
Thư viện hình