Tin tức  |  Diễn đàn  |  Thư viện hình  |  Liên hệ
Thứ tư,
01.02.2023 21:09 GMT+7
 
 
Kho bài viết
Tháng Hai 2023
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28          
 <  > 
Nhận thư điện tử
Email của bạn

Định dạng

Thành viên online
Thành viên: 0
Khách: 1
Số truy cập: 1644326
Tin tức > Trang Văn người Việt tại Nga > Xem nội dung bản tin
Những nụ cười méo mó - Truyện ngắn - Nguyễn Đình Lâm
[06.06.2006 02:50]
Xem hình
Tin hãng hàng không Nga giảm giá vé máy bay về Việt Nam từ 900 đô xuống còn 450 đô làm mọi người xôn xao. Đối với người giàu có, buôn bán khá khẩm thì số tiền giảm chẳng nghĩa lý gì nhưng đối với những người làm ăn khó khăn, không có nhiều vốn liếng để buôn bán, mỗi tháng chỉ để ra được một tí ti thì số tiền giảm quả là đáng kể. Chỉ nhờ vào những dịp giảm giá vé, những người này mới có điều kiện về thăm nhà.


Hòa quyết định về phép. Anh gọi điện cho một trung tâm dịch vụ đặt vé. Anh biết loại vé này nhanh hết lắm, phần vì người mua đông, phần nữa vì các dịch vụ ôm hết vé để bán ra với giá cao hơn giá mà hãng hàng không quy định để kiếm lời. Bởi thế nếu ai không nhanh chân sẽ không còn chỗ. Sau mấy ngày hồi hộp chờ đợi, anh đã có vé ở trong tay. Anh vui lắm. Nhẩm đi tính lại, đã năm năm rồi anh chưa về phép lần nào. không phải anh không muốn về mà anh không thể về. Cửa hàng bán lẻ của anh chắt chiu hàng tháng cũng chỉ để ra được khoảng vài trăm đô sau khi chi phí cho hàng trăm thứ như tiền ăn, tiền ở, tiền đi lại, tiền điện thoại vv...ngoài ra mỗi tháng anh còn đều đặn gửi cho vợ 100 đô nuôi con. Rồi còn hàng hóa nữa, thỉnh thoảng cũng phải đầu tư cho phong phú mới câu được khách. Bởi thế anh đâu dám bỏ ra 900 đô tiền vé để về, mà về đâu phải chỉ cần tiền vé, còn phải mua quà cáp, biếu xén, đi lại nữa chứ. Một lần về như thế có tiết kiệm lắm cũng phải hết hai ngàn đô. Số tiền này không phải lúc nào cũng có, vì thế mà 5 năm rồi anh không về được. Lần này trong túi anh có 1500 đô, trừ tiền vé cũng còn khoảng 1000, chi tiêu trong một tháng phép thế cũng xông xênh rồi.

Cái ngày mong đợi đã đến, Hòa ngồi trên xe ra sân bay mà lòng cứ nhẹ lâng lâng, Anh thấy cuộc đời sao mà vui thế. Hơi run một chút khi qua cửa biên phòng, ông nhân viên cứ săm soi, lật đi lật lại cái vi da nhưng rồi cũng qua trót lọt. Lên máy bay, phải chen lấn mãi anh mới tìm được chỗ của mình. Trời lạnh mà mồ hôi ướt đầm cả áo. Thỉnh thoảng lại có tiếng kêu ré lên khi ai đó bị dẫm lên chân hoặc bị túi xách va phải. Hòa đang lo lắng vì một cái túi trên giá sắp rơi xuống đầu thì một khuôn mặt quen thuộc vừa thở hổn hển vừa ngồi xuống bên cạnh. Tưởng ai hóa ra thằng Sinh người cùng quê, hai thằng tay bắt mặt mừng, đã vui lại càng vui thêm.

Máy bay cất cánh. không khí trong khoang như loãng ra, ai cũng cảm thấy dễ chịu. Hai đứa bắt đầu hỏi thăm công việc của nhau. Mặc dầu cùng ở Mát xcơva và chỉ cách nhau có mươi cây số nhưng công việc cứ cuốn đi nên chẳng bao giờ thăm được nhau. Nghe Hòa phàn nàn về buôn bán ngày một khó khăn, Sinh nói giọng rầu rầu:

- Mày thế là còn may. Tao bây giờ bi đát lắm. Mấy năm trước tao làm ở trung tâm thương mại Sông Thao cũng có được một số tiền, sau nghe mọi người bảo ở chợ Vòm làm ăn khá lắm, vất vả một tý nhưng giàu rất nhanh. Có người chỉ làm ở Vòm có hai năm đã mua nhà hàng tỷ đồng ở Hà Nội. Thế là tao bỏ hết vốn, thuê công bán ở chợ Vòm. không ngờ tiền thuế hàng tháng lại cao mà tao vì ít vốn nên ít hàng, vì thế khách chẳng có mấy, thế là hàng tháng phải moi tiền túi ra nộp. Vừa rồi tao phải trả công lại cho chủ, vét tất cả còn vài ngàn đô, tao về một chuyến cho hết vận đen, còn làm ăn lúc sang sẽ tính.

Biết thằng bạn đang buồn, Hòa động viên mấy câu rồi ngủ thiếp đi.

Máy bay xuống đúng giờ. Hòa thấy thấp thoáng bóng vợ con đang vẫy tay ngoài phòng đợi. Anh ngạc nhiên khi thấy vợ dám thuê hẳn một chuyến xe từ quê ra Hà Nội trên quãng đường dài gần 300 cây số. Sinh muốn được đi cùng cho đỡ phải ra ga đi tàu hoặc thuê xe khách. Tất nhiên vợ chồng Hòa vui vẻ đồng ý.

Cả thành phố bé nhỏ xôn xao bởi tin có mấy đại gia đi làm ăn ở Nga về phép. Nhà Hòa có khách từ sáng, mấy đứa bạn cũ thay nhau đến thăm. Bọn này có vẻ sành điệu lắm. Xe máy Spaci, điện thoại di động nokia giắt lưng, chắc cũng muốn khoe rằng, mặc dầu ở nhà, nhưng cũng chẳng đến nỗi nào. Hòa với tay dấu cái điện thoại siemens A35 xuống dưới gối sợ chúng nó nhìn thấy lại chê rồi pha ấm nước chè, vui vẻ mời mọi người. Đang kể những chuyện ngày xưa bỗng một thằng hỏi cắt ngang:

- Đợt này ông về có định đầu tư cái gì ở tỉnh mình không? Các ông trên tỉnh đang kêu gọi đầu tư ghê lắm, bảo là sẽ trải thảm đỏ mời các nhà đầu tư nước ngoài đấy.
Hòa cười lắc đầu:

- Bọn mình làm gì có tiền. Mỗi tháng chỉ để ra được vài vé, nuôi được bản thân và vợ con là may rồi.

Cả bọn liếc mắt nhìn nhau, không khí bỗng trầm hẳn xuống. Một thằng bĩu môi:

- Vài vé thì đi Nga xa xôi mà làm gì, bọn này ở nhà mỗi tháng cũng kiếm được vài ba triệu.

Câu chuyện trở nên nhạt nhẽo, hỏi thêm mấy câu rồi cả bọn nổ máy phóng đi.

Hòa bỗng thấy buồn, vợ anh chạy ra an ủi:

- Anh buồn làm gì, người ta cứ nghĩ đi tây là phải giàu có lắm. Mà ở quê mình bây giờ cũng buồn thật, nếu anh có tiền thì mọi người sẽ nể trọng, nếu không có tiền thì sẽ gặp thái độ như mấy anh bạn của anh vừa rồi. Em nghe mọi người trầm trồ khen anh Sinh vừa mới ở Nga về cùng với anh hôm trước giàu có lắm, đi đâu cũng bằng tăcxi, nghe nói còn mua được một cái nhà rất to ở mặt phố Hà Nội.

Hòa ngạc nhiên, thằng Sinh đang phá sản kia mà, hay là còn thằng Sinh nào khác. Anh đi ra đường, gọi một chiếc xe ôm rồi phóng đến nhà Sinh.

Nhà Sinh nằm ở một phố nhỏ, phải đi vòng vèo một lúc mới tới. Chưa đến sân, Hòa đã nghe tiếng cười nói oang oang. Trước sân nhà một loạt những chiếc xe đắt tiền của khách, có cả a còng, dylan... Trên bàn có hai thùng bia haliđa đã vơi một nửa. Mấy đĩa thịt bò khô cũng chẳng còn bao nhiêu. Thấy Hòa đi vào, Sinh chạy ra đón rồi cao giọng:

- Xin giới thiệu để mấy anh em làm quen, anh Hòa, bạn mình cũng vừa ở Nga về. Vừa rồi cũng định mua nhà ở Hà Nội, nhưng mình khuyên nên về tìm một dự án gì đó đầu tư cho quê hương.

Sinh nháy mắt mấy cái ra hiệu. Hòa ngầm hiểu ý bạn nên vui vẻ chào mọi người. Câu chuyện trở nên rôm rả hơn. cả bọn lập thời gian biểu trong đó ghi rõ ngày nào đi ăn thịt dê ở phố Phan Đình Phùng, ngày nào ăn thịt chó ở Hồng Bàng... cả bọn tranh nhau chiêu đãi khách xa nhà. còn có mấy người bảo sẽ liên hệ với sở đầu tư của tỉnh để Sinh và Hòa đến làm việc.

Mãi xế chiều, đám khách mới đi khỏi. Hòa hỏi Sinh:

- Thế này là thế nào? Tại sao lại phải nói dối thế?

Sinh cười ngượng nghiụ :

-Ông cứ tưởng tượng xem, nếu nói là mình bị phá sản thì mọi người sẽ nhìn mình như thế nào? Có ai chơi với mình nữa không ? tình thế buộc mình phải nói dối, vả lại nói dối cũng chẳng mất gì, không có ai đánh thuế việc nói dối cả mà tất cả đều vui vẻ.
Hòa nhớ đến thái độ của mấy đứa bạn. Anh gật gật đầu, có lẽ đây cũng là giải pháp tốt nhất trong hoàn cảnh hiện nay.

Sáng thứ 7 phòng tiếp khách của sở kế hoạch và đầu tư ủy ban tỉnh mới 9 giờ đã rất nhộn nhịp. Người ta trải những tấm vải trắng muốt lên bàn, cắm vào bình những bông hoa hồng tưoi rói còn ướt đẫm sương đêm .Những chai bia, những bao thuốc 3 số được bày ra rất đẹp mắt. Không khí vui vẻ và nhộn nhịp. Chả là hôm nay giám đốc sở và ban lãnh đạo tỉnh đón 2 đại gia làm ăn ở Nga về phép, có ý định đầu tư xây dựng một số dự án cho quê hương.

Đồng hồ chỉ 10 giờ. Chiếc xe được phái đi đón khách của sở đã nháy đèn rẽ vào cổng. Hòa và Sinh thong thả xuống xe, phong thái đàng hoàng trong bộ comlê là thẳng nếp. Ông giám đốc sở tươi cười chào từ đằng xa, bắt tay rất chặt, lắc lắc mãi rồi mới buông ra. Ông Tân, phó chủ tịch tỉnh cũng vui vẻ ra đón. Buổi tiếp diễn ra trong không khí đầm ấm và thân mật. Hòa và Sinh chăm chú lắng nghe ông giám đốc sở trình bày các dự án của tỉnh, ghi chép đầy đủ những địa điểm, số liệu vào sổ tay. Cuối buổi, Sinh đứng lên nói rành rọt:

-Cảm ơn các anh đã tổ chức buổi gặp mặt bổ ích và lý thú. Chúng tôi sẽ suy nghĩ thêm nhưng có lẽ chúng tôi sẽ chú ý đến dự án xây dựng siêu thị 7 tầng tại ngã tư thành phố. Chúng tôi sẽ cân đối về tài chính rồi sẽ thông báo cụ thể trong cuộc gặp sau.

Tiễn khách ra cổng, ông giám đốc sở còn thì thầm vào tai cậu lái xe:

- Nhớ đưa khách đi ăn uống, tắm hơi cho thoải mái nhé.

Tin Hòa và Sinh sắp xây siêu thị ở ngã tư thành phố loan đi rất nhanh. Đâu đâu cũng trầm trồ bàn tán, nhiều người tìm đến Hòa và Sinh để làm quen và nhìn hai người bằng những cặp mắt ngưỡng mộ.

Đêm về, khi trong nhà chỉ còn hai vợ chồng, Hòa mới nằm vật ra giường chán nản. Anh thấy ngượng với vợ, xấu hổ với chính bản thân mình. Anh mong sao cho chóng hết thời gian để bay sang Nga cho đỡ căng thẳng. Con người anh vốn thật thà, không quen nói dối, Chỉ có điều bây giờ “ đâm lao thì phải theo lao”. Biết làm thế nào khác được.

Hòa quyết định về quê mấy ngày thay đổi không khí. Gió mát trăng thanh, không khí trong lành. Bát chè xanh cùng rổ khoai lang bốc hơi nghi ngút đầy hương vị đồng quê làm lòng anh dịu lại. Anh tìm lại được một số cảm giác của thời thơ ấu, lang thang trên đồng xem lũ trẻ chăn trâu hò nhau bắt dế mà thấy vui vui.

Quay về thành phố, Hòa rẽ vào nhà Sinh, thấy mọi người trong nhà đang ngồi im lặng. Không khí thật nặng nề, có cảm giác như có thể cầm dao xắn ra từng miếng được. Thấy Hòa vào, Sinh cố gượng cười. Miệng nhếch ra, nửa cười nửa mếu, không biết nên gọi là gì? Cười hay là khóc? Một bà trung tuổi, mặt đỏ gay, thở hổn hển đứng bật dậy, giọng gay gắt:

-Anh xem, thằng Sinh có tệ không. Nó sẵn sàng bỏ ra hàng mấy chục tỷ đồng để xây siêu thị, thế mà chúng tôI - chị em ruột của nó - chỉ xin mỗi người có dăm triệu để sửa cái nhà thế mà nó không cho. Đúng là giàu có thì quên cả anh em ruột thịt.

Sinh gãi đầu, ấp úng kể cho các chị nghe chuyện làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất vì vậy không có tiền cho các chị nhưng không ai chịu tin cả. Mọi người cứ nghĩ là Sinh kiếm cớ để khỏi phải cho tiền. Các bà đứng cả dậy, mắng mỏ, xía xói thêm một lúc rồi đùng đùng kéo nhau đi. Ra cửa, bà chị cả còn chỉ ngón tay vào mặt Sinh dứ dứ:

-Từ nay trở đi chúng tao với mày chẳng còn chị em gì nữa.

Rồi quay người bỏ đi. Sinh ôm đầu ngồi bất động trên ghế. Hòa chán nản quay về nhà. Anh không gọi xe ôm mà lững thững đi bộ cho vơi nỗi bức xúc trong lòng. Anh bỗng nhớ nước Nga, nhớ quay nhớ quắt. Bên ấy đang giữa mùa đông, tuyết chắc đang bay đầy đường, phủ dày lên mặt đất như một tấm thảm màu trắng tinh khiết. Lũ con gái má đỏ hây hây, ngồi túm tụm rồi bốc tuyết vắt thành những con thú có hình thù khác nhau. Bọn con trai nghịch ngợm ném tuyết vào người nhau, hò hét ầm ĩ, nhìn mặt đứa nào cũng như lọ lem.

Vợ anh đang bồn chồn chờ ở cổng, thấy anh từ xa vội chạy đến, kéo anh vào một góc, lấm lét nhìn xung quanh rồi thầm thì:

-Tốt nhất anh đừng về nhà. Thằng Lợi từ Thanh hóa về, thằng Vân từ Hà Tĩnh ra. một đứa chờ anh về để xin tiền cưới vợ, một đứa xin tiền mua xe máy. Chúng nó bảo chỉ xin một cái vẩy nhỏ trong cái siêu thị của anh.

Anh giật mình, lại giống thằng Sinh rồi. Anh bỗng nhớ những bộ mặt hầm hầm, những ngón tay chỉ vào mặt như đấu tố địa chủ ngày trước, những câu đoạn tuyệt nghĩa tình. Anh nhăn nhó bảo vợ:

-Có lẽ anh phải về quê lánh thêm mấy bữa, lúc nào chúng nó đi rồi thì gọi điện báo cho anh.

Chị vợ đứng một lúc rồi gật đầu. anh quay lại đường cũ. Đi được mấy bước, anh quay lại nhìn chị. Chị nhìn anh, vừa lau nước mắt vừa gượng cười, nụ cười méo mó đến tội nghiệp.

Sông Hồng 1-2005

N.D.L (Theo NXB Thanh Niên - Hà Nội)
 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email



Những bản tin khác:



Lên đầu trang
Các bản tin mới đăng
Nguyễn Trọng Oánh - Hồi ký của Nguyên Ngọc
Chùm thơ Lê Tuyết Lan (Tiền Giang)
Truyện ngắn và tản văn của Nguyễn Thị Liên Tâm
TỪ BIỂN LÊN RỪNG - Bút ký của Ngô Xuân Huệ
Chùm thơ xuân của Trần Ngọc Ánh
Chùm thơ Đặng Hữu Trung
Thơ Dương Thuấn - song ngữ Tày Việt - P 3
Tập thơ "Tình ca Thiếu Khanh" - Phần 2
THƠ DƯƠNG THUẤN - (song ngữ Tày - Việt) P 2
Tập thơ “Tình ca Thiếu Khanh” - Phần 1
Tin cùng chủ đề
Vì cớ gì ở nước Nga bạch dương xào xạc?
Nhật kí Kadan (Phần 10) - Phạm Thuận Thành
Nhật kí Cadan (Phần 1) - Phạm Thuận Thành
Châu Hồng Thuỷ: NỖI XẤU HỔ THỜI SINH VIÊN CỦA TÔI
Chùm truyện ngắn của Thiên Việt
Một bông hồng Việt Nam trên xứ tuyết
Nhật kí Cadan (Phần 2) - Phạm Thuận Thành
Liuba - Truyện của Võ Hoài Nam
Sang Nga đừng để như Văn Giá!
Hoa Pion
 
 
 
Thư viện hình